Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 423: CHƯƠNG 423: HÀNG XÓM MỚI, HÀNG XÓM CŨ

Luke còn đặc biệt nói riêng với cảnh sát tuần tra, để bọn họ điều tra thêm tình huống của "Tên cướp" này, nếu như vị này nói thật, vậy chỉ cần đưa về ghi chép hồ sơ một chút rồi thả ra.

Nói cho cùng, hành động của "Tên cướp" kia cùng lắm chỉ tính là một trò đùa ác, không cần thiết phải làm to chuyện.

Tiến hành hỏi thăm xong mọi chuyện ở ngân hàng, đồng hồ đã điểm mười một giờ, hai người quả đoán kết thúc công việc, đi ăn cơm trưa.

Sau bữa lại đóng gói cơm trưa về cho Elsa, sau đó hai người lập tức chạy về nhà.

Mấy ngày nay, kỳ thật hai người bọn Luke xem như là được nghỉ.

Không có vụ án nào lớn, vụ án nhỏ tùy tiện đi điều tra là được, dù sao thì Elsa cũng sẽ không cần kiểm tra sự chuyên cần của hai người.

Trên đường về nhà, đi dọc qua khu vực mình ở.

Đột nhiên, cạnh một căn nhà ở ven đường có biển bán nhà có hai chiếc xe dừng lại, một nam một nữ từ trên hai chiếc xe đi xuống.

Cô gái trẻ tuổi chạy chậm mấy bước, nhào vào trong ngực người đàn ông kia.

Luke huýt sáo một cái: "A ha, khu chúng ta ở lại có một đại mỹ nữ mới chuyển đến rồi."

Selina nghiêng đầu nhìn lại, cũng hơi tỏ ra vẻ ao ước: "Đôi chân dài kia thật đẹp a."

Giờ phút này, cô gái trẻ tuổi mặc váy liền áo màu trắng dài đến gối kia được người đàn ông ôm xoay nửa vòng, hai người bọn Luke vừa vặn có thể thấy đôi chân dài làm người hít thở không thông kia.

Đôi chân dài thẳng tắp, gần như là hoàn mỹ.

Selina cao 1.77 mét, tuyệt đối là không thấp ở bên trong cùng giới, hơn nữa nàng dáng người còn vô cùng khỏe đẹp cân đối, cơ bắp vô cùng hài hòa, chụp mấy tấm mặc nội y mà để lên trên mạng, tuyệt đối có thể để cho một đống những tên “tự kỷ” ôm màn hình liếm cả đời.

Thế nhưng, nếu chỉ vẻn vẹn nói đến mức độ chân đẹp, thì cô vẫn không sánh bằng cô gái mặc váy trắng kia.

Đại đa số phụ nữ, cho dù chân không ngắn, nhưng cũng rất ít người có bắp chân thon dài.

Những người phụ nữ có chiều dài chân giống nhau, nhưng ai có bắp chân dài hơn một chút, nhìn có vẻ sẽ càng cao gầy hơn.

Selina cảm thán xong, đột nhiên giống như là nhớ tới chuyện gì: "Nhà này. . . Hình như là nhà rất phiền phức kia?"

Luke liếc căn nhà kia một cái, không có ấn tượng gì cả.

Ở trong nhà, hắn chính là một vị đại gia.

Trừ hứng thú thích nấu ăn vài món và làm ra vài loại điểm tâm ngọt ra, còn lại các loại tạp vụ như quét dọn chỉnh đốn, cùng với việc ứng phó với những vị hàng xóm nhiệt tình đến nhà chơi kia đều là việc của Selina.

Hắn cũng không đủ kiên nhẫn để đón tiếp những vị hàng xóm không thú vị kia, nhưng ở bên trong loại khu cư trú toàn giai cấp trung lưu này, nếu xử lý loại quan hệ hàng xóm này không tốt thì cũng rất dễ làm cho người ta phiền lòng.

