Hắn không khỏi nghiêng đầu nhìn xuống mép của chiếc thuyền nhỏ nằm bên cạnh không xa kia, nơi đó bị lõm xuống một khối lớn.
Luke lựa chọn mặt biển chỗ bãi đá ngầm này, cập bờ bên kia hơi hơi nhô lên hơn 2m, cách đó không xa còn có một số bụi cây che chắn, bởi vậy từ xa không có khả năng thấy được tình hình nơi này.
Mà trên chiếc thuyền nhỏ nơi nhân viên pháp y đang làm việc, thì lại ở bên trong một cái vịnh nhỏ hơi hơi lõm xuống, thấp hơn bãi đá ngầm này nhiều.
Bởi vậy chiếc xe bán tải cũ kia đã đi qua nơi này hai lần, đều không phát hiện ra nơi này có người.
Luke nheo mắt lại, đột nhiên mở miệng nói: "Selina, bắt đầu làm việc." Nói xong hắn từ trên sườn dốc bên này nhảy xuống, nhanh chóng chạy tới phía trước chiếc xe bán tải cũ nát kia.
Sau khi móc huy hiệu cảnh sát ra, hắn hô lớn nói: "LAPD, dừng xe."
Chiếc xe bán tải cũ nát hơi dừng lại một chút, giống như là muốn giảm tốc, nhưng một lát sau động cơ lại nổ vang, tăng tốc lao đến.
Chóp mũi của Luke giật giật, nhíu mày, đưa tay rút khẩu Glock trong bao súng dưới nách ra.
Ba ba!
Hai phát bắn trúng bánh trái trước của chiếc xe bán tải cũ, để nó nghiêng nghiêng xông ra ngoài.
Bịch một tiếng, chiếc xe bán tải cũ kia đụng vào một sườn đất bên cạnh, ngừng lại.
Bên kia, Selina cũng đã mặc quần áo vào, bắt đầu chạy tới chỗ này.
Luke cũng không lại gần, chỉ giơ súng kêu lên: "Chậm rãi mở cửa, xuống xe."
Một người đàn ông da đen bên trong xe bán tải cũ lộ ra vẻ mặt tràn đầy sự kinh hoàng nhìn hắn, nhưng lại không động đậy.
Chờ Selina tới, từ một bên khác của xe cầm súng chỉ vào người da đen này, Luke mới tiến lên, kéo tên này từ trong buồng điều khiển ra ngoài, đồng thời dùng còng tay còng lại.
Hai người của bộ phận pháp y bên kia cũng đứng ở trên mỏm đá ngầm nhìn lại, lớn tiếng hỏi: "Có chuyện gì xảy ra thế?"
Luke vẫy tay với bọn họ, lại ra hiệu về phía chiếc thuyền phía sau chiếc xe bán tải cũ kia: "Trông thấy đầu của chiếc thuyền kia không? Tốt nhất là các anh đi xuống kiểm tra cái thuyền này một chút đi."
Hai nhân viên pháp y đi đến gần, nhìn đầu của thuyền kia: "Đầu của chiếc thuyền này. . . Sẽ không phải là do đụng vào chiếc thuyền nhỏ kia mà thành như thế chứ?"
Mũi của một người khác giật giật: "Mùi xác thối, trên thuyền có thi thể?"
Hai người liếc nhau, một người trong đó vòng ra phía sau xe bán tải, nhìn vào bên trong chiếc thuyền nhỏ, bên trong là vật thể bị một tầng vải bạt bọc lấy.
Anh ta tuỳ tiện cởi bỏ hai vòng dây thừng chỉ được quấn lung tung bên trên, mới mở vải bạt ra, đã lập tức phải đeo khẩu trang lên, trong miệng cao giọng thét lên: "Phát hiện một thi thể lõa thể, nữ tính người da trắng, chừng ba mươi tuổi, đã bắt đầu mục nát."
Nói đến đây, anh ta bất đắc dĩ lắc đầu: "Xem ra, chúng ta lại phải tăng ca rồi."
Luke ở bên cạnh hảo tâm an ủi một câu: "Nếu như hôm nay không tăng ca, ngày mai cũng phải tăng ca, nghĩ như vậy có lẽ sẽ để tâm tình của các anh tốt hơn một chút đi?"
Vị nhân viên pháp y này lườm một cái: "Cám ơn cậu đã an ủi, như vậy thật sự là quá đau lòng."
Sau đó, hai người bọn Luke bắt đầu vặn hỏi người đàn ông da đen kia.
Người này lộ ra vẻ mặt kinh hoàng, ấp úng không chịu nhiều lời.
Luke gặng hỏi một hồi, liếc mắt ra hiệu cho Selina, cô ta lập tức đi sang bên cạnh gọi điện thoại cho Elsa.
Ở đây lề mề với gã này, còn không bằng ném gã này về cho Elsa thẩm vấn, lấy bản lĩnh của cô ta, hẳn là có thể cạy miệng của người da đen này ra.
Mời luật sư? Đó là chuyện không có khả năng, liếc qua đã thấy người da đen này chính là nghèo đến mức có thể kêu lên leng keng.
Nếu như gã thật sự muốn có luật sư, chỉ có thể nhờ luật sư do chính phủ cử cho gã, cơ bản sẽ có thể bảo chứng vị hiềm nghi này sẽ phải vào ăn cơm tù mấy chục năm.
Trong đại đa số trường hợp, trình độ của luật sư do chính phủ cử cho loại vụ án này đều chẳng ra sao cả, càng không có khả năng tận tâm tận lực giúp bị cáo thưa kiện.
Loại vụ án này vốn không kiếm được tiền, mau chóng kết án mới là ý nghĩ của đám luật sư do chính phủ cử tới.
