Trong số ba cô gái thì dung mạo khí chất của ngôi sao ca nhạc nổi tiếng Sheila, tuyệt đối là đứng đầu nhất.
Tate là cô nàng trên trang bìa tạp chí Playboy, dung mạo xuất chúng, dáng người nóng bỏng.
Ngay cả người bình thường nhất là trợ lý Mina, đặt ở bên trong quần thể phụ nữ bình thường, tiêu chuẩn cũng ở trên mức trung bình.
Giờ phút này, ba người còn để chân trần.
Tình hình này thấy thế nào cũng không giống như đám kẻ cướp, chỉ là trong miệng bọn họ đang cắn khăn lông là có chút hơi quái dị.
Luke nhún nhún vai: "Làm quen một chút đi. Đây là ngôi sao ca nhạc nổi tiếng Sheila, người mẫu vận động nổi tiếng Tate, chuyên gia trang điểm nổi tiếng Mina. Tôi là Luke, là một nhân viên công tác đi theo kéo hành lý. Sheila và Tate được mời đến chiến hạm này để biểu diễn mừng sinh nhật hạm trưởng Adams, kết quả là mới đi lên đã bị người ta nhốt vào trong phòng. Vừa rồi nghe thấy bên ngoài có tiếng súng, chúng tôi mới nghĩ biện pháp mở cửa phòng ra chạy trốn."
Mọi người: . . . Thì ra, chỉ có một mình cậu là không nổi tiếng?
Nhưng mặc kệ là như thế nào, ba người phụ nữ xuất hiện, để đầu bếp Ryback và vị binh nhì trẻ tuổi Nash kia rất khó tiếp tục hoài nghi Luke.
Dẫn ba người phụ nữ lên trên quân hạm làm kẻ cướp, loại thiên tài thế này thì bọn họ chưa từng thấy qua.
Đương nhiên, một thanh niên dẫn theo ba người phụ nữ chạy trối chết ở bên trên quân hạm, bọn họ cũng chưa từng thấy qua.
Ryback im lặng gật đầu.
Luke tiện tay buông hai cái chảo trong tay xuống, bên trong mỗi cái còn riêng phần mình đựng một cái xúc xích Đức.
Lúc để cái chảo xuống, chóp mũi của hắn còn ngửi thấy trên bàn bếp bên cạnh có một nồi nước đang bốc lên mùi thơm, thuận miệng khen một câu: "Tay nghề của đầu bếp Ryback không tệ nha, món canh này rất thơm."
Ryback và binh sĩ trẻ tuổi kia đều lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Im lặng một lát, vẫn là Ryback cất tiếng: "Cám ơn cậu đã khen ngợi, nhưng nồi canh này đã bị Krill nhổ nước miếng vào, cho nên. . ."
Mọi người: . . .
Luke bị Krill làm cho buồn nôn, nhưng cũng không hề lúng túng trò chuyện, lại trao đổi một lát với đầu bếp Ryback, trao đổi với nhau một ít tình huống cơ bản.
Không cần nói lời nào vô ích, hai người đều có thể xác định được, đối phương không phải là người bình thường.
Vẻ bề ngoài của Luke ôn hòa, nhưng dùng chảo đập kẻ cướp lại làm vô cùng gọn gàng.
Ryback cởi cái áo đầu bếp màu trắng kia ra, dáng người thon dài thẳng tắp, cơ bắp cân xứng mà không mập kia để trong lòng ba người phụ nữ đều tán thưởng không thôi.
Đợi đến lúc hai người phân biệt lột trang bị trên người hai tên cướp đã bị hôn mê rồi mặc trên người, mới liếc nhau, ngầm hiểu lẫn nhau.
Chuyện khác thì có thể lừa gạt rất dễ dàng, nhưng động tác sờ súng và mặc trang bị lại rất khó có thể che giấu, hai người đều biết, đối phương tuyệt đối là người chuyên nghiệp.
Đợi đến lúc hoàn thành tất cả mọi chuyện thì cũng mới chỉ trôi qua năm phút.
Bộ đàm của một tên cướp vang lên: "Cates, Zix, giải quyết xong tên đầu bếp kia chưa? Trên boong tàu đang thiếu người, làm xong lập tức lên đây ngay."
Luke và Ryback lại một lần nữa liếc nhau.
"Cậu có tính toán gì?" Ryback hỏi, ánh mắt liếc về phía ba người phụ nữ bên kia, ý tứ rất rõ ràng.
Luke: "Có chỗ nào an toàn để bọn họ trốn không?"
Gặp phải vị đầu bếp Ryback không quá đứng đắn này, hắn cho rằng mình không cần phải dẫn theo ba người phụ nữ này chạy trốn.
Xử lý xong đám kẻ cướp, tự nhiên là không cần lo cho sự an toàn của bọn họ.
Ryback: "Toi muốn đi tới chỗ hạm trưởng, nếu như bọn họ muốn khống chế chiếc chiến hạm này, nhất định là phải khống chế hạm trưởng, tôi không có cách nào cùng hành động với các cậu. Binh nhì Nash, cậu dẫn bọn họ đi tới kho chứa vật tư, nơi đó tương đối lớn, có tương đối nhiều đồ đạc, rất dễ dàng tìm được chỗ trốn."
Anh ta cực nhanh nói rõ vị trí kho vật tư cho binh sĩ trẻ tuổi Nash, sau đó gật gật đầu với Luke rồi lập tức xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng cao lớn của Ryback đi xa, trong lòng Luke thầm cười to: Lại có tấm mộc đỡ giúp rồi.
Hai tên kẻ cướp bị vùi dập lúc trước đó thật sự là người tốt, trang bị và súng ống bị Luke và Ryback chia nhau, hai đôi giày trên chân cũng đều cống hiến ra ngoài.