Nếu không thì ngày nào đó có người nhìn hắn không thuận mắt, tìm được cơ hội sẽ đi tới bộ phận quản lý khu nhà, báo cáo khiếu nại hắn.

Đừng tưởng rằng đây là đang nói đùa.

Ở nước Mỹ, có không ít loại người ăn no rửng mỡ như thế này, cảm thấy hành động của hàng xóm khả nghi, gọi điện thoại báo cảnh sát là chuyện thường ngày.

Luke không sợ bị báo cảnh sát, chẳng qua là hắn chỉ chán ghét loại phiền phức không có ý nghĩa như thế này.

Hắn thuận miệng hỏi: "Phiền toái như vậy sao, là ai vậy?"

Selina trợn mắt một cái: "Luôn là tôi phải ứng phó với những người phụ nữ hàng xóm đáng ghét kia! Cậu có bao giờ chú ý tới hàng xóm gì đâu. Nữ chủ nhân của căn nhà này trước đó là Meg, tôi cũng đã gặp bà ta mấy lần, bà ta vừa cất lời là tôi đã muốn móc súng bắn bay bà ta rồi."

Luke ghé mắt: "Meg? Hình như là tôi có chút ấn tượng, quả thật là để cho người ta cảm thấy không hề dễ chịu. Nhưng bà ta không bị nghiện, cũng không phải là người xấu xí mặt mũi tràn đầy vẻ dữ tợn đấy chứ?"

Selina bất đắc dĩ thở dài: "Đúng vậy, bà ta không phải. Thế nhưng nếu nói chuyện với bà ta, cậu sẽ có thể cảm nhận được loại cảm giác ưu việt cao cao tại thượng ở sâu bên trong con người bà ta."

Luke kỳ quái: "Cảm giác ưu việt? Đối với cô?"

Hắn thực sự là có chút không tin.

Phụ nữ bên trong khu nhà này không thể nói là không có ai có dung mạo khí chất xuất chúng, dù sao thì khu vực giai cấp trung lưu ở, tất cả mọi người đều là người danh giá, đều biết các ăn mặc, bề ngoài quá kém thì cũng rất không có khả năng.

Nhưng điều kiện bản thân có thể sánh vai với mỹ nữ ở cấp bậc như Selina, cũng chỉ có cô nàng có đôi chân dài mặc váy trắng vừa rồi kia.

Còn chưa kể, căn biệt thự mà hai người bọn Luke đang ở cũng là một trong mấy căn tốt nhất bên trong khu nhà ở đây.

Căn biệt thự giống như căn Meg bán kia, mặc dù cũng không kém, nhưng yết giá cũng chỉ tới 550.000 đôla, mà căn biệt thự của Luke ít nhất cũng được định giá 1.000.000 đôla.

Mặc kệ là từ nhà cửa đến dung mạo khí chất hoặc thu nhập, Meg cũng chỉ là một bà chủ gia đình bình thường, tối thiểu cũng kém hơn Selina hai bậc trở lên.

Luke không thể nào hiểu được, loại phụ nữ như thế lại lấy được tự tin từ nơi nào, lại có thể tỏ ra ưu việt ở trước mặt Selina.

Selina bất đắc dĩ nhún nhún vai: "Cậu biết đấy, chính là kiểu giọng điệu quái gở, tự cho là đúng, châm chọc khiêu khích kia, nhìn có vẻ khách sáo nhưng kì thực chính là phương thức nói chuyện chanh chua. Có không ít bà chủ ở nơi này đều có chung loại giọng điệu này, làm cho người cảm thấy rất buồn nôn."

Luke hiểu.

Một ít bà chủ gia đình giai cấp trung lưu, vô cùng ưa thích phương thức nói chuyện quái gở này.

Selina là loại người có tính cách trực tiếp cởi mở, làm sao có thể ưa thích.

Hắn cười an ủi: "Không có việc gì, không cần quan tâm, nói mấy câu rồi đuổi bà ta xéo đi, chúng ta cũng không xin cơm của bà ta."

