Ba người phụ nữ chỉ có thể gật đầu, trong miệng mỗi người đều cắn chặt một cái khăn lông thắt nút, nói chuyện có chút khó khăn.
Chỉ cần không phải cố ý phun cái nút kia ra, bọn họ muốn hét to thì cũng không thể làm được.
Đây đương nhiên là chủ ý của Luke.
Người không được huấn luyện chính quy, mặc kệ là nam hay nữ, gặp phải chuyện ngoài ý muốn sẽ kêu lên sợ hãi, đó là bản năng.
Hắn cũng sẽ không ký thác sự an toàn của mình ở bên trên lực khống chế của bọn họ đối với sự kêu thét, không bằng dùng chút ít đạo cụ để bảo đảm an toàn vẫn hơn.
Luke trông thấy bọn họ gật đầu, cũng cười gật đầu, xoay người kéo cửa khoang một cái, cửa khoang lập tức mở ra.
Trên thực tế, vừa rồi ngay giây phút cuối cùng lúc vị phó hạm trưởng Krill kia đóng cửa lại, Luke đã nghe thấy ông ta nói một câu: "Cài chết cửa lại, đừng để cho bọn họ ra được."
Lời này nói ra rất nhỏ, nhưng lúc đó Luke lại đang đứng cách ông ta không tới 2 mét.
Sau khi cửa khoang đóng lại, hắn còn nghe thấy rõ ràng tiếng chốt kim loại cài lên cửa.
Người bình thường không nghe được, nhưng Luke lại nghe rất rõ ràng.
Liên hệ tới lúc vị phó hạm trưởng Krill kia đưa bọn họ tới, ngẫu nhiên có mấy lần dùng ánh mắt giao lưu với mấy vị nào đó trong nhóm người cùng đi, sao Luke còn không rõ sự việc được.
Cộng thêm việc những thành viên band nhạc rock và phục vụ phòng ăn ở trên máy bay trực thăng kia rất thích chơi súng, mặc dù họ đã tắm rửa nhưng vẫn khó có thể che đậy mùi dầu lau súng và thuốc súng trên người, chuyện trùng hợp trên thế giới này cũng không có khả năng có nhiều như vậy được.
Quá nhiều sự trùng hợp, thường thường sẽ không phải là trùng hợp.
Ngay trong nháy mắt cửa mở ra, hắn đã ở cách cánh cửa khoang thu then cài cửa vào bên trong không gian trữ vật.
Chuyện này đối với hắn bây giờ, chẳng qua chỉ hơi có chút khó khăn mà thôi.
Thở ra một hơi, hắn cất bước đi ra.
Bên ngoài là một khu sảnh bình thường tương đối rộng rãi, cũng không có bất kỳ người nào ở đây.
Những vật phẩm chúc mừng tạp nhạp xung quanh vốn nên được treo ở trong hội trường bữa tiệc, mà không nên bị tùy ý ném ở đây.
Tate lại nhìn một cái hộp lớn hình tròn giống như hộp quà đặt ở bên trên xe đẩy.
Cái hộp quà tặng lớn này chính là chỗ cô ta hẳn phải chui vào, nhưng bây giờ cái hộp cũng không được dựng lên.
Mà dựa theo thời gian tặng quà theo dự tính, cô ta đã nên được đưa vào hộp lớn, chờ người đưa đến nơi tổ chức buổi sinh nhật.
Đoàng đoàng!
Có mấy tiếng súng nổ truyền tới, làm cho ba người phụ nữ giật nảy mình.
Nhưng miệng của bọn họ đều đang bị chặn, chỉ có thể thở hắt ra một cái.
Luke không quay đầu lại, chỉ giơ tay trái lên vẫy vẫy, ra hiệu cho mấy cô gái đuổi kịp.
Cái khoang này chẳng qua chỉ là một cái kho chứa vật, cửa khoang cũng không bị đóng kín, khứu giác linh mẫn cũng không bị ảnh hưởng gì lớn.