Ngôi sao ca nhạc Sheila lập tức xỏ vào một đôi, trợ lý Mina cũng được chia cho một đôi khác.
Nhìn hot girl Tate đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy mê mang, Luke chỉ có thể mỉm cười nói: "Thật xin lỗi, cô tạm thời dùng khăn lông khắc phục một chút được không?"
Tate ngơ ngác gật đầu, sau đó nhìn hắn lấy hai chiếc khăn lông lớn ở trong phòng bếp, kéo chân của cô ta tới, bọc bọn nó lại.
Binh nhì Nash ở bên cạnh nhìn không chuyển mắt, trong lòng thầm nhủ: Thế mà còn có thể quang minh chính đại chấm mút như vậy? Đáng học hỏi, về sau mình cũng phải thử một chút.
Rất nhanh, theo sự dẫn đường của Nash, đoàn người đi xuống tầng dưới, tiến vào trong kho vật tư.
Luke căn dặn Nash chăm sóc cho ba cô gái cẩn thận, đừng để bọn họ xảy ra chuyện.
Sau đó hắn lại thì thầm hai câu với Sheila, rồi một mình chạy đi.
Chui vào một chỗ hẻo lánh mặc áo chống đạn bằng hợp kim sát người vào, Luke lại một lần nữa xuất phát.
Quay tới quay lui, hắn chạy tới một lối đi dẫn lên boong tàu, nơi đó có đám kẻ cướp cầm súng đang trông coi.
Luke đứng ở cách cánh cửa, giơ một tấm gương nhỏ ra, cực nhanh quét nhìn sang hai bên, xác định gần đó không có kẻ cướp nào chú ý tới nơi này, trong tay đột nhiên có thêm một sợi phi tiêu dây.
Cổ tay hắn lắc một cái, phi tiêu dây lập tức bay ra ngoài, cuốn lấy cổ tên cướp này.
Bỗng nhiên bị kéo mạnh, tên cướp này còn chưa hiểu rõ là có chuyện gì xảy ra, cả người đã bị kéo ngã về phía cửa khoang.
Một bàn tay khác còn để trống của Luke đưa tới, vừa vặn bắt lấy cánh tay cầm súng của tên này, răng rắc một tiếng vặn gãy nó.
Tên cướp này há miệng kêu thảm, nhưng cổ lại bị phi tiêu dây ghìm chặt lấy, chỉ có thể phát ra tiếng gió hà hà, sau đó lập tức bị kéo vào trong cửa khoang.
Một lát sau, Luke mặc tác chiến y phục màu đen của tên cướp này đi ra.
Hình thể của hắn và tên cướp vừa rồi kia gần như là tương đương, hơi hơi đi tới đi lui mấy bước, nhìn quanh bốn phía.
Sau đó, Luke tiến đến mạn thuyền bên trái, hơi hơi nhô đầu ra, hướng về mặt biển phía sau nhìn lại.
Chỉ thấy có một chiếc thuyền đen nhánh đang thả neo ở đó.
Luke nheo mắt lại: Đây là. . . Tàu ngầm?
Quả nhiên là những người này có chuẩn bị mà đến, hơn ba mươi người ở trên trực thăng trước đó chẳng qua chỉ là quân tiên phong mà thôi.
Giờ phút này, trên chiến hạm đã vô cùng hỗn loạn, tiếng người huyên náo, ánh lửa tỏa ra khắp nơi.
Hắn cực nhanh đếm số lượng kẻ cướp đang hoạt động một lần, chỉ mới ở trong tầm mắt của hắn đã nhìn thấy có trên 50 người.
Số lượng người cũng không phải là trọng điểm, Luke đã sớm không sợ loại cướp trong hỗn chiến này.
Trọng điểm là, đám kẻ cướp này sau khi khống chế chiến hạm USS Missouri (BB-63), nhiều người đang bận rộn ở trên boong thuyền như vậy, thế mà lại đang. . . Tháo dỡ tên lửa.
Trong đầu Luke nhanh chóng nhớ lại tư liệu phối trí vũ khí của USS Missouri (BB-63).
Bên trên chiếc chiến hạm cấp “ông cố nội” đã từng được cải tiến hiện đại hoá này, trừ ba khẩu pháo chín cửa bắn đạn 406 li kinh khủng kia ra, còn được phân phối có mấy loại đạn đạo tương đối tiên tiến.
Nhưng vũ khí chân chính có thể để cho những tên cướp này làm to chuyện, khống chế quân hạm, có lẽ chỉ có một loại —— tên lửa hành trình Tomahawk.
Theo một ít tin đồn, tên lửa Tomahawk bên trên USS Missouri (BB-63), có một bộ phận được trang bị đầu đạn hạt nhân.
Nghĩ tới đây, Luke biết thời gian còn lại cho mình cũng không nhiều.
Đám kẻ cướp này dám có ý định với những loại vũ khí hạt nhân đạo đạn này, chính phủ nước Mỹ tuyệt đối là sẽ nổi điên, chỉ là phải xem tin tức sẽ bị tiết lộ ra ngoài vào lúc nào mà thôi.
Khi đó, sợ là sẽ có ít loại bộ đội đặc thù sẽ bị phái tới chỉnh đốn cục diện.
Rất không có khả năng là S.H.I.E.L.D, đây dù sao cũng là việc riêng của Mỹ.
Nhưng Mỹ bí mật cất giấu bao nhiêu loại quân, suy nghĩ một chút tới vị Tướng quân Ross có tiếng tăm lừng lẫy, cùng với vị Stryker hay là Reverend William Stryker kia, Luke đã có thể suy đoán được một chút.
Ý nghĩ trong đầu thay đổi thật nhanh, hắn đã lặng yên lui trở về bên trong chiến hạm.