Selina dẫn hắn đến chỗ bàn ăn, nhìn món "Scared Yellowtail With Lemon Zest & Ginger Shavings" vẫn còn nguyên vẹn chưa ai đụng kia, chặc chặc lưỡi: "Chính là món này, nhìn có vẻ ăn rất ngon nha."
Luke đánh giá con cá này, phát động khứu giác linh mẫn, trên mặt hiện ra nụ cười mê người.
Lấy điện thoại cầm tay ra, nhanh chóng tìm tòi trên đó trong chốc lát, hắn hắc hắc hắc cười: "Không sao cả, lúc nào rảnh sẽ dẫn cô đi ăn món này."
Selina: ⊙_⊙?
Luke đưa bức hình mới dùng điện thoại di động tìm được kia tới trước mặt cô ta, vừa vặn để nó song song với con cá đang đặt trên bàn kia.
Selina nhìn bức hình, so sánh với con cá trên bàn bên cạnh kia.
Món đặc biệt của Hungry Cat (Nhà hàng mèo đói bụng) hôm nay—— Scared Yellowtail With Lemon Zest & Ginger Shavings.
Selina ngạc nhiên, một lát sau mới bất mãn nói: "Hừ, tôi còn đang thắc mắc đột nhiên lại có một người phụ nữ lợi hại như vậy từ đâu chui ra, vừa xinh đẹp lại vừa biết nấu ăn."
Luke cười gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy, cô còn không làm được cơ mà."
Selina hừ hừ: "Tôi nấu cũng không ngon bằng cậu, nấu ra cậu sẽ không ăn nha."
Luke há to miệng, cảm thấy mình vẫn đừng nên nói lời gì trái lương tâm thì hơn.
Bằng không thì về sau mỗi ngày phải ăn đồ ăn do Selina nấu, như vậy xác thực là hắn sẽ không chịu nổi.
Nhiệm vụ lắp đặt camera giám sát đã hoàn thành, hai người cũng không có ý định tiếp tục ở lại.
Karen đang bị con mụ Meg buồn nôn kia dây dưa kéo lại, Jeff lại đang ở cùng một chỗ với cặp vợ chồng nhà Tim.
Hai người chỉ nói với Jeff một tiếng, sau đó tản bộ trở về nhà.
Luke lại móc điện thoại nhãn hiệu giả của chính mình ra, cực nhanh thao táo tới hình ảnh thu được từ một chiếc camera giám sát mới lắp đặt, liếc nhìn, nở nụ cười.
Selina: "Sao thế?"
Luke đưa điện thoại nhãn hiệu giả cho cô ta, Selina vừa nhìn đã chặc lưỡi: "Có phải là vị tiên sinh Tim này hơi quá nóng vội hay không, mới đến đã lục loại rồi?"
Luke nhún nhún vai: "Người ta mắc tiểu, không được sao?"
Selina đột nhiên phốc một tiếng bật cười.
Luke: "Tiên sinh Tim tè ra quần à? Nếu thật sự là như vậy, cũng không đến nỗi phải vui vẻ như vậy chứ."
Selina lắc đầu: "Không phải, vị tiên sinh đặc công nóng vội này bị một bà chủ gia đình mắc bệnh đa nghi siêu cấp nào đó chặn lại."
Luke: "A?" Tiện tay nhận lấy điện thoại Selina mới đưa trở về.
Nhìn biểu lộ lúng túng trên mặt Tim, giải thích mình đang tìm nhà vệ sinh, sau đó ở dưới ánh mắt hoài nghi của Karen hốt hoảng mà chạy, hắn cũng nở nụ cười: "Đừng quên, quý bà Karen này đã từng chạy tới giám thị chúng ta vài ngày. Mặc dù trong đại đa số thời điểm thì bệnh đa nghi của bà ta đều chỉ là ảo giác, nhưng lần này hiển nhiên là bà ta không hề hoài nghi sai."
Selina đứng ở bên cạnh suy nghĩ một lát, mới nói: "Tôi có cảm giác, hai người bọn Tim giống như là đặc vụ trong một ít bộ ngành? Không giống loại hoạt động trong bóng tối kia."
Luke lại một lần nữa nhìn lên màn hình, thấy đã không còn ai nên tiện tay cất điện thoại nhãn hiệu giả đi, gật đầu nói: "Hai người này hẳn không phải là lính đánh thuê, có cảm giác khí chất không hung tàn giống như loại người kia. Nhưng vẫn nên tiếp tục quan sát thêm mấy ngày đi, tính tình của Jeff cũng không tệ mà."
Sau khi về nhà, hai người riêng phần mình tiến hành công tác huấn luyện.
Tám giờ rưỡi, Luke mới bắt đầu nấu bữa tối.
Vừa rồi hai người đi sang kia gần như là không ăn gì, Luke vội vàng tìm nơi thích hợp để lắp đặt camera giám sát, Selina quan sát biểu hiện của vợ chồng Tim, ăn cây xúc xích Đức sản xuất ở nước Mỹ kia hoàn toàn là không thỏa mãn được khẩu vị của hai người.
"Ha ha ha ha ~" Selina ở trong phòng khách, vừa xem tivi, vừa xem hình ảnh giám sát, đột nhiên phát ra một tràng tiếng cười giòn giã.
Luke không để ý, nhiều khi đang xem phim truyền hình cô ta cũng đột nhiên cười to như vậy, không phải là chuyện gì kỳ lạ.
Selina lại chạy tới, đặt tablet xuống bên cạnh hắn.
