Trên màn hình, mái tóc của Luke vẫn an tĩnh ở trên đầu như trước, không dựng lên thẳng đứng, cũng không có đột nhiên rụng đi.
Còn may nha! Mỗi lần thêm điểm vào thuộc tính tinh thần, hắn đều âm thầm có loại lo lắng này.
Đều do hình tượng của vị tay to đầu trọc nào đó thật sự là quá ám ảnh.
Hắn xem ba loại thuộc tính của mình: Lực lượng: 40, nhanh nhẹn: 20, tinh thần: 16.
Với tư cách là một người có đôi chút chứng ép buộc, vài ngày sau Luke sẽ có thể bổ sung loại nhược điểm ở thuộc tính sau cùng, chuyện này thật sự là vô cùng đáng mừng.
Nghĩ như vậy, hắn đứng dậy đi cào phòng làm việc, bắt đầu đắc ý tăng ca.
Ngày hôm sau đi ra ngoài, hai người cũng không đi tới đồn cảnh sát, trực tiếp lao tới địa điểm điều tra vụ án.
Hôm qua lại bị Elsa chỉ thị rõ, không nên dính tới gia tộc Ainsworth nữa.
Bởi vì lão Ainsworth đã lên tiếng, muốn tìm ra chủ mưu của một loạt vụ tập kích bạo lực nhằm vào nhà lão.
Ý tứ của Elsa là, mặc dù Luke chỉ đi tra án, không hề liên quan gì tới chủ mưu tập kích hai đứa con trai của lão Ainsworth, nhưng vị tay to cấp nguyên lão này nổi giận lên, xác suất cao sẽ có tai bay vạ gió.
Luke đối với chuyện này cũng chỉ có thể liên tục gật đầu, biểu thị sếp sáng suốt, chỉ đạo đúng đắn.
Hôm nay, hai người cũng chỉ có thể đi điều tra loại vụ án nhỏ như lông gà vỏ tỏi là vụ án cướp ngân hàng này.
Thành Phố Tội Ác Los Angeles này, bình quân mỗi ngày đều sẽ xảy ra ba vụ cướp nhằm vào ngân hàng hoặc xe chở tiền, số lượng vụ án xảy ra hàng năm, đều nhiều hơn số lượng thành viên của tổ trọng án trên toàn bộ Los Angeles.
Cho nên, đây thật sự là những vụ án nhỏ như lông gà vỏ tỏi.
Chỉ cần bọn cướp không giết người, bắt được cũng chỉ kết án tù mấy năm là có thể được thả ra.
Hai người lái xe đến một ngân hàng, đây là một ngân hàng nhỏ tên gọi tắt là LAFF, về phần cái tên gì mà ngân hàng tài chính đứng đầu Los Angeles, Luke cũng sẽ không xem là thật.
Từ số lượng tiền mặt mà ngân hàng này bị cướp hôm qua cũng có thể đại khái đoán ra quy mô của ngân hàng này.
Hôm qua có hai tên cướp che mặt cầm súng ngắn ổ quay vọt vào trong ngân hàng mới vừa mở cửa kinh doanh này, đồng thời cướp đi... Uhm, 3.756 đô la tiền mặt.
Không có thương vong về người, không có tổn thất tài vật ngoài định mức, nếu như động tác của viên chức đứng quầy hàng chậm một chút, đoán chừng chỉ cần cho 2000 đôla, là có thể đuổi hai tên cướp nghèo phát điên kia đi rồi.
Thế nhưng, ai bảo đó lại là một vụ cướp đoạt.
Tổ trọng án vốn được gọi là "Tổ phụ trách án cướp đoạt và giết người", vụ án này đúng là ở trong phạm vi bọn họ chuyên môn quản lý.
Hai người bọn Luke lái xe dừng ở bên cạnh ngân hàng nhỏ này, xuống xe đi theo đám đông khách hàng vào bên trong.
Đột nhiên, bên trong ngân hàng vang lên một tràng tiếng thốt lên.
Hai người liếc nhau, bước chân nhanh hơn, đi qua hành lang bên hông tiến vào cửa lớn.
Quả nhiên, lại có một vụ cướp nữa đang xảy ra.
Selina lập tức định móc súng, Luke lại đè tay của cô lại, sắc mặt kỳ quái: "Chờ một chút, tên này đang cầm... súng bắn nước."
Selina: ⊙ o⊙!
Mặc dù cũng không hiếm thấy chuyện người cầm súng giả đi cướp ngân hàng, thậm chí có người còn cầm súng đồ chơi màu sắc rực rỡ của trẻ em không hề giống thật đi cướp, nhưng hai người thật đúng là lần thứ nhất mục sở thị loại cảnh tượng ăn cướp kỳ hoa này.
Chỉ thấy ở trước quầy có một người da đen đầu đội một cái vớ cao màu đen đang đứng, mặt mũi gã ta đang tràn đầy vẻ tức giận phất tay, ngăn cản hành động móc tiền mặt từ trong quầy của bác gái trung niên là nhân viên: "Chờ một chút , chờ một chút, bà cho rằng tôi tới đây vì tiền hay sao?"
Đám khách hàng xung quanh đang run lẩy bẩy lẩn ra thật xa thầm mắng: Không vì tiền thì ông cầm súng đi vào đây làm cái gì? Chẳng lẽ... Là vì mộng tưởng?
Người đàn ông da đen che mặt này giơ cao khẩu súng bắn nước tức giận nói: "Bà cho rằng tôi là người không có tố chất như thế sao? Tôi cầm súng đi vào chỉ là vì cướp một ít tiền giấy vô dụng mà bà đang để trong ngăn kéo kia à? Tôi, muốn có một công việc để làm! Mụ già đã nghe rõ chưa!"
