Ví dụ như, có một cô hot girl trẻ tuổi mặc quần jean rất dài, ống quần đều dài tới đến cổ chân, nhưng lại chỉ che một nửa chân.
Còn lại một nửa phần đùi trắng loá, đều lộ ra ở bên trong vô số lỗ thủng bị cố ý cắt ra.
Luke còn nhớ rõ, kiếp trước của mình cũng từng mua một chiếc quần jean cùng loại, lúc mua về đã có một đống lỗ hổng lớn, ngày hôm sau đã bị mẹ dùng miếng vá bổ sung, miếng vá kia còn là loại vải jeans bên trên có hình vẽ chuột Mickey vô cùng đáng yêu.
Chỉ có thể nói, những người mẹ ở Trung Quốc thật sự là quá ấm lòng, sợ đám trẻ bị lạnh đùi.
Hai người nhàn nhã đi dạo vào trong, cũng không cần chào hỏi ai, dù sao thì trên cơ bản những người kia cũng không quen bọn họ.
Selina đi tìm Karen, đặt hộp đồ ăn lên trên bàn ăn.
Lấy thức ăn cầm tay Beggar's Chicken của "Chính mình làm" ra, đặt lên bên trên bàn ăn dài, mặc cho người khác lấy dùng, Selina mới nhìn về phía những món ăn khác ở bên trên bàn ăn dài.
Lần đầu tiên cô ta thấy cảnh một món ăn được bày ở vị trí trung tâm của bàn ăn, phía dưới còn có một tờ menu nhỏ viết tên món ăn —— Scared Yellowtail With Lemon Zest & Ginger Shavings (Cá đuối khô với vỏ chanh và gừng bào nhuyễn).
Đây là thứ gì ấy nhỉ? Selina có chút mơ hồ không hiểu.
Mặc dù cô ta rất thích ăn, hơn nữa Luke cũng từng làm cho cô rất nhiều loại thức ăn độc lạ, nhưng những món cá thì lại ít khi làm.
Hơn nữa Luke luôn nấu theo kiểu Trung Quốc, cá rán, cá kho, canh chua cá siêu cay, cá luộc hắn đều từng nấu, nhưng mà món Scared Yellowtail With Lemon Zest & Ginger Shavings này, thật sự đúng là Selina chưa bao giờ nghe nói nới.
Nhưng mà, nhìn tạo hình kia cũng đủ để cô thèm chảy nước miếng.
Nhưng con cá này rõ ràng là "bảo vật trấn bàn", bây giờ cũng vẫn chưa có ai tới phá hỏng tính hoàn chỉnh của nó, thực tế là nhìn bề ngoài quá đẹp mắt.
Karen chú ý tới ánh mắt của cô, giới thiệu nói: "Đó là hàng xóm mới Natalie làm, rất đẹp mắt đi."
Chẳng lẽ vị Natalie kia thật sự còn là chủ của một trang blog về món ăn?
Trong lòng Selina mới có ý nghĩ này, đã lập tức phủ định: Tên Luke kia còn một mực nói với người khác là những món ăn và điểm tâm kia, đều là do mình làm ra, chính mình có làm sao? Một món cũng không.
Karen cũng không chú ý tới vẻ mặt của Selina, chẳng qua chỉ nhìn món Beggar's Chicken mới vừa được lấy ra, mặt mũi tràn đầy sự tò mò: "Đây là món gì? Gà nướng à?"
Selina cười nói: "Xem như thế đi, nhưng là gà nướng đặc biệt kiểu Trung Quốc, mùi vị không giống với nơi này của chúng ta cho lắm."
Karen kinh ngạc: "Cô còn biết làm món ăn Trung Quốc?"
Rất nhiều món ăn Trung Quốc đều có quá trình chuẩn bị rất rườm rà, không ít người Mỹ đều biết rõ điều đó, cho nên bọn họ sẽ không làm.
Karen nhìn mớ xúc xích Đức đang đặt nướng trên lò nướng ở cách đó không xa, đột nhiên cảm thấy thức ăn nhà mình có vẻ như là có tiêu chuẩn hơi thấp.
Trên thực tế, đừng nói là món xúc xích Đức và mấy loại thịt nướng của nhà bà ta, coi như đồ ăn chuyên môn đặt cho bữa tiệc đang bày trên bàn này, cũng chỉ có món Scared Yellowtail With Lemon Zest & Ginger Shavings kia của Natalie là thành một phái riêng, có thể vượt lên những "Món ăn" khác.
Thứ hai thì phải tính tới món Beggar's Chicken này, là món đặc sắc nhất.
Ai bảo Luke còn từng nổi hứng, chuyên môn đi tới phố người Hoa đặt mua lá sen với dây gai.
Bây giờ mặc dù món thức ăn cầm tay này vẫn còn kém hơn Beggar's Chicken gói lá sen chính tông, nhưng nhìn một bọc như thế lại rất dọa người.
Giống như là một ít loại sô-cô-la sẽ dùng lá vàng để đóng gói, để người ta có cảm giác thứ đó rất cao cấp, nhưng có thể ăn được lá vàng sao? Hiển nhiên là không rồi.
Chỗ khác biệt giữa lá sen và lá vàng là ở chỗ, mùi thơm của món Beggar's Chicken, ngay lúc mở lớp lá sen bọc ra thì mùi thơm sẽ bùng ra, có cảm giác vô cùng mê người.
Karen ngửi loại mùi thơm này, bụng không nhịn được lập tức kêu lên một tiếng ùng ục.