Luke nghe thấy trên màn hình tablet truyền ra một giọng nói: ". . . Ông ta là một người đã đi du lịch khắp thế giới, còn có thể tìm được đường ra từ trong sa mạc, thế mà lại không tìm thấy nhà vệ sinh trong nhà chúng ta, chuyện này vô cùng không hợp lý."
Hắn cũng không cần xem, tay vẫn tiếp tục chuẩn bị cho món Soufflé: "Sợ rằng Tim không biết, bệnh đa nghi của Karen có thể làm hàng xóm nổi điên đi?"
". . . Thân yêu, đó là người ta muốn giải quyết vấn đề sinh lý. Lúc người ta gấp lên, sẽ vô cùng lúng túng, ví dụ như tôi sẽ không để ý nhiều được. Bọn họ rất không tệ, đừng có tiếp tục suy nghĩ linh tinh nữa."
Selina: "Jeff vẫn luôn hiền lành như vậy nhỉ."
Luke nhún nhún vai, động tác trong tay vẫn không ngừng lại.
". . . Ông nói xem, tại sao hôm nay Luke và Selina lại tới nhà chúng ta? Chẳng lẽ bọn họ cũng có hứng thú với đôi hàng xóm mới kia?" Bà chủ nhà mắc bệnh đa nghi nào đó lại đưa ra một vấn đề.
"Có lẽ là hôm nay đúng dịp bọn họ rảnh rỗi đi, Luke còn nói chuyện rất hợp với tôi. Bằng vào hơn mười năm kinh nghiệm làm việc trong ngành nhân sự của tôi, tôi có thể xác định, cậu ấy là một người tốt."
Selina lại một lần nữa phát ra tiếng cười quái dị: "Ha ha ha ha! Good-boy!" Sau đó dùng tay xoa mạnh đầu của hắn.
Luke hơi ngửa đầu ra sau một chút: "Hey! Tôi đang nấu ăn đấy, cô muốn có tóc ở bên trong món điểm tâm à?"
Selina không thèm để ý, ôm đầu hắn ngửa ra xoa thêm vài cái, mới buông tha cho hắn: "Bé ngoan đừng giận dỗi linh tinh nha."
Luke im lặng.
"Tôi cũng không nói cậu ấy là người xấu, cậu ấy và Selina đều rất không tệ, hơn nữa tay nghề của Selina rất không tệ nha." Karen nói.
Luke nhíu nhíu mày: "Tay nghề không tệ a, đầu bếp."
Lần này đến lượt Selina xoắn xuýt.
"Vậy thì là chuyện gì?" Jeff kỳ quái.
Karen: "Ý của tôi là, sẽ không phải là Luke có ý nghĩ gì với Natalie đấy chứ? Người ta đã có chồng rồi nha."
Luke: . . . Móa nó chứ đây là trí tưởng tượng kiểu gì đây?
Selina nghi ngờ nhìn sang: "Mặc dù lòng nghi ngờ của Karen luôn quá nặng, nhưng g sức quan sát của bà ấy thật sự là không tệ, cậu sẽ không có loại tính toán này đấy chứ?"
Động tác tay của Luke nhanh hơn, nhét Soufflé vào lò nướng, xoay người lại mới nói: "Cô cho rằng ngài Tim là người chết hay sao? Bọn họ tới nơi đây cũng không phải là để nghỉ phép."
Bên kia, cuộc đối thoại của hai vợ chồng Jeff rốt cuộc cũng chuyển sang đám trẻ, hai người bọn Luke cũng không tiếp tục lưu ý nữa, riêng phần mình đi huấn luyện, tăng ca.
Ngày hôm sau, hai người bọn Luke đều ở nhà nghỉ ngơi.
Lúc không có vụ án quan trọng, hai người đều sẽ nghỉ cuối tuần.
Selina lái chiếc Ford second-hand đi ra ngoài dạo phố mua quần áo, chính Luke thì lái xe công vụ loanh quanh ở Los Angeles.
Tới một thời điểm, hai người ước hẹn tới cùng một chỗ để ăn cơm trưa, sau đó tiếp tục tách ra hành động.
Thời gian ngủ của Luke rất ngắn, bởi vậy hắn đã sớm đi ra ngoài.
Mười giờ, hắn đang loanh quanh ở khu vực phía nam Los Angeles, nhìn hình ảnh theo dõi trên xe, trên đó có một nhóm người đang gặp mặt.
Đột nhiên, điện thoại reo.
Hắn tiện tay nhận: "Tôi đang khảo sát địa điểm ăn cơm trưa, không cần phải nóng vội như vậy chứ."
Tiếng của Selina vang lên: "Cậu tiếp tục khảo sátđi, tôi chỉ muốn nói cho cậu một tiếng, Karen đang cầm kính viễn vọng quan sát nhà hàng xóm đối diện với nhà bà ta, hơn nữa bà ta còn đang ăn kem ly nữa. Uhm, tôi cũng muốn ăn."
Luke ngạc nhiên: "Cái gì cơ? Bà ta thật sự để mắt tới hàng xóm mới à?"
Selina: "Theo tôi đoán thì hẳn là thế. Chờ một chút, hàng xóm mới đi ra ngoài, Karen cũng đang thay quần áo, có vẻ như là cũng muốn đi ra ngoài."
Luke: "Đừng nói cho tôi là bà ta muốn đi theo dõi hàng xóm mới đấy nhá."
Người khác có lẽ là không làm được loại chuyện này, nhưng loại nhà thiết kế tự do có cả đống thời gian rảnh rỗi như Karen lại thật sự là có loại khả năng này.