Luke, Selina: Cái quái gì thế?
Đám khách hàng: ...
"Cướp lấy một ít tiền, tới lúc tôi xài hết thì sẽ lại một lần nữa trở nên nghèo khó. Thế nhưng chỉ cần cho tôi một công việc, tôi sẽ có thể tích lũy được kinh nghiệm làm việc quý giá, về sau cũng có thể để cho hồ sơ xin việc của tôi càng có sức thuyết phục hơn. Cho nên, đừng tiếp tục nói nhảm nữa, nói cho tôi biết, quản lý đang ở đâu? Tôi muốn có công việc chó má này!" Miệng tên cướp này liên tục liến láu.
Tất cả mọi người, kể cả hai người bọn Luke đều trợn mắt há hốc miệng.
Nữ nhân viên kia theo bản năng nhìn về phía một chỗ cách đó không xa, một người đàn ông mặc âu phục đang co đầu rút cổ ở nơi hẻo lánh.
Tên cướp che mặt nhìn sang đó, súng bắn nước trong tay chỉ sang bên kia: "Mày là quản lý?"
Người đàn ông trung niên mặc âu phục kia tuyệt vọng gật đầu: "Vâng, vâng."
Tên cướp che mặt này không hề khách khí chĩa nòng súng về phía người kia: "Bây giờ, cho tôi một công việc mỗi tuần chỉ cần làm 40 giờ, hơn nữa còn phải có kỳ nghỉ đông cộng thêm được đóng bảo hiểm..."
Tất cả mọi người đang có mặt: ...
Luke dở khóc dở cười ra hiệu cho Selina, chính mình bước nhanh về phía trước, lập tức cướp lấy súng bắn nước ở trong tay "Tên cướp" có lý tưởng rộng lớn, đầu óc ở tầm cỡ “thiên tài” này.
"Thật xin lỗi, muốn làm loại công việc này thì hẳn là phải đưa giấy chứng nhận học vị của mình, hoặc phải đưa hồ sơ xin việc, thư đề cử gì đó ra trước mới đúng chứ?" Nói xong, hắn ước lượng khẩu súng nước trong tay, cười nói: "Thứ này có vẻ không giống như là giấy chứng nhận học vị a."
Tên cướp: ...
Mọi người: ...
Một vở tuồng hay, lập tức kết thúc.
Lúc chờ cảnh sát tuần tra chạy tới, Luke vuốt vuốt khẩu súng bắn nước trong tay, cười hỏi: "Ông vẫn rất sáng dạ nha, cầm súng bắn nước đi ăn cướp một công việc một tuần làm 40 tiếng, còn muốn có kỳ nghỉ phép, còn muốn được đóng bảo hiểm? Chúng ta ai cũng muốn có công việc như thế nha!"
Chiếc vớ cao màu đen trên mặt đã bị vén lên, "Tên cướp" lộ ra vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng: "Tôi có thể có biện pháp nào nữa? Không ai muốn nhận tôi vào làm việc, tôi đã rất cố gắng đi nộp đơn, nhưng tôi có tiền án, con gái tôi mới một tuổi, tôi cần việc làm để mua sữa bột và tã cho nó."
Luke im lặng một lát: "Vậy cũng không thể cầm súng đồ chơi của con gái ông đi ra ngoài ăn cướp... Công việc chứ?"
Tên cướp xấu hổ một lát, nhỏ giọng nói: "Đó là đồ chơi của đứa nhóc nhà hàng xóm, lúc tôi đi qua thuận tay từ trên tay nó "Cầm" đi."
Luke, Selina: ⊙_⊙? Móa nó chứ ngay cả súng bắn nước đều là ăn cướp của trẻ con, ông thật sự đúng là chăm chỉ "Làm giàu" nha.
Mười phút sau, cảnh sát tuần tra ở cách đó không xa chạy đến, dẫn "Tên cướp" quá vội vàng muốn đi "Ăn cướp" công việc này đi.
Ngồi lên xe, mặt mũi cô ra tràn đầy vẻ không nhịn được cười: "Ông ta có lý tưởng như thế, lại không thể nghiêm túc từ tầng dưới chót làm lên hay sao? Chẳng lẽ bị điên rồi hay sao?"
Luke lái xe, vẻ mặt không quan tâm: "Có lẽ là ông ta từng cố gắng rồi, thế nhưng lại không thể thành công, ai bảo ông ta có tiền áncơ. Những người như thế mà muốn tìm loại công việc nhẹ nhàng như làm viên chức ngân hàng, đó là nằm mơ."
Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng.
Những người này được tạm tha tại ngoại, có thể được cơ quan tạm tha sắp xếp công việc, nhưng trên cơ bản những công việc kia đều là công việc tạp vụ dưới chót tiền lương ít ỏi.
Dù vậy, tiền lương lây được còn bị trừ đi 20- 30% —— đó cũng không phải là thuế, mà là quy tắc ngầm.
20- 30% tiền lương này cuối cùng sẽ rơi vào túi người nào, không cần nói cũng biết.
Người có tiền án sẽ rất dễ dàng tái phạm tội, loại tình huống này cho tới bây giờ cũng không phải đơn thuần chỉ là vì nguyên nhân nào đó tạo thành.
Nhưng mà, lần này "Tên cướp" kỳ hoa này cũng sẽ không phải ngồi tù.
Thứ nhất là gã không đả thương người, thứ hai là chỉ cầm súng đồ chơi, cuối cùng thì gã ta chỉ đi "Ăn cướp" công việc mà thôi.