Mặt của Sheila lộ ra vẻ bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Vậy cô có biết là bây giờ hạm trưởng Adams đã tròn 52 tuổi rồi không? Hơn nữa ông ta còn là một quân nhân rất lạc hậu cứng nhắc."
Tate vẫn mờ mịt: "A?" Cô ta hoàn toàn không rõ ý tứ trong lời nói này của Sheila.
Sheila nhìn dáng vẻ của cô ta, bất đắc dĩ gật đầu: "Xem ra xác thực là cô rất không thoải mái, vậy nghỉ ngơi thêm đi." Nói xong, đi đến Luke gần chỗ ngồi xuống.
Ý tứ của cô ta rất rõ ràng.
Hạm trưởng Adams là một quân nhân lạc hậu, căn bản là sẽ không cho phép ở trên chiến hạm của mình có chuyện dùng một mỹ nữ nóng bỏng làm quà sinh nhật.
Lại thêm những tình huống không quá bình thường trước đó, cô ta có một loại dự cảm không quá tốt.
Nhưng mà, đối với một cô nàng trang bìa nào đó hoàn toàn xa lạ, lại rõ ràng là không biết rõ tình huống thì cũng không cần nói ra những lời này, mà có nói cũng vô dụng.
Căn phòng lập tức tạm thời rơi vào yên tĩnh.
Một lát sau, Mina mới nhỏ giọng nói: "Sheila, có thể trang điểm cho cô chưa?"
Sheila nhìn về phía Luke.
Luke mở hai mắt ra: "Có thể. Nhưng nếu có giày dự phòng, tốt nhất là hai người các cô nên đổi giày trước. Phải là loại đế bằng kia, giày thể thao là tốt nhất."
Sheila và Mina đều đi giày cao gót, dù không phải là loại cao hơn mười cm, cũng phải cao tới tám chín cm.
Mina ngơ ngác: "Nhưng, chúng tôi không mang theo giày đế bằng."
Luke nhíu mày: "Thay thì thuận tiện cho việc đi lại hơn, không có thì thôi."
Sheila ngăn Mina còn đang định nói tiếp lại, để cho cô ta bắt đầu trang điểm.
Một buổi tối, nhiều nhất chỉ biểu diễn được khoảng ba bài hát, làm sao vị trợ lý Mina này còn có thể mang theo giày dự phòng được.
Thấy bên phía Sheila đã bắt đầu hoạt động, Tate bên kia cũng bắt đầu theo.
Cô ta hơi ngượng ngùng cầm lấy túi của mình, chui vào trong phòng vệ sinh, mấy phút sau cô ta rụt rè đi ra.
Luke cũng không quá mức để ý.
Mãi đến lúc Sheila kinh ngạc hỏi: "Cô mặc loại trang phục này à?"
Hắn nghiêng đầu nhìn lại, lập tức phát hiện ra Tate mặc một bộ... Không đúng, nói cho đúng là một cái quần bó cạp cao.
Mà nguyên trang cup D phần thân bên trên của cô ta, đã không thấy đâu nữa, đã biến thành một cái áo tướng quân hải quân rất không "Chính quy".
Dù sao, Luke chưa từng thấy qua vị tướng quân hải quân nào của nước Mỹ dám mặc loại y phục này đi ra ngoài.
Loại thắt lưng cao cộng thêm vạt áo dài thế kia, thấy thế nào cũng giống như là một loại chế phục đặc thù nào đó.
Nhìn ánh mắt của ba người, Tate hơi đỏ mặt.
Đặc biệt là Luke, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của hắn quăng tới, Tate đột nhiên cảm thấy chính mình ăn mặc như vậy có chút hơi mất mặt.
Luke im lặng một lát, đột nhiên nói một câu: "Cô mặc như vậy rất xinh đẹp, không cần phải xấu hổ."
Nói xong hắn cười dời ánh mắt sang chỗ khác.
Đây là công việc của người ta.
Ở nước Mỹ, múa thoát cũng được coi như là một loại nghề nghiệp chính thức, chỉ là đại đa số người đều sẽ không làm mà thôi.
Giống như là sửa ống nước và thông hút bể phốt cũng là một loại nghề nghiệp chính thức, nhưng người nguyện ý làm cũng có rất ít.
Tate nhìn nụ cười ấm áp kia của Luke, cảm xúc quẫn bách khó chịu đã được hòa hoãn hơn không ít.
Không thể không nói, chiêu bài lộ ra khuôn mặt tươi cười của Luke vẫn có tác dụng lớn trong việc trấn an lòng người.
Một lát sau, Luke nhìn thấy trợ lý Mina định thay áo quần diễn xuất cho Sheila, lập tức ngăn cản: "Không cần, cứ mặc bộ này đi."
Mina ngạc nhiên: "Thế nhưng đây chỉ là trang phục thường ngày thôi mà."
Luke: "Không phải là Sheila đã nói rồi sao, hạm trưởng Adams là một vị quân nhân lạc hậu, cho nên không cần thiết phải ăn mặc quá sặc sỡ, mộc mạc một chút lại càng hợp với gu thẩm mỹ của ông ta hơn."
Sheila lập tức lên tiếng: "Cứ mặc bộ này đi."
Lúc này cô ta đang mặc một chiếc áo sơ mi mỏng dài tay màu lam xám, cộng thêm quần jeans dài. Chỉ cần không phải là trường hợp có mặt ở các bữa tiệc tối, bộ quần áo này cũng đã đầy đủ chính thức.
