Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 396: CHƯƠNG 396: THIÊN SỨ TRỞ VỀ, VỊ PHÔ MAI VIỆT QUẤT

Hai mắt tên thủ hạ sáng lên, bỗng nhiên gật đầu: Lấy bộ đàm tới: "A lô, có vụ làm ăn lớn. Sếp để cho chúng ta nhanh lên một chút, bằng không thì ban đêm sẽ không có tiền tìm mông lớn để chơi đâu."

Bên trong bộ đàm lập tức truyền về một trận lời nói nhăng cuội.

"Mông lớn của mày, cho ông nội mày chơi còn được nữa là."

"Thằng gay bựa, không phải là mày thích bị chơi kiểu ấy ấy đấy chứ?"

Nick râu quai nón cười mắng vài câu, cuối cùng nhìn thoáng qua khu cắm trại, phun ra một ngụm khói, ba chiếc SUV nhanh chóng rời đi.

Sau khi ddưa tiễn hai nhóm người kia did, trong thời gian còn lại đều bình tĩnh như thường.

Chỉ là hai ngày sau, Nick râu quai nón gọi điện thoại tới.

Trong điện thoại gã ta có chút xấu hổ: "Luke, uhm, nói với cậu một chút chuyện."

Luke: "Ông nói đi."

Nick im lặng một lát, mới nhỏ giọng nói: "Tối hôm qua, lúc chúng tôi bắt một đám con buôn cần, xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn." Sau đó gã lại im lặng.

Luke: "Cho nên?"

Nick ho nhẹ hai tiếng: "Lúc ấy có sáu tên nghi phạm nam tính có mặt, lúc chúng tôi bắt, đã bất đắc dĩ bắn chết ba tên nghi phạm cầm súng phản kháng, làm trọng thương ba tên. Nhưng mà, sáu nữ tính đồng phạm còn lại đều bị bắt tại nhà mỗi người bọn họ."

Luke ngẩn người, nhưng miệng lập tức nói: "Vậy chúc mừng các ông lại lập được công lao. Không ai trong số các ông bị thương chứ?"

Nick: "Không có."

Luke: "Vậy thì quá tốt rồi."

Lại nói thêm hai câu, hắn cúp điện thoại, trong lòng im lặng.

Bọn Nick râu quai nón thật đúng là nóng vội, tới bây giời mới chưa tới hai ngày, đã ra tay bắt gọn nhà đám hùng hài tử trồng, buôn bán cần.

Hơn nữa, thủ đoạn của đám cảnh sát quận này vẫn đơn giản thô bạo như lúc trước, cầm súng quét toàn bộ đám thành viên nam tính xong, lại đi xét nhà phát tài.

Nick gọi cú điện thoại này tới, đương nhiên là có chút lúng túng.

Đã hứa là chỉ đưa người vào ngục giam, nhưng bọn họ lại đưa gần một nửa người vào phòng chứa thi thể, chuyện này cũng không phù hợp với ước định.

Luke đối với chuyện này cảm thấy... Rất hoan nghênh.

Hắn cũng không thể nói với Nick là "Tốt nhất là ông xử lý sạch bọn họ đi", do đó mới thoả đáng ám chỉ với Nick râu quai nón là đối phương có tiền có hàng, như thế cũng đã đầy đủ rồi.

Mang theo loại này tâm tình thoải mái này đến buổi chiều, Luke đưa tiễn đám trẻ và giáo viên của khu cắm trại lên của xe trường học, sau đó hắn lái xe lên đường trở về Los Angeles.

Ở bên trong lối ra khu cắm trại 37, Juliet chuyên môn xuống xe, ôm hắn một lát: "Cậu là một người tốt, nếu như có việc gì cần hỗ trợ, có thể tới tìm tôi."

Luke cười cám ơn, lái xe rời đi.

Hắn đại khái hiểu vì sao thái độ của Juliet đối với hắn lại như thế.

Từ trong miệng những người khác, hắn biết được Juliet đã từng có một người em trai, năm ngoái mới học đại học năm nhất, cậu ta mất tích trong lúc đi cắm trại leo núi năm ngoái, lại không tìm được.

Tướng mạo của Luke đương nhiên là không giống như em trai của bà ta, nhưng mà khí chất dáng người lại có chút tương đồng, hảo cảm của Juliet đối với hắn cũng vì vậy mà sinh ra.

Hoàn thành nhiệm vụ, Luke trực tiếp đi tới đồn cảnh sát.

Đi đến trước bàn làm việc, nhìn Selina đang ở nơi đó vùi đầu đọc hồ sơ, hắn cười cầm đặt cái hộp trong tay xuống bên cạnh cô ta, mở nắp ra.

Động tác của hắn nhanh chóng nhẹ nhàng, Selina hoàn toàn không phát giác ra.

Ngay sau đó, mũi của cô ta giật giật, nghiêng đầu nhìn về phía cái hộp mới được mở ra: "Trời ạ, mình đang nằm mơ sao? Chẳng lẽ Thượng Đế đồng ý với lời cầu nguyện của mình?"

Nhưng cô ta lập tức hiểu được, quay đầu nhìn lại, phát hiện ra Luke đang cười tủm tỉm, không khỏi lườm một cái: "Thì ra không phải là Thượng đế."

Luke nhíu nhíu mày: "Không phải?"

