Luke cũng không vội.
Nếu như Ryback không chịu được, hắn đành bắn lén chứ sao.
Chuyện này hắn làm quen tay rồi.
Giờ phút này, dao quân dụng trong tay William bay lượn, ngăn dao làm bếp của Ryback lại, sau đó thuận thế đâm ra.
Ryback lui lại nửa bước, lật cổ tay vẩy lên, dao làm bếp đẩy dao quân dụng ra, trở tay đâm một nhát tới.
William nghiêng người lui lại nửa bước, ngay cả tay trái cũng giơ lên, bảo vệ khu vực từ phần ngực đến cổ, đầu.
Xoẹt!
Ống tay chiếc áo khoác da gắn đinh của gã ta bị dao làm bếp cắt ra một mảnh.
William lại lui lại hai bước, ổn định thăng bằng, dao quân dụng bên tay phải lại một lần nữa che ở trước mặt: "Ryback, đã lâu không gặp như vậy rồi, kỹ thuật của cậu đã giảm sút..."
Ryback không lên tiếng, khóe miệng chỉ hơi hơi nhếch lên, tràn ngập vẻ mỉa mai.
Anh ta chậm rãi tiến lên phía trước nửa bước, dao làm bếp lóe lên một cái, đánh lừa ánh mắt của William.
Ngay sau đó, chân anh ta tăng tốc, lại tiến lên gần nửa bước nữa, dao làm bếp keng keng keng liên tục va chạm với dao quân dụng của William.
Cẳng tay của hai người giống như là đang chơi trốn tìm, vòng quanh vung vẩy xoay vòng.
Dao mà hai bên cầm cũng giống như là hàm răng của rắn độc, nhanh chóng vừa chạm tới lại lập tức thu về, rồi lại va chạm thêm lần nữa.
Luke ở bên cạnh xem say sưa ngon lành.
Chính là loại mùi vị này! Thì ra, dùng dao làm bếp cũng có thể chơi vui như thế!
Hắn quyết định, lần này sau khi trở về sẽ đổi lại dao làm bếp trong nhà thành loại mà Ryback đang dùng kia.
Trong lúc kịch chiến, hai người hoàn toàn không lưu ý đến đảng vây xem ở bên cạnh.
Dùng dao găm đối chiến, là loại nguy hiểm nhất bên trong các cuộc đối chiến dùng vũ khí lạnh.
Người chuyên nghiệp đối chiến, chỉ cần có một chút sai lầm, chính là kết quả mất mạng.
Lúc lưỡi dao trong tay hai người va chạm, một cánh tay khác cũng không ngừng di chuyển với biên độ nhỏ.
Làm như thế là để đánh lừa thị giác của đối phương, cũng là để tìm kiếm cơ hội.
Một khi tay trái trống không bắt được khe hở của đối phương, bị nắm lấy cổ tay, như vậy quyền chủ động sẽ lập tức nghiêng về bên mình.
Hiển nhiên là William rất kiêng kị chuyện này.
Chiều cao của gã cũng chỉ trong khoảng 1m85, hình thể cũng không vạm vỡ bằng Ryback, một khi cổ tay bị khống chế, sẽ đi vào phân đoạn so đấu lực lượng, rất có thể là gã sẽ thua.
Hai người đều là người quen biết cũ, khả năng của mỗi người tới đâu, trong lòng mỗi người đều nắm chắc.
William biết được, Ryback không chỉ có khả năng dùng dao găm cận chiến cực tốt, còn có kỹ thuật khóa đánh khớp xương cực mạnh.
Chỉ cần bị Ryback nắm trúng cổ tay, đoán chừng là cánh tay kia sẽ không thể gánh nổi.
Hai người đều di chuyển cực kỳ nhanh chóng mau lẹ, nhưng trên cơ bản bàn chân lại không cách mặt đất, biên độ bước chân cũng tương đối nhỏ.
Ngược lại với tình huống này là, thân trên và cánh tay của hai người đều đang điên cuồng đổi hướng, leng keng không ngừng va chạm.
Trong mắt Ryback lóe lên tia sáng sắc bén.
Ngay sau đó, bỗng nhiên anh ta rút ngắn khoảng cách giữa hai người, để hai người đều rơi vào vị trí cực kỳ nguy hiểm.
Giờ phút này, hai người đều không cần hoàn toàn duỗi thẳng cánh tay đã có thể cắm dao lên trên thân thể của đối phương.
William không chút do dự chém ngang một dao.
Ryback lại đột nhiên lui lại, trong nháy mắt trước ngực đã bị chém ra một vết thật dài.
Đây cũng không phải là loại kỹ xảo chỉ vừa vặn cắt đứt quần áo giống như trong phim ảnh kia, lồng ngực của anh ta trong nháy mắt đã bị nhuộm đỏ một mảnh.
Luke nhíu mày: Không có khả năng chứ!
Kỹ xảo của Ryback rõ ràng là nhỉnh hơn một chút, cộng thêm sải tay dài hơn, động tác linh xảo hơn, sao có thể thua như thế được?
Khẩu súng trong tay hắn đã giơ lên.
William chém trúng một nhát, hầu như là phản xạ có điều kiện đuổi theo, trở tay lại đâm tới một dao.
Ryback lại giống như là đã dự đoán trước được phương thức công kích của gã, sau khi né tránh được phần lớn lực sát thương của cú chém trước của William, thân thể tránh sang bên cạnh gần như là cùng lúc với động tác đâm lên của William.
Cánh tay trái thon dài vươn ra, chộp lên cổ tay phải của William, bỗng nhiên hướng ra phía ngoài kéo mạnh, dao làm bếp bên tay phải cắt về phía cổ của William.
