Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 428: CHƯƠNG 428: PHI TIÊU VÀ PHI NĨA

Miệng của Meg nhanh chóng hoạt động, liếc thấy biểu lộ phức tạp của Karen bên cạnh, lập tức có chút xấu hổ: "Tôi cảm thấy. . . Mùi vị của món gà này cũng miễn cưỡng có thể ăn."

Lúc nói ra lời này, có thể dừng hành động ăn như hổ đói lại trước hay không? Karen nhìn bờ môi bóng mỡ của bà ta, không khỏi oán thầm.

Meg cũng cảm thấy trò chuyện lúng túng như vậy cũng hơi mất mặt, vội vàng nói sang chuyện khác: "Kỳ thật, uhm, trông món cá kia có vẻ ngon hơn món gà nướng này nhiều nha."

Karen: ". . . Đó là do Natalie làm."

Meg lập tức cảm thấy thịt gà trong miệng không còn thơm ngọt nữa.

Bà ta nhìn về phía cô nàng chân dài mặc váy trắng Natalie đang nói chuyện trời đất với một đám bà chủ gia đình ở cách đó không xa.

Cô nàng chân dài này, lại đã thay một bộ quần áo khác.

Lúc đầu cô ta đến khu dân cư, mặc chính là một cái váy ngắn liền thân màu trắng đơn giản.

Lúc đến nhà Jeff chơi, cô ta thay một chiếc váy ôm màu ngà sữa dài đến gối.

Giờ phút này, Natalie lại đang mặc một chiếc váy trắng lộ lưng đơn giản cao nhã, lộ ra đường cong xinh đẹp ở phần lưng.

"Hừm, tôi xin! Tôi chưa từng thấy ai mặc giống như cô ta đi tham gia tiệc BBQ?" Meg lộ ra vẻ ghét bỏ, dõng dạc nói: "Tôi nói, nơi này còn có trẻ con nha."

Karen không thể không chêm lời: "Meg, đó chỉ là một cái váy mùa hè thôi mà. Mặc dù nó hơi ngắn một chút, cũng rất thời thượng, hơn nữa còn quyến rũ. . ." Nói đến đây, trên mặt bà ta không nhịn được hiện ra vẻ hâm mộ.

Cái váy trắng kia không chỉ đẹp mắt, hơn nữa chuyện quan trọng hơn chính là mặc nó vào thì người ra có thể khoe ra toàn bộ ưu điểm của cơ thể.

Đều là váy mặc ở trên người người khác, ví dụ như là. . . Meg?

Karen liếc mắt nhìn người đàn bà bên cạnh mình, cái váy ca rô ba màu đỏ lam trắng kia vừa có vẻ cổ lỗ, lại không có phẩm vị.

Nếu như để vị này mặc cái váy trắng lộ lưng xinh đẹp kia vào, nhất định là nó sẽ khóc ròng ròng, cực kỳ thương tâm tuyệt vọng đi!

Cũng khó trách Meg lại ước ao ghen tị, vụng trộm ở sau lưng người ta nói lời chanh chua như thế.

Meg lại tiếp tục chê bai đại mỹ nữ chân dài: "Đúng vậy, nó cũng quá hở hang!"

Lúc này, sắc mặt của bà ta lại biến đổi: "Đáng chết, Dan đang làm gì thế kia? Lát nữa tôi phải xem điện thoại của lão ấy! Nếu như lão dám giả vờ gửi tin nhắn, chụp lén mông của cô ta, về sau lão cũng đừng nghĩ tới việc tôi sẽ BxxxJxx cho lão!"

Karen: Có thể chớ ở trước mặt tôi, nói chuyện riêng kia của hai vợ chồng nhà bà hay không? Bây giờ ngay cả việc riêng tư của mình mà bà còn không tôn trọng như vậy hay sao?

Bên kia, Selina bỏ Karen lại cản họng súng, chính mình bưng đĩa, đi tới bên cạnh cái lò nướng kiểu cổ lỗ sĩ, thuận tay nhặt hai cái xúc xích Đức nướng lên.

Cắn một cái, cô ta chẹp chẹp miệng: "Cũng tạm được, chỉ là vị không quá giống vị nguyên bản của nước Đức."

Đi dạo quanh một vòng, nhìn tiên sinh Tim đang là tiêu điểm của mọi người.

Vị nhà văn lữ hành này đang khoác lác hành trình của ông ta trong sa mạc tử vong: ". . . Mọi người biết không? Lúc ấy tôi đã chuẩn bị viết di thư cho Natalie, nếu như cô ấy có thể nhận được. Nhưng lúc ấy trước mặt tôi đột nhiên có một con một lạc đà xuất hiện, tình cờ chính là con mà tôi đã cứu nó vào ba năm trước đó."

Mọi người đều trầm trồ thán phục, mặt mũi của Jeff lộ ra tràn đầy chờ mong, lập tức đóng vai phụ hợp cách: "Nó còn nhớ rõ ông à?"

Tim ách một tiếng, vỗ lên vai Jeff: "Không, Jeff, nó chỉ là một con vật, hơn nữa nó cũng không thông minh tới mức như vậy. Thế nhưng tôi cưỡi lên lưng nó, trở về thành phố, còn sống."

Tất cả mọi người cười to, Jeff có chút xấu hổ, nhưng cũng cười theo.

Thật đúng là tiên sinh tốt bụng Jeff! Selina cười lắc đầu, cầm đĩa trong tay đưa sang bên cạnh: "Để lại một cái cho cậu này, không cần cám ơn tôi đâu."

