Nói xong, Flag cũng không có ý định đợi Luke trả lời, lập tức kéo cửa phòng đi ra ngoài.
Luke chép chép miệng, luôn có cảm giác giọng điệu nói chuyện của vị này hơi đặc biệt.
Đứng dậy đi ra người phòng, Flag đã không thấy tăm hơi, Thượng tá Hải quân ngắn gọn nói cho hắn biết, công việc điều tra đã kết thúc, có xe đang chờ hắn ở bên ngoài, sau đó cũng xoay người rời đi.
Luke nhún nhún vai, tự mình rời khỏi căn lầu nhỏ này.
Bên ngoài căn lầu, là ba người bọn Sheila.
Bọn họ đã sớm được thả ra, đều ở bên ngoài chờ Luke.
Luke sáng sủa cười một tiếng: "Xong rồi, rốt cuộc cũng có thể trở về nhà nghỉ ngơi rồi."
Bởi vì nhiều phe minh tranh ám đâu với nhau, tuy rằng hắn hơi bị ảnh hưởng tới một chút, nhưng rốt cuộc vẫn đã thuận lợi thoát thân.
Bốn người được một chiếc Hummer đưa ra ngoài cổng căn cứ, đi ra bên ngoài mấy trăm mét, mới leo lên chiếc xe Lincoln mà bảo an dừng ở ven đường.
Trao đổi ánh mắt mấy lần với Sheila, vị ngôi sao ca nhạc này cũng không nói thêm gì, chỉ cười nói: "Tôi hơi mệt mỏi. Chút nữa tôi sẽ về nhà trước, cậu đi đưa tiễn cô ấy đi."
Nói xong cô ta cười cười với cô gái trẻ tuổi đang ngồi ở bên cạnh Luke ở phía đối diện: "Cô không ngại chứ?"
Taylor liên tục lắc đầu: "Không không, không, kỳ thật lúc vào trong thành phố có thể cho tôi xuống chỗ trạm xe buýt."
Sheila cười lắc đầu, không tiếp tục lên tiếng, liếc mắt ra hiệu "Chính cậu cố gắng" cho Luke một cái, sau đó nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Cô ta thế nhưng chính là ngôi sao ca nhạc nổi tiếng, nể tình đêm nay mọi người đã cùng trải qua hoạn nạn, hỗ trợ nói câu này đã là rất cho mặt mũi rồi.
Nhìn Sheila đi vào cửa, Luke mới hỏi Taylor ở bên cạnh: "Cô đang ở đâu?"
Mặt Taylor lộ ra vẻ xoắn xuýt: "Lần, lần này là tôi đi thẳng từ New York tới đây, xuống máy bay lập tức được đón lên tàu."
Việc cô ta cảm thấy buồn bực chính là, công việc lần này vốn đã hứa hẹn được thanh toán phí di chuyển đi lại, sau đó còn nhận thêm 10.000 đô la thù lao nữa.
Kết quả là sau khi lên tàu, một cent cũng không được cầm, còn gặp phải một đống lớn kẻ cướp cầm súng, kém chút còn khó giữ được cái mạng nhỏ.
Cô ta đang làm công việc đặc thù, bôn ba qua lại, vốn ở tình trạng nhập không đủ xuất, chỉ trông cậy vào lần đi này sẽ có thể kiếm một khoản, tiếp tục chống đỡ kéo dài.
Bây giờ, trừ bên trong ví mang theo tùy thân còn 200 đôla, trên người đã không còn đồng nào nữa.
Luke nhìn dáng vẻ của cô ta, đã đại khái hiểu ra, cười nhấn xuống máy bộ đàm: "Đi khách sạn Beverly Hills."
Lái xe đạt được yêu cầu lập tức khởi động xe, chậm rãi tăng tốc, chạy tới điểm đến.
Taylor giật mình: "A, nơi đó..." Cô ta muốn nói là chỗ đó rất đắt, chính mình không trả nổi tiền phòng.
Luke từ trong túi móc ra một cọc đô la, nhét vào trong tay cô ta: "Tính là cô mượn tôi đi."
Taylor nhìn một cọc đô la này, là mệnh giá 100, một cọc này hẳn có giá trị 2000 đô la.
Cô ta ấp úng: "Số, số điện thoại của anh là gì?"
Trong lòng cô ta cũng rõ ràng, đoán chừng là Luke cũng không có dự định để cô ta trả số tiền này.
Không lưu lại phương thức liên lạc, cô ta đến nơi nào để trả tiền.
Luke nhìn cô ta một lát, cười móc một tờ danh thiếp ra: "Không cần phải gấp gáp, ai cũng có thời điểm gặp phải khó khăn thôi."
Taylor nhận lấy danh thiếp, nhìn nụ cười ấm áp của hắn, chậm rãi cúi đầu, các loại tình huống gặp phải trong hai năm qua lập tức hiện lên trong đầu, vành mắt có chút hơi đỏ.
Muốn nổi tiếng, muốn bước vào ngành giải trí, thật sự là quá khó khăn.
Công việc hôm nay, có lẽ chính là sự mở đầu để cô ta bước vào một con đường khác.
Một khi bắt đầu từ bỏ một ít nguyên tắc, vậy người đõ sẽ sa đọa rất nhanh.
Công việc đêm nay vốn chính là bước đầu tiên để cô ta bắt đầu từ bỏ mơ ước, trong lòng cô cũng đã mơ hồ có một loại dự cảm, chính mình sẽ từ từ biến thành một kiểu người khác.
Thế nhưng, sự kiện cướp chiến hạm xảy ra bất ngờ làm cho cô ta bị xung kích cực lớn, cũng đã làm xáo trộn tương lai của cô.