Vừa rồi đã ở lâu trong khoang như vậy rồi, hắn đã sớm dùng khứu giác linh mẫn hoàn thành công việc trinh sát.
Sau khi đi ra, hắn dẫn theo ba cô gái nhanh chóng bước đi, nhưng lại không hề vội vàng di chuyển về phía bên phải.
Vượt qua lối đi nhỏ hẹp trong thuyền, quay tới quay lui vài vòng, ba cô gái đều đã không còn cảm giác về phương hướng nữa.
Trong lòng Sheila thầm nhủ: Sao tên này lại có vẻ như là quen thuộc như vậy? Chẳng lẽ là cậu ta đã từng tới nơi này rồi?
Đương nhiên là Luke chưa từng tới nơi này bao giờ.
USS Missouri (BB-63) là chiến hạm chính thức đang tham gia quân dịch, lại từng tiến hành lượng lớn cải tiến mang tính hiện đại hoá, có rất nhiều cấu tạo trong thuyền đều đã có thay đổi.
Người bình thường không có khả năng biết cấu tạo bên trong của nó.
Hắn hoàn toàn là dựa vào khứu giác linh mẫn, đi thẳng tới... Phòng bếp.
Boong tàu và những nơi khác thỉnh thoảng lại có tiếng súng vang lên, chỉ có mùi bay ra từ phòng bếp là vô cùng rõ ràng, lại rất yên tĩnh, mấu chốt là nơi đó còn có người.
Bước vào phòng bếp, Luke lập tức ra hiệu cho ba cô gái sau lưng, để cho bọn họ trốn đến nơi hẻo lánh bên ngoài cửa phòng bếp.
Lặng yên không một tiếng động đi vào trong bếp, tay của hắn không nhanh không chậm lướt qua rất nhiều vật phẩm ở trong bếp.
Hơi hơi dừng một chút trên hai con dao làm bếp kiểu Tây, nhưng Luke vẫn không cầm lấy chúng, mà lại nắm lấy hai... cái chảo bên cạnh lên.
Ước lượng hai cái chảo trong tay một chút, mắt hắn lộ ra vẻ hài lòng.
Cách đó không xa, có tiếng quát tháo của hai người vang lên: "Quỳ xuống, quỳ xuống!"
"Nó ở đâu? Tên đầu bếp kia đang ở đâu?"
"Trong này? Là nơi này à? Mày có thể đi chết..."
Keng! Keng!
Hai tiếng động trong trẻo vang lên lẫn bên trong tiếng động nặng nề, trong miệng Luke chậc chậc tán thưởng: "A ha, nghe xong tiếng động này, lập tức biết được là hai cái chảo xịn rồi."
Sau đó, hắn ngồi xổm xuống, hướng về phía hai tên đã bị vùi dập giữa chợ vừa rồi lại một lần nữa bổ sung thêm một "Chảo" .
Keng! Keng!
Ở cách đó không xa, một quân nhân trẻ tuổi đang run rẩy quỳ quay lưng về nơi này, lúc trước anh ta đã dự cảm đến kết cục chính mình sẽ tử vong, nhưng vẫn còn ôm lấy một chút hi vọng mong manh.
Đột nhiên, tiếng la hét sau lưng anh ta chấm dứt, sau đó có tiếng một người nào đó đang than thở cái gì đó ở đằng sau lưng.
Anh ta cũng không dám quay đầu lại, vẫn dùng hai tay ôm đầu quỳ ở trên mặt đất như cũ.
"Được rồi, mấy tên kẻ cướp đều bị tôi đánh cho bất tỉnh rồi, anh có thể đứng lên." Một giọng nói như tiếng nhạc vang lên.
Binh sĩ trẻ tuổi sững sờ, chần chờ một lát mơi nghiêng đầu nhìn lại.
