Selina lấy điện thoại cầm tay ra, gọi nhân viên pháp y.
Luke một mình tiến lên, cũng không lên thuyền, chỉ đi vòng quanh nó kiểm tra tình hình đại khái một chút.
"Trên thuyền không có vết máu rõ ràng, nhưng nhìn nơi này xem." Hắn nói với Selina mới gọi xong điện thoại.
Selina nhìn về phía thân thuyền, một bên đầu thuyền có một chỗ lõm rất lớn.
"Có đồ vật gì đó từng va chạm mãnh liệt với chiếc thuyền này?" Cô ta hỏi.
Luke gật đầu: "Trong thuyền không có máu, cũng không có vết tích nào rõ ràng, khả năng xảy ra xô xát bên trong rất thấp. Chờ người của bộ phận pháp y đến đây xem, một giờ cũng tính là nhanh rồi."
Selina ngẩng đầu nhìn trời một chút, lại cúi đầu nhìn đồng hồ: "Xong rồi, bữa trưa hải sản của chúng ta."
Luke cũng nhớ tới chuyện này, đành bất đắc dĩ nói: "Chỉ có thể hủy bỏ bàn đã đặt trước buổi trưa nay rồi."
Selina cũng chỉ có thể gật đầu, bắt đầu gọi điện thoại cho nhà hàng.
Luke gọi một tiếng, sau đó đi bộ quay trở về bên ngoài biệt thự của Swick, lái xe của mình đến gần chỗ con thuyền nhỏ kia.
Sau khi lái xe đến nơi, hắn cười nói: "Mặc dù không ăn được bữa trưa hải sản, nhưng tắm nắng thì vẫn có thể làm nha. Còn có thứ này, hoặc là?"
Hắn nói xong, ném tới.
Selina dùng một tay đón lấy, mở ra uống một ngụm, thỏa mãn ợ một cái: "Thân ái, cậu thật sự là quá sáng suốt."
Luke cười không nói.
Hai người cùng nhau từ trong cốp sau xe lấy ghế gấp, ô chống nắng và khăn lông lớn ra, trải ra một chỗ bằng phẳng trên bãi đá ngầm bên cạnh.
Tự Selina chạy vào trong xe thay một bộ bikini, lại xách hộp đồ ăn ra, chạy trở lại nằm xuống, lúc này mới thoải mái thở ra một hơi: "A, tranh thủ lúc rảnh rỗi cũng rất tốt nha."
Luke mở hộp đồ ăn ra, lấy một miếng thịt bò kho từ bên trong ra ném vào trong miệng: "Nhất cử lưỡng tiện nha, bằng không thì chờ không ở đây cũng vô dụng."
Đây chính là chỗ bất đắc dĩ của công việc của thám tử.
Nếu như bọn họ đã phát hiện ra chiếc thuyền nhỏ này, hai người cũng không thể đi thẳng một mạch, nhất định phải đợi nhân viên pháp y tới để thay thế.
Nếu như ở trong thành phố, trong khoảng thời gian trước khi nhân viên pháp y chạy tới, còn có thể tìm một chỗ để nghỉ ngơi.
Nhưng nơi đây là nơi dã ngoại hoang vu, cũng chỉ có thể tự lực cánh sinh, tự tìm phương pháp để giết thời gian.
Cũng may là bây giờ lúc hai người bọn Luke đi ra ngoài đều có chuẩn bị trước, một ít đồ thiết yếu như đồ ăn nước uống trên xe cũng không thiếu.
Mặc dù không khoa trương giống như chuyên môn đi dạo chơi dã ngoại ở ngoại thành, nhưng cũng có thể để cho quá trình chờ đợi của hai người dễ chịu hơn một chút.
Selina từ từ nhắm hai mắt lại, nằm tắm nắng, tai cắm tai nghe nghe tài liệu học tập.
Luke chỉnh lý ra rất nhiều kiến thức chuyên nghiệp cho cô ta, từ việc tác chiến đến cầu sinh, từ thành phố đến dã ngoại, đều có liên quan đến.
Bây giờ lúc cô ta rảnh rỗi không có việc gì thì coi như là nghe radio, lấy ra nghe một chút, cũng thoải mái hơn là chỉ đơn thuần đọc chữ.
Luke cũng không tắm nắng, chẳng qua là chỉ tiện tay thoa kem chống nắng lên trên lưng cho Selina, sau đó tự mình uống trà đọc tư liệu.
Nhưng tư liệu mà hắn xem cũng không hề đứng đắn, cơ bản đều là tình báo tương quan tới các thế lực đen tối ở Los Angeles.
Gần đây, tần suất của hành động dọn dẹp đã bị hắn cố ý khống chế, đại khái bảo trì ở mức năm đến bảy ngày lại đi làm một chuyến, tránh khỏi quá mức "Cần cù" sẽ sinh ra ảnh hưởng rõ ràng đối với cảm xúc của chính mình.
Dù vậy, hơn một tháng qua, Luke cũng đã thanh lý hết hang ổ của gần mười băng đảng.
Đối với các thế lực băng đảng trên toàn bộ Los Angeles mà nói, số lượng này cũng chỉ là số lẻ bên trong số lẻ, nhưng người bị hắn thanh lý đều là phần tử trung kiên trong băng đảng, đám trung tầng của băng đảng bị thanh lý này, dưới tay đều khống chế mấy chục hơn trăm người ở tầng dưới chót.
Sau khi hắn xử lý hết đám trung tầng này, mấy trăm người trong đám lưu manh tầng dưới chót đã mất đi người cầm đầu.
Đột nhiên mất đi cấp trên trực tiếp, những tên tiểu lưu manh này lập tức bắt đầu không an phận.