Lúc này Luke mới mỉm cười nói với Mina: "Cô hoàn thành công việc chưa Mina?"
Mina hơi sửng sốt một chút, do dự một chút rồi gật đầu: "Nếu như không cần thay y phục và giày, vậy thì..."
Luke: "Được rồi, có thể cho tôi và Sheila có một chút không gian riêng tư không? Tôi có chút chuyện muốn nói với cô ấy."
Mina thức thời tránh ra nơi hẻo lánh, tránh xa chỗ hai người.
Ngay cả Tate nghe thấy lời này, đều chủ động đi tới chỗ Mina.
Luke lại một lần nữa cười với cô ta, biểu thị cảm tạ.
Tate đột nhiên có cảm giác, dấu hiệu say sóng của mình hình như lại nghiêm trọng hơn một chút.
Luke ra hiệu cho Sheila xích lại gần, chỉ nghe thấy hắn dùng giọng rất nhỏ nói ra.
Vừa mới bắt đầu, Sheila còn thấp giọng hô một tiếng, nhưng lập tức tự giác bịt miệng lại.
Đợi đến lúc cảm xúc của cô ta hơi bình phục, Luke mới tiếp tục nói: "Không cần quá sợ hãi, cố gắng giữ vững tỉnh táo, cơ hội để chúng ta bình an thoát hiểm sẽ rất lớn."
Đầu của Sheila vẫn hơi loạn, tâm trạng cũng trở nên khẩn trương: "Chúng ta phải làm gì?"
Luke: "Nếu như chỉ có cô, tôi có thể bảo đảm cho cô không có việc gì. Nhưng..."
Ngón tay của hắn chỉ ra sau lưng: "Có hai vị kia nữa, không gian cho chúng ta hoạt động lại nhỏ đi rất nhiều."
Sheila cũng nhíu mày: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Luke: "Chút nữa cô đi giải quyết Mina, tôi đi giải quyết cô gái tháng chín, hi vọng bọn họ có thể giữ vững tỉnh táo giống như cô."
Sheila nhìn nét mặt của hắn, đột nhiên tâm trạng tốt hơn một chút: "Hey, không phải là cậu muốn sau này sẽ hẹn hò với cô gái tháng chín kia đấy chứ?"
Luke nhún nhún vai: "Đương nhiên là tôi rất chờ mong chuyện đó."
Sheila không nhịn được cười: "Vậy thì chúc cậu được thuận lợi."
Cô ta hiểu ý tứ trong lời nói này của Luke.
Nếu như sau này Luke có thể hẹn hò với cô gái tháng chín kia, vậy thì bốn người hẳn là đều bình an vô sự, đây là chuyện vô cùng may mắn.
Phân phối xong nhiệm vụ, hai người đứng dậy, Sheila dẫn phụ tá của mình sang một bên khác để nói chuyện.
Luke mang theo nụ cười trên mặt nhìn cô gái đang ngồi ở trên giường: "Tôi có thể ngồi xuống chứ?"
Tate hơi sửng sốt một chút, rồi vội vàng gật đầu: "Có, có thể."
Đây là quân hạm, hoàn cảnh đương nhiên là không thể so sánh với đất liền, cái giường mà Tate đang ngồi nhỏ không hợp thói thường.
Luke ngồi ở bên cạnh cô ta, thân thể của hai người tự nhiên là cách nhau rất gần.
Tate hơi khẩn trương, Luke cũng cất lời nói ra.
Hắn mới nói được vài câu, mặt mũi của cô nàng trẻ tuổi này đã tràn đầy vẻ hoảng sợ, đang định lên tiếng hô lên.
Luke đã sớm có phòng bị lập tức bụm miệng của cô ta lại: "Đừng kêu loạn, đừng chạy lung tung. Muốn sống tiếp, hai điều này là quan trọng nhất."
Tate nhìn hắn mấy giây, mới nhẹ gật đầu, bên kia Sheila đã giơ tay ra hiệu OK.
Kỳ thật Luke cũng không quá quan tâm tới Mina và Tate, Sheila mới là người mà hắn phải ra sức bảo vệ.
Nếu như hai người khác đều thiếu não giống như cô nàng Brenda ở Wolfkel kia, ở trên đường trốn chết lại hô loạn kêu loạn, hắn sẽ không hề do dự từ bỏ bọn họ.
Luke cũng sẽ không ném mạng của mình đi để cứu người, kết cục của Mina và Tate, chỉ có thể nhìn biểu hiện của chính bọn họ.
Nếu như đã làm rõ ràng tình huống, Tate cũng không thể tiếp tục mặc chiếc quần bó cạp cao kia để hành động.
Cô gái này bị Luke đẩy vào trong nhà vệ sinh, đổi về trang phục bình thường trước đó.
Sau đó, ba người phụ nữ trực tiếp cởi giày cao gót ra, để chân trần chuẩn bị xuất phát, vật phẩm tùy thân cũng đều nhét vào trong khoang.
Quét mắt nhìn ba người phụ nữ, Luke thấp giọng nói: "Sau khi ra ngoài, cố gắng giữ yên lặng, tránh khỏi việc dẫn tới kẻ có ý đồ xấu. Cho nên, nhớ phải cắn chặt thứ ngậm trong miệng."