Anh ta lập tức trông thấy một người trẻ tuổi còn trẻ hơn mình đang lộ ra vẻ mặt tươi cười: "Có thể hỏi một chút không, anh quen thuộc với địa hình nơi này chứ?"
Binh sĩ trẻ tuổi kia ngơ ngác lắc đầu: "Không quá quen, tôi mới lên thuyền ở Hawaii."
Luke bất đắc dĩ: "Vậy, vị đầu bếp ở đây đâu?" Mắt của hắn nhìn về phía một cánh cửa khoang bên cạnh.
Binh sĩ trẻ tuổi a một tiếng: "Nhưng, thế nhưng mà quan chỉ huy Krill đã nói, không thể thả Ryback ra được."
Luke nghe thấy tên Krill, lập tức cười càng vui vẻ hơn: "Krill nói? Vậy tôi yên tâm rồi."
Nói xong, hắn đi tới, rút then cài cửa đang chốt ở trên cửa ra, mở cửa khoang ra nói: "Đầu bếp Ryback, tôi muốn hỏi đường một chút."
Binh sĩ trẻ tuổi ở bên cạnh lộ ra vẻ mặt xoắn xuýt, nhưng cũng không tiến lên ngăn cản.
Anh ta cũng không ngốc.
Luke mới vừa cứu mạng anh ta, hiển nhiên là quan chỉ huy Krill có vấn đề.
Bên trong cửa khoang lại vẫn không có động tĩnh gì.
Mặt Luke lộ ra vẻ bất đắc dĩ: "Được rồi, đầu bếp Ryback, tôi không phải là đám kẻ cướp kia. Tôi chỉ là trợ lý của tiểu thư Sheila, Sheila - DIVA, anh từng nghe qua cái tên này rồi chứ? Cho nên, anh có thể từ trên giá thịt heo đông lạnh đi xuống rồi chứ? Anh nằm sấp như vậy sẽ rất mệt mỏi, tôi cũng muốn tranh thủ thời gian để chạy trốn nha."
Trong khoang yên tĩnh một lát, đột nhiên có một người nhảy ra.
Cái chảo trong tay Luke cũng lập tức được nâng lên, che ở phía trước, keng một tiếng, hai đáy chảo ngăn thứ đang xoay tròn bay tới lại.
Đó là hai cây xúc xích Đức lớn đã bị đông lạnh đến mức vô cùng cứng rắn.
Tiện thể xoay chảo một cái, hắn dùng chảo đỡ lấy hai cây "Hung khí" đáng sợ này.
Mặt mũi Luke tràn đầy vẻ bất đắc dĩ: "Đầu bếp Ryback, anh nhìn xuống dưới mặt đất trước đi, lại hỏi vị binh sĩ này một chút, xin đừng tiếp tục dùng loại hung khí này công kích quân đội bạn nữa, được chứ."
Cây xúc xích Đức bự này thế nhưng mà đã bị đông cứng, nện lên đầu người sẽ có hiệu quả không khác gì là dùng gậy.
Ở đối diện với Luke, một bóng người cao lớn còn cao hơn hắn nửa cái đầu từ bên cạnh bàn bệp thò đầu ra, nhìn về phía hắn: "Cậu là ai?"
Luke nhìn bàn tay của vị này đang đặt trên bàn bếp, nó đã im lặng nắm chặt một con dao làm bếp, vội vàng nói: "Một nhân viên công tác vô tội muốn chạy trốn khỏi nơi này, hơn nữa... Sheila, các cô có thể vào rồi."
Bên kia, bên trong tiếng động huyên náo, ba người bọn Sheila cẩn thận từng li từng tí đi vào.
Mặt mũi của đầu bếp Ryback và vị binh sĩ trẻ tuổi kia tràn đầy sự kinh ngạc, hầu như là cùng lúc bật thốt lên: "Đây là cái quỷ gì!"
Đây chính là chiến hạm USS Missouri (BB-63) đang trong thời gian phục vụ quân đội.
Làm sao đột nhiên lại có ba cô gái xuất hiện?