Có tên có ý nghĩ chính mình sẽ thay thế vị trí của đại ca, có tên nghĩ muốn đi nương tựa vào thế lực khác, có tên muốn đục nước béo cò vớt chút chỗ tốt.
Bởi vậy, gần đây những băng đảng ở Los Angeles này có chút ý tứ gà chó không yên.
Luke cũng đang suy nghĩ, liệu có nên tiếp tục thanh tẩy nhóm lưu manh tầng dưới chót này một lần hay không.
So với đám phần tử trung kiên đã chết, những tên lưu manh tầng dưới chót này có vẻ là không hề kiêng kỵ gì cả, bởi vì phần lớn bọn chúng đều chưa bị hiện thực tàn khốc giáo dục, tìm được cơ hội lập tức cho rằng trời ông trời cũng chỉ xếp thứ hai sau mình, muốn làm ra một sự nghiệp lẫy lừng.
Luke suy nghĩ, lại chết thêm ba mươi, năm mươi tên lưu manh đang nhảy nhót, những người còn lại sẽ có thể hiểu ra một chút đạo lý đi.
Đám không có đầu óc làm loạn bị chết hết, những tên hiểu chuyện một chút tự nhiên là sẽ ra mặt.
Về phần chuyện làm cho Los Angeles có thêm càng nhiều vụ phạm tội, hắn cũng sẽ không nghĩ như vậy.
Độ nguy hiểm của việc phạm tội có tổ chức lớn hơn nhiều.
Rất nhiều vụ án có liên quan đến băng đảng đều là hành động quy mô lớn có tính liên tục, ví dụ như lừa bán phụ nữ, buôn bán người, thậm chí là nội tạng người, hoặc là buôn lậu vũ khí và dược phẩm vi phạm lệnh cấm.
Tiểu lưu manh cao lắm là ở đầu đường cướp đoạt đả thương người, cũng không có hiệu suất cao như băng đảng làm việc kiểu dây chuyền sản xuất.
Vừa nghĩ, hắn vừa đánh lên từng dấu hiệu màu đỏ ở phía sau một ít cái tên trên laptop.
Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, qua một thời gian ngắn nữa phía sau những cái tên này sẽ biến thành một dấu x màu đỏ.
Đột nhiên, xa xa truyền tới tiếng động cơ.
Luke nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện ra một chiếc xe bán tải cũ nát từ khu đất hoang không xa lái qua, lái về phía xa hơn.
Hắn im lặng: Ngay cả nơi dã ngoại hoang vu như thế này, còn có người đến dạo chơi giống như bọn họ sao?
Lại chờ thêm một hồi, rốt cuộc người của bộ phận pháp y cũng chạy tới.
Trông thấy Selina ở bên kia chỉ phất phất tay ra hiệu với bọn họ, sau đó lại tiếp tục phơi nắng, mặt mũi của hai nhân viên pháp y tràn đầy sự hâm mộ: "Oa, hai người thật sự là quá cơ trí, thế mà lại sớm chuẩn bị những thứ này."
Không có ai sẽ giả vờ chính đáng nói trong thời gian làm việc thì phải làm như thế nào, bình thường mọi người đi làm đều rất buồn tẻ không thú vị, mỗi ngày đều phải tiếp xúc với thi thể và vết máu, có cảnh đẹp ý vui cộng với đại mỹ nữ để ngắm, chỉ có ngớ ngẩn mới có thể phát biểu loạn.
Luke cười ha ha lên tiếng, chỉ chỉ chiếc thuyền bên kia: "Nếu như các anh làm xong việc, cũng có thể hưởng thụ một chút, tôi có thể cho các anh mượn hai tấm đệm yoga, kem chống nắng cũng có. Đương nhiên, quần áo khăn mặt thì các anh phải tự chuẩn bị."
Hai nhân viên pháp y nam tính da trắng cũng đều còn trẻ, đều không cao hơn ba mươi tuổi, tính cách cũng coi như đủ hoạt bát.
Bọn họ nghe vậy lập tức liếc nhau, nở nụ cười khổ: "Chúng tôi nào có thời gian để tắm nắng? Trở về còn có một cặp phân tích và báo cáo phải làm kìa."
Luke nhún nhún vai: "Vậy thì lực bất tòng tâm rồi, tôi cũng không phải là chủ quản của bộ phận pháp y, không phê được giấy xin phép nghỉ."
Ba người nói đùa vài câu, lập tức bắt đầu công việc.
Công việc của nhân viên pháp y cũng không tính là đặc biệt nhiều.
Trên chiếc thuyền nhỏ này cũng không có quá nhiều vết tích, trừ vết lõm do va chạm, và vết máu khô khốc kia ra, cũng không có bao nhiêu chỗ khả nghi nào khác.
Đợi đến lúc người của bộ phận pháp y sắp hoàn thành, chuẩn bị rời đi, chiếc xe bán tải cũ nát lái qua trước đó kia lại lái trở lại.
Luke đứng trên bãi đá ngầm, tùy ý nhìn thoáng qua, lại phát hiện lần này phía sau chiếc xe bán tải cũ kia còn kéo theo một chiếc thuyền nhỏ.
Hắn ngẩn người.
Chiếc thuyền này, thế mà lại giống hệt chiếc thuyền nhỏ mà bọn họ mới kiểm tra, nền trắng viền xanh, mặt trên còn có tên của nhà hàng kia —— Grier.
Xa xa nhìn chiếc thuyền nhỏ, Luke phát hiện ra vị trí mũi thuyền của chiếc thuyền nhỏ này dường như là thiếu một khối.