William vô cùng kinh sợ, tay trái theo bản năng nâng lên đón đỡ, lập tức kêu thảm một tiếng, tay trái đã bị cắt ra một vết thương nhỏ.
Nhưng gã ta cũng không vì thế mà cảm thấy cao hứng, hai mắt lại hoảng sợ trợn to.
Trong nháy mắt William đã biết, chính mình đã thất thế rồi!
Ở bên trong bất cứ trận cận chiến nào, bị thất thế đều là chuyện cực kỳ nguy hiểm.
Bị Ryback dùng bị thương làm một cái giá lớn, dẫn dụ gã ta truy kích, làm cho gã ta bước vào trong cạm bẫy của Ryback.
Giờ phút này, tay phải của William bị tay trái của Ryback kéo ra bên ngoài, không thể thu lại để phòng ngự, tay trái vừa bị thương lại theo bản năng co về phía sau.
Hai tay của gã đều đã mất đi vị trí phòng thủ, hơn nữa còn không thể lùi lại để kéo giãn khoảng cách giữa hai bên để điều chỉnh tư thế phòng thủ.
Mà một cú chém kia của Ryback nhìn có vẻ hung ác, nhưng trên thực tế lực lượng cũng không lớn.
Sau khi lưỡi dao làm bếp lướt sát qua cổ tay William, cũng không hề dừng lại, linh hoạt xoay chuyển cổ tay, mũi dao sắc nhọn giống như răng độc, dán sát cánh tay đâm ra.
Thân đao và cánh tay hình thành một góc vuông, hung ác mãnh liệt cắm xuống, xuyên thẳng vào.
Phốc!
Một tiếng vang trầm, trên đỉnh đầu của William chỉ nhô ra một cái cán dao.
Hai mắt của William trợn to, con ngươi trắng dã, bịch một tiếng quỳ xuống, thẳng tắp đổ xuống đất.
Ryback sửa sang lại quần áo bị máu nhiễm đỏ ở trước ngực mình, trong miệng lẩm bẩm: "Thấy không, tôi làm không tệ đấy chứ."
Một màn diễn ra chớp nhoáng này, tổng cộng thời gian còn chưa tới hai giây, William mới hơi chiếm được chút thế thắng, biến thành một cục cưng anten.
Trận cận chiến bằng dao găm này, thật sự là quá nguy hiểm! Luke không nói gì chỉ há miệng nhìn, để họng súng xuống, không thú vị rời đi.
Trong miệng hắn còn lẩm bẩm: "Hừ! Giả vờ ngầu cái gì cơ chứ! Phí lời cái gì, trực tiếp đâm chết gã chẳng phải là được rồi hay sao."
Tuy rằng nói như vậy, nhưng Luke vẫn không nhịn được sờ sờ lên đỉnh đầu của chính mình, luôn cảm thấy nơi đó có chút lành lạnh.
Rất nhanh, hắn đã trở lại trong kho vật tư.
Nắm lấy cánh tay của binh nhì Nash vừa mới nâng lên, làm cho cậu ta không thể bóp cò, hắn mới thấp giọng nói: "Là tôi."
Binh nhì Nash vốn đang vô cùng khẩn trương lúc này mới buông lỏng xuống: "Tình huống phía trên thế nào rồi?"
Luke điều chỉnh cảm xúc một chút, giả vợ hơi ngạc nhiên nói ra: "Vừa rồi tôi lên trên boong tàu quan sát, hình như là bọn cướp đang chạy trốn rồi, ta nghe thấy có người nói, đội đột kích của Navy SEALs đã đến."
Nash thở ra một hơi nhẹ nhàng: "Thật à? Vậy chúng ta được cứu rồi."
Luke: "Đúng thế, đúng thế, đội đột kích của Navy SEALs nha, bọn họ là những người lợi hại nhất trên toàn bộ nước Mỹ nha!"
Nash liên tục gật đầu: "Đúng vậy, bọn họ rất lợi hại."
Luke: "Vậy tôi đi nói cho mấy cô gái biết tin tức tốt này đã, cậu tiếp tục cảnh giới đi. Đúng, đừng tùy ý nổ súng, chẳng may người đến chính là đội viên của Navy SEALs thì sao."
Nash lúng túng gật đầu.
Không phải là Luke nhanh tay, kém chút nữa cậu ta đã cho một phát súng lên trên người Luke rồi.
Binh nhì trẻ tuổi Nash vừa hưng phấn vừa chờ mong, đàng hoàng nhìn chăm chú động tĩnh ở chỗ cửa khoang.
Luke cười một tiếng, đi tới chỗ ba cô gái đang trốn ở nơi hẻo lánh.
Nhìn thấy hắn trở lại, ba cô gái đều tỏ ra vô cùng vui mừng.
Hắn thấp giọng cười lại một lần nữa lặp lại lời kịch từng nói với Nash, ba cô gái nghe được cũng vô cùng cao hứng.
Tiếng tăm của đội đột kích Navy SEALs, không có mấy người Mỹ lại không biết.
Đột nhiên có một tiếng động lớn vang lên, Luke ngẩn người: Đây là tình huống như thế nào?
Sao lại giống như là... đang nã pháo?
Nhưng chiến hạm này nã pháo làm cái gì?
Luke đi sang hỏi binh nhì Nash vài câu, xác nhận cảm giác của mình không hề sai.
Tiếng động vang lên vừa rồi kia, đúng là chiến hạm đang nã pháo.
Nhưng Nash nói vừa rồi hình như chỉ là pháo phụ, mà ở bên trên chiếc USS Missouri (BB-63) sắp giải nghệ này, đạn dược của pháo phụ đã sớm bị tháo bỏ, chỉ còn pháo sáng.