Nghĩ tới việc người đại diện của mình đã nhiều lần chỉ rõ một ít chuyện, cô ta lại nhìn tập đô la trong tay kia, trong lòng đột nhiên tuôn ra một loại xúc động: "Theo anh thì nếu tôi đi tìm một công việc nghiêm túc, có thể sẽ tốt hơn một chút hay không?"
Luke ngẩn người, không nghĩ tới cô ta lại đột nhiên hỏi ra loại câu hỏi này.
Nghĩ trong chốc lát, hắn lắc đầu: "Làm việc gì, đều cần phải kiên định với quyết tâm của mình, và dũng khí tiếp tục tiến lên, không có sự thành công nào lại không cần cố gắng nỗ lực."
Cho dù là con cái của người giàu có, đã đầu thai thành công, nhưng khi còn sống cũng cần phải nỗ lực nha. Trong lòng của hắn âm thầm bổ sung một câu.
Nhìn ánh mắt có chút mờ mịt của Taylor, hắn nở nụ cười: "Làm ra quyết định quan trọng đối với tương lai, cần phải có dũng khí và nghị lực cực lớn. Như thế mới có thể kiên trì ở lúc gặp phải khó khăn và ngăn trở. Ý nghĩ thay đổi công việc này của cô, cô kiên trì quyết tâm chứ?"
Taylor im lặng.
Luke lơ đễnh dời ánh mắt đi, nhìn cảnh sắc ở ngoài cửa sổ xe: "Cho bản thân một ít thời gian, suy nghĩ kỹ càng xem rốt cuộc mình muốn cái gì. Như thế, mới sẽ không lập tức phải hối hận."
Rất nhanh, xe đã đến khách sạn, lúc Taylor xuống xe hắn nói một câu: "Nếu như cần trợ giúp chuyện gì, có thể gọi điện thoại cho tôi."
Taylor âm thầm gật đầu, đứng ở cổng khách sạn, nhìn ô-tô dần biến mất khỏi tầm mắt.
Luke về nhà, Selina đang nhàn nhã quấn khăn tắm lớn, ghếch chân lên bắt chéo ở trên ghế sa lon xem tivi.
Nhìn thấy hắn trở về, cô ta nhíu nhíu mày hỏi: "Buổi hòa nhạc của ngôi sao ca nhạc nổi tiếng thế nào? Có quay lại không?"
Luke nhún nhún vai: "Thua thiệt lắm, đêm nay ngôi sao ca nhạc không ca hát, chỉ chạy trốn."
Selina a một tiếng, để chân xuống, ngồi ngay ngắn lại: "Có chuyện gì xảy ra thế?"
Luke: "Tôi đi tắm trước. Cô đã hoàn thành công việc huấn luyện tối nay rồi chứ?"
Selina bất mãn nhìn xéo sang hắn: "Làm sao cậu luôn dùng giọng điệu của giáo viên trung học để nói với tôi thế? Đã hoàn thành huấn luyện, nên tôi mới ra ngoài tắm rửa, được chưa."
Luke gật đầu: "Vậy chờ tôi tắm xong rồi sẽ nói cho cô biết."
Sau khi tắm xong ra ngoài, hắn mới đại khái kể lại chuyện xảy ra tối nay một lần.
Nhưng mà, rất nhiều bộ phận thuộc về suy đoán thì hắn cũng không nói.
Ví dụ như rất có thể là những tên cướp kia muốn cướp đoạt vũ khí hạt nhân, ví dụ như bên trong những người kia có một số người có phong cách làm việc rất giống với CIA, dù sao nói ra cũng vô dụng.
Selina nghe được lập tức tỏ ra tiếc nuối: "Kích thích như thế sao? Sớm biết vậy tôi cũng đi với cậu."
Luke im lặng một lát, mới nói: "Theo trình độ trang điểm của cô, đi cũng chỉ có thể đứng nhìn thôi chứ? Tôi vừa xách hành lý vừa kiêm bảo an không hề rảnh rỗi phút nào."
Selina nghẹn lời.
Với tư cách là một đại mỹ nữ, dĩ nhiên sẽ không phải là cô không trang điểm, nhưng trang điểm thường ngày và trang điểm cho ngôi sao ca nhạc diễn xuất lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Đối với loại hành động chuyên môn vạch trần khuyết điểm của người nào đó, cô chỉ có thể trợn mắt nhìn: "Cậu không thể an ủi tôi một câu à, ví dụ như nói là "A, vậy thì thật sự là quá tiếc nuối"?"
Luke buồn bực ngán ngẩm gật đầu: "A, vậy thì thật sự là quá tiếc nuối."
Selina thẹn quá hoá giận: "Cậu cút đi cho tôi!" Nói xong, cô đứng dậy... Chính mình cút vào trong phòng đi ngủ.
Luke cười hắc hắc, lại đi thay đổi một bộ đồ mặc ở nhà, đắc ý xem nhắc nhở của hệ thống.
Cứu binh sĩ thuỷ quân ra, cộng thêm bắn chết đám cướp, đêm nay hắn lấy được gần 6000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Hệ thống: Điểm kinh nghiệm đạt được 30000, đẳng cấp nhân vật của kí chủ tăng lên cấp 12.
Điểm số cơ sở còn thừa: 5.
Hắn đã mong chờ một ngày này rất lâu rồi, rốt cuộc cộng thêm một điểm lên thuộc tính tinh thần.
Thuộc tính tinh thần: 16.
Cảm giác tê ngứa quen thuộc từ trong đầu truyền tới, giống như là đầu bị điện giật.
Hắn theo bản năng lấy điện thoại cầm tay ra, hướng về phía màn hình nhìn lên tóc của mình.