Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 418: CHƯƠNG 418: HỘP DIÊM VÀ 2 NGƯỜI "QUEN"

"Pháo sáng?" Luke suy nghĩ một lát, trong đầu hiện ra một loại khả năng.

Ầm!

Giờ phút này, đột nhiên có một tiếng vang thật lớn vang lên, chiến hạm đều rung lên theo.

Động tĩnh lần này còn lớn hơn lần vừa rồi, giống như là... pháo chính của chiến hạm mới khai hỏa?

Đại pháo bắn máy bay? Đây là chuyện không thể.

Uy lực của pháo chính vô cùng lớn, nhưng cũng không có khả năng dùng để bắn máy bay , bình thường chỉ có thể dùng để công kích trận địa trên đất liền hoặc là... Thuyền?

Trong đầu Luke hơi xoay chuyển ý nghĩ, nghĩ đến chiếc tàu ngầm kia, lại nghĩ tới một vị đầu bếp không làm việc đàng hoàng.

Tên Ryback kia... Chẳng lẽ điên cuồng đến mức dùng pháo chính của chiến hạm bắn tàu ngầm?

Nếu như thành công, như vậy có thể tính là một chiếc tàu chiến cuối cùng bị USS Missouri (BB-63) đánh chìm.

Một lát sau, chiến hạm lại một lần nữa chấn động, lại là một tiếng vang ầm ầm đinh tai.

Luke cảm thấy, hẳn là mình đã đoán đúng.

Cho dù đang ở trong khoang ở tầng dưới, hắn đều mơ hồ nghe thấy tiếng của rất nhiều người đang hoan hô.

Hắn quay về phía Nash nói: "Cùng đi ra ngoài xem thử đi? Nghe tiếng reo hò này, khẳng định là đội đột kích Navy SEALs đã đến rồi."

Nash trở nên khẩn trương, nắm chặt súng ở trong tay, nhưng vẫn lập tức đồng ý: "Uh, đi ra xem thử xem."

Luke nói với ba cô gái: "Chờ ở đây, đừng lên tiếng, chúng tôi đi xem tình huống một chút, có vẻ như là cứu binh đã đến."

Ba cô gái chỉ có thể gật đầu.

Một lát sau, Nash mừng rỡ như điên nhìn đàm binh sĩ thuỷ quân đang ôm nhau reo hò ở trên boong tàu, trong miệng cũng quát to lên: "Chúng ta thắng lợi, chúng ta thắng lợi rồi."

Luke cũng nở nụ cười: Rốt cuộc không cần tiếp tục giả bộ làm kẻ hèn nhát nữa rồi.

Hắn vỗ vỗ bả vai của Nash: "Binh nhì Nash, tôi cần cậu cùng đi theo xuống dưới, đón ba vị nữ sĩ xinh đẹp lên, để cho bọn họ lo lắng hãi hùng thì cũng không phải là hành động đẹp của các quý ông."

Nash liên tục gật đầu: "Không có vấn đề, đi thôi!"

Nói xong, vị này nhảy nhảy nhót nhót đi xuống phía dưới tầng, lại có chút cử động còn mang tính trẻ con.

Luke chỉ mỉm cười đi theo ở đằng sau.

Nhìn vị binh nhì Nash này cùng lắm mới hơn hai mươi tuổi, mặt mũi non choẹt giống hệt như hắn.

Mới vừa rồi vị binh nhì trẻ tuổi này bị hai tên cướp dùng súng chĩa vào, không phải là Luke nửa đường giết tới, có khả năng là Nash đã mất mạng.

Bây giờ, tất cả mọi chuyện đều đã kết thúc.

Đối với một người trẻ tuổi mà nói, cảm giác trở về từ cõi chết khẳng định là vô cùng tươi đẹp.

Sau khi đi xuống dẫn ba cô gái xinh đẹp lên, thuận tiện trở lại khoang ban đầu kia, để mọi người đổi lại giày của mình, sau đó mới cùng nhau đi lên boong tàu.

Không ít binh sĩ thuỷ quân đang reo hò nhìn thấy đoàn người này, đều hơi sững sờ.

Có lầm gì hay không? Thế mà hai vị đại mỹ nữ đến đây biểu diễn kia lại không có việc gì?

Luke hơi hơi rời xa khỏi ba mỹ nữ một chút, quan sát bốn phía.

Các loại đồ vật như bao súng các thứ mà hắn cướp được đều đã bị ném vào trong biển, trang bị của chính mình lại đã thu hồi vào bên trong không gian trữ vật, bây giờ đã lại một lần nữa mặc lại bộ quần áo thể thao như trước, không hề dễ gây chú ý.

Hai vị bộ đội đặc chủng mặc nguyên bộ trang bị, rất nhanh đã đi tới, lộ ra vẻ mặt quái dị nhìn bọn họ: "Mấy người là ai? Làm sao lại ở chỗ này?"

Súng trong tay bọn họ cũng không giơ lên, dù sao thì liếc qua đã thấy trên người bốn người bọn Luke không hề mang theo vũ khí, ba người phụ nữ còn đang đi giày cao gót.

Đây cũng không phải là trong phim, không có mấy người phụ nữ có thể mang giày cao gót nhảy nhót như bay, giết người như ngóe.

Luke vừa nhìn trang phục của hai người này đã biết bảy tám phần mười chính là đội đột kích Navy SEALs mà vừa rồi hắn mới lấy ra làm ngụy trang.