Tính cầu sinh của Selina cực mạnh: "Cậu là thiên sứ, khẳng định là biết tôi đang đói bụng."

Luke giơ tay ra hiệu về phía mấy cái hộp trong tay: "Trên đường đi tiện thể mua, cô đi phân phát một chút chứ?"

Selina quả đoán đứng dậy, nhận lấy mấy cái hộp giấy nhỏ trong tay hắn: "Luke mời donut, có ai muốn ăn không?"

Người trong phòng làm việc lập tức hô hào tụ lại cùng một chỗ.

Nhưng cũng không ai ra tay cướp.

Mọi người đều biết, Luke và Selina mời điểm tâm, số lượng cho tới bây giờ đều không thiếu.

Cuối cùng thì bốn hộp donut cũng chỉ chia hết hai hộp rưỡi, hiện tại trong tổ chỉ có hơn mười người, có hai người ham mê đồ ngọt còn lấy hai cái, bằng không thì hộp thứ ba cũng không cần mở.

Cười nói hàn huyên với mọi người xong, Luke ra hiệu cho Selina, hai người cầm lấy một hộp rưỡi donut cuối cùng đi tới văn phòng của Elsa.

"Mấy ngày gần đây có việc gì không?" Hắn hỏi Selina.

Mặt mũi Selina tràn đầy biểu lộ đau khổ cừu hận: "Cậu đương nhiên là không có việc gì, tôi thì ngày nào cũng phải ngồi phòng làm việc hỗ trợ kiểm tra tư liệu, không được bước ra cửa đồn cảnh sát nửa bước."

Luke cười nói: "Tôi đã trở lại, cô được tự do rồi."

Selina gật đầu, cùng Luke cùng đi phá án thoải mái hơn ngồi phòng làm việc nhiều.

Buổi sáng đi ra ngoài trên xe tất nhiên là mang theo điểm tâm, gần đây thời tiết rất tốt, giữa trưa tìm một nơi thích hợp ăn trưa uống trà phơi nắng một hai giờ cũng không sao.

Dù sao thì hiệu suất phá của hai người cũng đứng đầu trong án tổ trọng án, vậy bọn họ ở bên ngoài phơi nắng hay ăn bánh Opera, hay uống trà xanh hoặc Cappuccino, trong tổ đều không có ai có ý kiến.

Hiệu suất xử lý vụ án ở trên mức trung bình, vậy là dễ nói rồi. Phá án lề mà lề mề, ngày nào cũng tăng ca không nghỉ ngơi thì cũng không thể làm gì khác được.

Hai người đi vào văn phòng của Elsa, Selina để một hộp rưỡi donut lên trên bàn.

Elsa toát ra biểu lộ xoắn xuýt: "Gần gây tôi muốn giảm béo."

Luke ha ha: "Hộp hoàn chỉnh này, chính là vị Blueberry cheese, chuyên môn giữ lại chủng loại đặc biệt cho chị."

Elsa nhìn về phía một cái hộp khác: "Vậy hộp này thì sao?"

Luke cũng không để bụng: "Là loại phổ thông nhiều vị, còn lại bốn chiếc. Nếu như chị muốn, có thể cầm sang cho Dustin."

Elsa im lặng một lát, cực nhanh thu cái hộp vị Blueberry cheese kia xuống dưới bạn: "Cảm ơn cậu đã từ chối để tôi giảm béo, bây giờ là có chuyện gì?"

Luke: "Lấy vụ án chứ sao. Mấy vụ án mà chị cho tôi, bây giờ đều không có khả năng tra nha."

Elsa im lặng.

Vụ án thiếu nữ mặc áo ngủ bị đâm chết, án Texas Ranger Division bị giết cướp tù, đều có liên quan tới gia tộc Ainsworth, đây là việc mà trước đó cô ta không nghĩ tới.

Mặt khác, án súng bắn ở quán donut và án cướp xe bồn liên quan tới đại mỹ nữ Palmer bên kia, người ta đã biểu thị nợ một món ân tình để lấy vụ án đi, Luke cũng không tiện tiếp tục điều tra.

Nhưng mà, tổ trọng án cái gì cũng thiếu, chỉ là không thiếu vụ án, hơn nữa vụ nào cũng khẩn cấp.

Cô ta đưa tay với một chồng hồ sơ trên bàn công tác đến trước mắt: "Cậu muốn vụ dễ một chút, hay là khó một chút?"

Luke không để bụng, đáp: "Không phải là loại vụ án không có đầu mối kia là được rồi."

Elsa ra vẻ là đã sớm biết như vậy mà, trực tiếp ném một tập hồ sơ phía dưới cho hắn: "Đã giữ lại cho cậu đây."

Luke: "Vạn phần cảm tạ sự tín nhiệm của sếp."

Một lát sau, hai người đi ra ngoài, Elsa nhẹ nhàng thở ra.

Luke chạy đi chơi một tuần vừa rồi, nơi này của cô ta xác thực là tồn lại mấy vụ án phiền phức, thích hợp hắn đi điều tra.

Hắn vẫn là đáng tin cậy.

Tâm tình được buông lỏng, cô ta lấy ra cái hộp giấy lớn kia, mở ra ngửi mùi thơm ngọt ngào kia một chút, cầm lấy một chiếc đưa lên miệng cắn một cái, thỏa mãn thở dài: "Quả nhiên là vị Blueberry cheese, đã rất lâu rồi không được ăn."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!