Selina gật đầu, đột nhiên lại ồ lên một tiếng: "Karen lại đang nhìn trộm hàng xóm mới à?"

Lông mày của Luke nhíu lại một cái: "Karen - Gaffney? Nhà thiết kế trang trí nội thất kia?"

Selina bất đắc dĩ gật đầu: "Đúng vậy, lúc nào thì bệnh đa nghi của bà ta có thể đỡ hơn một chút đây? Bà ta là bị cuộc sống hôn nhân nhàm chán ép thành như thế hay sao?"

Luke cũng không kìm lòng đặng phải đưa tay lên xoa trán.

Mấy căn biệt thự bên này làm thành một vòng tròn, nhìn thì có vẻ xinh đẹp, nhưng kỳ thật chiếm diện tích lại tương đối có hạn.

Xung quanh căn biệt thự kia của Luke, mặt cỏ trước sau đều có diện tích khoảng 400 m², xung quanh cũng không có bất kỳ loại kiến trúc nào che chắn tầm mắt, hoàn cảnh khá là yên tĩnh.

Cũng bởi vì như vậy, bọn họ rất ít khi đình lui tới với những hộ gia đình khác trong khu vực này, dường như tách rời ra bên ngoài khu nhà ở.

Hai người còn là cảnh sát, thường xuyên đi sớm về trễ không ở nhà, lúc về nhà lại có bó lớn nhiệm vụ huấn luyện, không có thời gian đi tham dự các loại bữa tiệc giữa hàng xóm với nhau.

Hai người bọn Luke cũng không muốn để cho mọi người trong khu này biết thân phận cảnh sát của mình, bằng không thì sẽ không trốn được rất nhiều chuyện phiền toái bên trong khu nhà này.

Bây giờ, hai người chỉ giống như những người qua đường ở trong khu này, rất ít khi chào hỏi người khác.

Thế nhưng, có một nhà là ngoại lệ.

Đó chính là Jeff - Gaffney và vợ ông ta là Karen - Gaffney.

Jeff là nhân viên của một công ty lớn chuyên về khai thác tài nguyên nào đó, vì nguyên nhân tính cách trời sinh cộng thêm công việc, ông ta cũng không thích nói chuyện cho lắm.

Hơn nữa, tính tình của người này rất tốt, lúc tản bộ mà gặp Luke, thường xuyên chủ động cười chào hỏi.

Mặc dù Luke không kiên nhẫn tiếp xúc với hàng xóm, nhưng đối với loại người có tính cách tương đối chân thành như thế, cũng không hề thấy phản cảm.

Mấy tháng qua, Jeff xem như là một người hàng xóm Luke mà quen nhất.

Jeff còn từng mời hắn cùng đi tham gia bữa tiệc hàng xóm nhiều lần.

Luke đều nhã nhặn từ chối, nhưng Jeff cũng không vì vậy mà thay đổi cách nhìn với Luke.

Ông ta rất đồng tình với công việc bận rộn của Luke, còn nói nếu như áp lực quá lớn thì có thể tìm ông ta tâm sự.

Luke rất cảm ơn đối với ý tốt này, nhưng tâm lý trị liệu là chuyện không thể nào, đời này cũng không thể đi trị liệu tâm lý.

Jeff là người tốt, vợ ông ta là Karen cũng không xấu, so với kiểu người quái gở như Meg thì tốt hơn quá nhiều.

Karen là một bà chủ gia đình, nhưng mỗi ngày cũng đều ở nhà làm công việc của nhà thiết kế trang trí nội thất.

Có lẽ, một thú vui hiếm hoi trong sinh hoạt buồn tẻ của bà ta, chính là nghi thần nghi quỷ, ảo tưởng ra rất nhiều chuyện thường ngày không thú vị lại trở nên kích thích.

Không sai, vị Karen này kém chút nữa đã báo cảnh sát đến kiểm tra hai người hàng xóm bọn Luke.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!