Hắn vội vàng tiến lên một bước, nhanh chóng nói rõ thân phận của mấy người bọn mình, đồng thời gọi Nash đang ôm các binh sĩ thuỷ quân ở cách đó không xa tới: "Vị binh nhì Nash này có thể làm chứng cho chúng tôi. Còn có vị đầu bếp ở trên chiến hạm kia nữa, hình như tên là Ryback, cũng có thể chứng minh thân phận của chúng tôi."

Hai vị đội viên Navy SEALs này nghe thấy cái tên Ryback, lập tức liếc nhau, một người đi ra chỗ khác mở bộ đàm liên lạc, một người khác thì lại hỏi thăm Nash.

Một lát sau, vị đội viên Navy SEALs đi ra liên lạc trở lại, tới gần trò chuyện vài câu với vị đội viên hỏi thăm Nash, xác nhận tình huống.

Một người trong đó gật đầu: "Được rồi, chúng tôi đã xác định được thân phận của mọi người. Nhưng nơi này là chiến hạm, cho nên tạm thời nên mọi người trở về khoang trước đó đi, chờ đợi chúng tppo xử lý xong chuyện nơi đây... ."

Luke giơ tay, giống như học sinh tiểu học đặt câu hỏi vậy: "Trưởng quan, tôi thì không có vấn đề. Thế nhưng anh xem ba vị này... Bọn họ đều chỉ là con gái yếu đuối, hôm nay đã phải nhận đủ nhiều sự kinh hãi. Nếu như có thể, có thể đưa bọn họ lên bờ trước hay không?"

Đội viên Navy SEALs vốn định từ chối, nhưng theo ánh mắt của Luke, nhìn về phía ba cô gái trẻ bên cạnh hắn, chữ không sắp đến miệng kia NO lập tức bị kẹt lại.

Nhan sắc của trợ lý Mina chỉ có thể tính ở mức trên trung bình, nhưng nhan sắc, ngoại hình của Sheila và Taylor, đối với người làm lính mà nói, quả thực là có thể sáng mù mắt chó.

Anh ta không kìm lòng được lập tức nuốt chữ Không sắp ra khỏi miệng kia xuống: "Vậy, mọi người chờ một chút, tôi giúp mọi người hỏi một chút xem."

Mặt Luke lộ vẻ vô cùng cảm kích: "Vậy thật sự là vô cùng cảm ơn an trưởng quan."

Nói xong hắn xoay người, nháy mắt với ba cô gái.

Sheila phản ứng nhất nhanh, kinh nghiệm đối nhân xử thế tương đối thâm hậu, lập tức hơi hơi khom người: "Vô cùng cảm ơn sự hỗ trợ của hai vị."

Mina không hề do dự làm theo, chỉ có Taylor là vẫn còn ngơ ngác, lại bị Sheila hơi hơi đụng vào cánh tay, lập tức hiểu ra, cũng cất tiếng nói cảm ơn.

Ba người phụ nữ nũng nịu cảm tạ, để ánh mắt cyar hai vị đội viên Navy SEALs này có chút không thể dời đi.

Dáng người của Sheila là cực phẩm, động tác hơi hơi khom người, bên trong sự ưu nhã mang theo vẻ thoải mái, khí chất tuyệt đối là đứng đầu nhất.

Taylor còn ghê gớm hơn, áo bó ngắn lộ lưng bao vây lấy khu đồi núi to lớn, lực trùng kích càng mạnh mẽ trực tiếp hơn.

Hai vị đội viên Navy SEALs đều theo bản năng liên tục gật đầu, một lát sau mới lấy lại tinh thần, cười xấu hổ, đi sang bên cạnh để liên hệ với cấp trên.

Giờ phút này, một đoàn người lần theo mép thuyền đi qua, Luke mắt sắc, vội vàng gọi một tiếng: "Đầu bếp! Đầu bếp! Đầu bếp Ryback."

Một bóng người cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi dừng chân lại, mặt mũi tràn đầy vẻ kinh ngạc nhìn lại: "A, mấy người ở đây à?"

Mặt mũi Luke tràn đầy vẻ vô tội: "Đúng vậy, chỗ này là ở trên biển, vẫn còn không đi được."

Ryback yên lặng chăm chú nhìn hắn một lát, khóe miệng đột nhiên nhếch lên: "Cám ơn, tôi sẽ hỗ trợ nói một tiếng."

Luke ngẩn người, nhưng vẫn gật đầu: "Vậy thì vô cùng cảm ơn anh."

Lúc này, hắn mới nhìn sang một người ở bên cạnh Ryback, cũng gật đầu chào hỏi: "Đặc vụ Flag, thật sự là tình cờ a."

Người đứng bên cạnh Ryback này, chính là đặc vụ FBI Flag mà Luke mới gặp mặt trước đó không lâu.

Anh ta lộ ra vẻ mặt không hiểu gật gật đầu: "Thật đúng là... tình cờ."

Ánh mắt của Ryback qua lại ở giữa hai người g: "Hai người quen nhau à?"

Luke cười nói: "Trước đây không lâu mới gặp một lần."

Flag cũng không lên tiếng, chỉ im lặng gật đầu.

Ryback nheo mắt lại, trên mặt vẫn là loại biểu tình giống như cười mà không phải cười kia.

Im lặng một lát, anh ta nghiêng đầu nói vài câu với một vị Navy SEALs bên cạnh, sau đó mới quay về phía Luke nói: "Được rồi, nhiều nhất nửa giờ nữa, bọn họ sẽ dùng máy bay trực thăng đưa mọi người quay về trên bờ."

Luke cười hắc hắc, từ trong túi áo móc ra một tờ danh thiếp: "Cảm ơn, nếu rảnh rồi đến Los Angeles chơi, có thể liên lạc với tôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!