Cô ta không cần quay đầu lại đã biết Luke đang đứng ở sau lưng mình.

Luke nhận lấy cái đĩa trong tay cô, đâm lấy cây xúc xích Đức còn lại giơ lên, cắn một cái nhai nhai, đánh giá cây xúc xích trên nĩa: "Ừm, vị chính tông của nước Mỹ."

Selina: ". . . Đó là xúc xích bự của nước Đức, được chưa hử?"

Luke ngạc nhiên, lại cắn thêm một cái, một lần nữa xác định cảm giác của mình là không sai: "Uhm, Trung Quốc làm giày Nike, như thế cũng được tính toán là hàng của nước Mỹ nha."

Hai người cũng không tiếp tục nghe nhà lữ hành Tim chém gió nữa, lui ra ngoài vòng tròn này.

"Xong việc chưa?" Selina hỏi.

Luke ừ một tiếng: "Quá dễ dàng, chỗ cô bên này thì sao?"

Selina: "Trừ việc gặp phải con mụ lắm điều Meg kia lại nói xấu sau lưng người khác, những chuyện khác cũng không có gì đặc biệt."

Luke: "Bà ta không nói linh tinh mới là có vấn đề ấy chứ."

Selina không phản bác được.

Hai người đi tới một chỗ nhóm người khác, nơi này đang tiến hành thi ném phi tiêu.

Chồng của Meg là Dan đang nói khoác: "Thấy không, đây là cách ném Craverston do chính tôi sáng tạo ra, dựa vào nó tôi đã thắng năm năm liên tục trong các trận đấu phi tiêu ở khu này đấy."

Selina không nhịn được cất tiếng: "Ghê chưa, vị này còn chém gió ghê hơn cả vợ mình."

Luke cười hắc hắc, thấp giọng nói: "Nếu ở đây có một sân bắn, chúng ta cũng có thể thắng năm năm liên tục."

Dan chồng Meg ở bên kia đã đang khoe khoang với cô nàng chân dài Natalie, để cô nàng chân dài này cũng tới thử ném.

Luke vầ Selina nhìn Natalie bày ra tư thế của một người mới chơi, dường như rất khó nhắm chuẩn vào bia ngắm, mặt của Dan lại càng tỏ vẻ "Cô vẫn còn rất trẻ nha".

Ngay sau đó, Natalie cười nói: "Tôi không quen cách ném này, tôi vẫn nên dùng cách ném quen thuộc nhất đi."

Nói xong cô ta nghiêng người mà đứng, một tay nắm lấy phi tiêu.

Vèo!

Trúng vào chính hồng tâm.

Vèo vèo!

Lại them hai mũi phi tiêu, đều ném trúng hồng tâm.

Mọi người ở nơi này đang chơi theo quy tắc 101, chính là phiên bản đơn giản hóa của các trận tranh tài chính thức.

Ba phi tiêu một lượt, ai ném trúng được 101 điểm trước sẽ giành thắng lợi.

Mà hồng tâm là 50 điểm, ba phi tiêu đều trúng được 150 điểm, một vòng đã chiến thắng.

Đây tuyệt đối là trình độ của tuyển thủ chuyên nghiệp.

"Xem ra là tôi không cần học tập cách ném của ông rồi." Natalie sáng sủa cười một tiếng, xoay người rời đi.

Lưu lại vị trung niên hói đầu Dan này bị mấy nam đồng nghiệp của mình châm biếm một hồi: "Ha ha, Dan, mặt có rát không?"

"Im miệng, Oren."

Sau đó, ông ta nhìn thấy Selina, mắt lập tức sáng lên: "Selina, cô cũng muốn chơi thử à?"

Selina bĩu môi: "Phi tiêu? Tôi chưa bao giờ dùng qua."

Dan: "Để tôi dạy cho cô."

Selina ha ha, cầm lấy cái nĩa trên đĩa của Luke, tiện tay vung lên.

Vèo!

Một đám đàn ông ở đây lặng ngắt như tờ.

Chỉ thấy cái nĩa kia, vừa vặn dựng thẳng cắm ở bên trong hồng tâm.

Selina bĩu môi: "Hình như cũng không khó cho lắm nha, các ông chơi tiếp đi."

Đám đàn ông nhìn lẫn nhau, nhìn Selina thản nhiên rời đi.

Luke mỉm cười tiến lên, nhổ cái nĩa ở trên hồng tâm xuống: "Thật xin lỗi, hẳn là cái bia ngắm này vẫn có thể dùng được tiếp."

Hắn đi chưa bao xa, đã nghe thấy Dan ở sau lưng lại một lần nữa bị các đồng nghiệp châm biếm.

"Dan, ông đã đã biến thành hạng ba ở khu này rồi, phải luyện nhiều cách ném Craverston của ông một chút đi thôi."

"Cút!"

Hai người Luke lại tụ hợp lại một chỗ.

Vừa đi, Selina vừa nhỏ giọng nói: "Trình độ ném phi tiêu của cô ta rất không tệ nha."

Luke mỉm cười: "Phi nĩa của cô cũng rất lợi hại. Thế nhưng xin cô, lần sau đừng ném cái nĩa mà tôi đã dùng qua được chứ?"

Selina nhún nhún vai: "Ai bảo tên kia và bà vợ Meg của gã đều dễ ghét như nhau. Đúng rồi, khả năng nấu nướng của cô nàng Natalie kia cũng rất tốt, làm một món cá mà tôi chưa từng ăn bao giờ, nhìn còn rất đẹp mắt."

Luke tò mò: "Ở đâu?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!