Mà bị cáo phải ngồi tù bao lâu, lại không có một chút quan hệ nào tới bọn họ.
Lúc này, Luke cũng thầm cảm thấy may mắn: Còn may là mình chuẩn bị sung túc, cơm trưa đều có thể giải quyết ở đây.
Nhưng mà, hắn và Selina còn phải đi xa hơn một chút, nơi này quá thối.
Một lần nữa trở lại bãi đá ngầm đằng xa, còng nghi phạm người da đen từ "Giao hàng tới cửa" kia ở ghế sau xe công vụ, hai người bắt đầu chính thức ăn cơm trưa.
Phô mai bánh ngọt phối với thịt bò kho, đây là kiểu phối hợp rất hiếm thấy, nhưng Luke có thể chấp nhận, Selina lại càng thêm hài lòng.
Mặc dù thịt bò kho khác với bò bít tết, nhưng đối với những người ham ăn mà nói, quan trọng nhất chính là ăn ngon.
Nửa giờ sau, Elizabeth và Billy chạy tới, hỏi hai người bọn Luke rõ ràng về tình tiết vụ án, lại đi xem thi thể nữ lõa thể ở trên thuyền nhỏ trong chốc lát, mới kéo nghi phạm người da đen kia quay về đồn cảnh sát.
Dù rằng không có chứng cứ nào khác, nhưng chỉ là tội danh vận chuyển thi thể bị giấu kín phi pháp, cũng có thể giam giữ thẩm vấn, bọn họ có đầy đủ thời gian để cạy miệng người này.
Hai người bọn Luke nhàn nhã ăn xong cơm trưa, còn đi tìm vị trí ban đầu của chiếc thuyền nhỏ bị xe bán tải kéo tới kia.
Luke có khứu giác linh mẫn, rất nhanh đã tìm tới địa điểm kia, là một bến tàu nhỏ.
Luke đi xung quanh bến tàu nhỏ này trong chốc lát, lấy điện thoại cầm tay ra gọi sang cho nhân viên pháp y bên kia: "Chúc mừng các anh, tôi đã phát hiện ra hiện trường đầu tiên mà thi thể nữ vô danh kia bị ngộ hại."
"Hey! Hiệu suất của cậu không thể thấp hơn một chút sao? Đáng chết, chỗ chúng tôi vẫn còn một đống lớn việc đây này." Vị nhân viên pháp y kia không khỏi cười mắng một câu.
Luke vừa gọi điện thoại, vừa tiếp tục kiểm tra hiện trường: "Thi thể cũng sẽ không biết chạy. Nhưng nếu có một trận sóng to gió lớn, hiện trường bên này sẽ có một bộ phận rất lớn bị hủy đi."
Nhân viên pháp y bên kia bất đắc dĩ lên tiếng, biểu thị sẽ lập tức rút ra một người chạy tới.
Chờ hắn cúp điện thoại, Selina mới mở miệng nói: "Xem ra, trải nghiệm của người phụ nữ cũng không được tốt lắm."
Cách bến tàu nhỏ không xa, có một gian nhà giống như một túp lều, Luke không cần đi vào, đã biết đó chính là chỗ ở của người da đen kia.
Từ bến tàu đến túp lều kia, dọc theo đường đi có một đôi giày xăng đan, một ít mảnh vụn áo khoác.
Đến gần túp lều, là càng nhiều mảnh vụn quần áo bị xé rách, kể cả quần áo sát người ở bên trong.
Không cần nghi ngờ, người phụ nữ lõa thể kia chính là bị người da đen bắt lấy ở bến tàu nhỏ này, sau đó tiến hành cưỡng XXX, cuối cùng bị chết ở nơi này.
Thái độ của người da đen kia cũng không khó lý giải.
Dù sao người đều đã giết, gã còn bị bắt quả tang đang vận chuyển xác chết, vậy thì nói gì cũng không có ý nghĩa.
Loại chuyện ngậm miệng sẽ nghiêm trị, về nhà ăn tết này, ở nước Mỹ cũng có bó lớn án lệ thành công.
Nhân viên pháp y tới, nhìn Luke có lòng tốt chỉ ra cho anh ta một mảng lớn phạm vi, cũng không khỏi tự chủ kêu ra thành tiếng: "Oa, móa nó chứ tôi thật sự là phải cảm tạ tên kia, tên khốn kiếp này thật sự đúng là tràn đầy tinh lực."
Luke vỗ vỗ đầu vai của anh ta: "Khó chịu thì thu thập thêm nhiều chứng cứ một chút, đến lúc đó gã ta sẽ biết là tràn đầy tinh lực quá phận sẽ phải trả giá đắt như thế nào."
Đợi cho nhân viên pháp y bận rộn hơn hai giờ, dọn dẹp thăm dò xung quanh túp lều một lần, đồng hồ cũng đã chỉ hơn bốn giờ chiều.
Hai người bọn Luke lại một lần nữa đổi chỗ ngồi ở trên ghế xếp, nhìn hai vị nhân viên pháp y kia bắt đầu thu dọn dụng cụ pháp chứng.
Thi thể người phụ nữ trên thuyền nhỏ bên kia đã được chở đi, bây giờ hai vị nhân viên pháp y này chỉ cần đưa nhóm chứng cớ này lên xe của mình, là có thể kết thúc công việc quay về bộ phận pháp y.
Điện thoại của Luke lại một lần nữa kêu lên.
Nhìn một chút là dãy số của Elsa, hắn nhận: "Sếp, có chuyện gì thế?"
Elsa: "Cậu đang ở gần căn biệt thự cạnh bờ biển kia của Feili - Swick chứ?"