Bà ta vẫn luôn bận rộn nói chuyện chào hỏi mọi người, còn chưa ăn gì.
Làm một bà chủ gia đình trung niên có vóc dáng nở nang, bà ta vẫn có một chút yêu thích đặc biệt đối với thức ăn.
Selina cũng không để ý, lần thứ nhất cô ta ăn Beggar's Chicken, biểu hiện còn ghê gớm hơn Karen nhiều.
Cô tiện tay cầm dao ăn tới, cực nhanh cắt hai cái đùi gà xuống, linh hoạt khoét vài cái ở bên trong đùi gà, đã lọc xong xương đùi gà ra.
Lấy hai cái đĩa ở bên cạnh tới, để thịt gà đã lọc xương lên, nhỏ giọng nói với Karen: "Món gà này ăn nóng là ngon nhất, thừa dịp chưa có ai chú ý thì nếm thử trước đi, bằng không đợi chút nữa sẽ chỉ có thể gặm phao câu mà thôi."
Karen a một tiếng, sững sờ nhận lấy đĩa, nhìn Selina không hề khách sáo đã bắt đầu ăn.
Bà ta nuốt một ngụm nước miếng, tay cũng cực nhanh cầm lấy cái nĩa bên cạnh, chọc một miếng thịt gà nhét vào trong miệng.
Thịt gà vào miệng, bà ta lập tức cảm nhận được miếng thịt gà mềm ngậy, mang theo một chút xíu mùi rượu, hoàn toàn không giống như mùi vị của gà nướng quá lửa, thịt lại hơi hơi có vị ngọt, thực tế rất phù hợp với khẩu vị của bà ta.
Đây đương nhiên là do Luke đã đặc biệt biến đổi đi, ai bảo đồ ăn mà người Mỹ ăn đều hơi thiên về vị chua ngọt.
Hai người đang ăn, phía sau đột nhiên có tiếng một người phụ nữ vang lên: "Này, hàng xóm."
Selina nghe thấy giọng nói này, lập tức lườm một cái, tăng tốc ăn, chỉ vài miếng đã nhét toàn bộ phần thịt đùi gà vào trong miệng: "A, Karen, tôi có điện thoại, đi ra đây nghe một chút."
Sau đó, cô ta trực tiếp bỏ đi, giống như là không nghe thấy tiếng gọi vừa rồi vậy.
Trong miệng Karen còn lúng búng thịt gà, nhìn qua Selina, lại nghiêng đầu nhìn ra sau lưng, xấu hổ cười: "A, Meg đến rồi à."
Meg cắn răng, nhìn Selina đang đi ra, nhỏ giọng thầm thì nói: "Người trẻ tuổi này thật sự là không có chút lễ phép nào cả, đến chỉ có biết ăn."
Karen nấc một tiếng: "Meg, chúng tôi mới vừa ăn thử thức ăn cầm tay của Selina."
Lúc nói tới nửa câu bà ta hơi nhấn giọng cao hơn một chút, biểu thị là đang nhắc nhở.
Meg ngẩn người, cúi đầu nhìn về phía gói Beggar's Chicken đã bị mở ra, thiếu hai cái đùi kia, khinh thường hừ lạnh: "Không phải chỉ là một con gà nướng thôi sao? Liếc qua đã thấy là dựa theo công thức mà làm ra, là loại rất phổ thông nha."
Karen yên lặng nuốt miếng thịt gà trơn mềm thơm ngọt trong miệng xuống, không nhịn được phản bác một câu: "Kỳ thật, đây là gà nướng kiểu Trung Quốc, cách làm rất đặc biệt."
Meg bị nghẹn lại, nhưng vẫn giữ biểu lộ khinh thường: "Khẳng định là rất khó ăn."
Karen cũng không tiện giải thích gì thêm, nhưng cũng không có ý tốt gật đầu phụ họa với giọng điệu nói nhảm rõ ràng này: "Ít nhất thì người ta cũng cố gắng mà."
Nói xong bà ta không thể kìm lòng nhìn về phía nơi hẻo lánh trên bàn ăn —— nơi đó có một âu đựng salad rau quả.
Đây chính là "Thức ăn cầm tay" do Meg cung cấp.
Thế nhưng, tất cả các loại nguyên vật liệu làm salad, tính cả âu thủy tinh chứa nó, đều là của nhà Karen.
Phần "Thành ý" này của Meg, thật sự là đủ cảm động.
Ai bảo nhà Meg đã bán đi rồi, không thể có nguyên vật liệu để làm nha.
Miệng thì ứng phó với Meg, nhưng động tác của Karen vẫn rất thành thật, lại cắt một cái cánh gà bỏ vào đĩa của mình.
Meg vốn còn định lải nhải vài câu về cách ăn mặc của Selina, nhưng phát hiện ra người ta ăn mặc rất bình thường, chỉ có thể hậm hực lẩm bẩm trong miệng.
Lại nhìn thấy Karen ngồi ở nơi đó ăn cánh gà, trong lòng bà ta lại càng thêm bất mãn.
Chính bà ta lấy một cái đĩa, cũng dùng dao cắt một cái cánh gà xuống: "Tôi cũng muốn thử xem, đến cùng thì món gà nướng này khó ăn tới mức nào."
Miệng thì nói như thế, nhưng trong lòng bà ta lại hơi nghi ngờ: Mùi của món gà nướng này. . . Có vẻ như là rất không tệ?
Cánh gà vào miệng, Meg đều không thể kìm lòng thở dài một hơi: "Ừm, thật là thơm."
Karen: . . .