Đây chẳng lẽ là tình tiết giống như trong "Nữ tổng giám đốc bá đạo yêu ta" gì đó mà Luke nói qua kia hay sao? Trong lòng cô nàng nào đó không tự chủ được bắt đầu suy nghĩ viển vông.
Có sự quấy rầy này của Selina, Karen như được đại xá, lập tức từ trong ngực Natalie chui ra ngoài: "Ha ha, không có chuyện gì, cô tới thật sự là quá đúng lúc."
Natalie thu hai tay chống ở trên vách tường lại, bên trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ ngờ vực: "Selina, làm sao cô lại tới nơi này?"
Selina nhún nhún vai: "Cuối tuần dạo phố, vừa vặn thấy Karen đi vào, muốn vào tìm bà ấy rủ cùng đi dạo phố."
Karen gượng cười, vội vàng trốn ra sau lưng Selina.
So với tính tấn công mười phần của Natalie, loại tính cách vừa sáng sủa lại giữ khoảng cách với người khác như Selina cũng quá để người cảm thấy an tâm.
Bà ta gật đầu nói: "Tốt tốt, chúng ta cùng đi dạo phố cũng không tệ."
Natalie nhíu nhíu mày: "Cô không thử nội y à?"
Selina nhìn bộ nội y nhỏ xíu màu đen xuyên thấu trên người cô ta, tiếc nuối lắc đầu: "Không được, tôi chỉ có thể mặc loại định chế đặc biệt, tôi không dùng được loại này."
Natalie ồ một tiếng: "Loại bó?"
Selina cười gật đầu: "Có chức năng này."
Natalie đánh giá Selina: "Nội y vận động?"
Nếu tôi nói nó là loại chống đạn, khẳng định là cô sẽ không tin! Selina mỉm cười gật đầu, không tiếp tục nói tiếp đề tài này.
Cô nghiêng đầu hỏi: "Karen, bà không thử những bộ nội y này một chút sao? Tôi cảm thấy. . . Ách, bộ này quá kín đáo đi?"
Cô chỉ vào một cái quần sát người thật to trong tay Karen, cũng chính là loại quần của bác gái trong truyền thuyết kia, tạo hình nhìn không khác gì bỉm để trẻ sơ sinh tè, là chủng loại có thể bao trùm toàn bộ phần mông kia.
Karen lúng túng lắc đầu: "Không cần, vừa rồi chỉ là cầm nhầm, tôi chỉ tùy tiện xem một chút mà thôi."
Selina gật đầu: Nhìn Natalie: "Cũng không còn sớm nữa, cùng đi ăn trưa chứ? Tôi mời."
Natalie mỉm cười: "Cũng được, nhưng để cho tôi mời khách đi."
Karen cẩn thận từng li từng tí: "Vậy không bằng. . . hệ thống AA đi?"
Selina nhún nhún vai: "Hôm qua tôi nghe nói có một nhà hàng rất không tệ, hệ thống, vậy thì để hai người chọn chỗ đi."
Natalie: "Tôi luôn có hứng thú đối với thức ăn ngon và nhà hàng ăn đặc sắc, cũng có thể đến hệ thống AA."
Ánh mắt của hai người dời về phía Karen ở bên cạnh.
Trong số ba người, Natalie cao khoảng trên một mét tám, Selina một mét bảy bảy, chỉ có Karen là một mét sáu.
Ở trước mặt hai cô gái cao lớn cường thế, bà ta có chút không chống đỡ nổi, gượng cười: "Ha ha, tôi cũng không thành vấn đề."
Mặc dù bà ta là một bà chủ gia đình, nhưng cũng là một nhà thiết kế nội thất, chồng bà ta là Jeff còn là nhân viên lâu năm của một công ty lớn, tiền lương cũng không ít, bà ta cũng không phải là người thiếu tiền.
Selina sáng sủa cười một tiếng: "Vậy được rồi, chúng ta chuẩn bị xuất phát đi. Natalie, cô mặc y phục lại đi."
Natalie ha ha: "Cám ơn." Nói xong cô ta xoay người tiến vào trong phòng thử áo, thân thể chỉ mặc một bộ nội y nhỏ màu đen xuyên thấu rốt cuộc đã biến mất ở trước mắt hai người.
Selina nghiêng đầu nhìn về phía Karen ở bên cạnh: "Karen, bà còn muốn thử nội y không?"
Karen: "A?"
Selina chỉ chỉ vào một đống lớn quần áo trong tay bà ta, còn có thân thể để trần một nửa của bà ta: "Nếu như không muốn mặc thử, vậy bà cũng đi mặc quần áo vào đi."
Karen giật mình, cũng vội vàng tiến vào trong phòng mặc áo quần lại.
Luke ở xa xa phía nam thành phố nghe đến đó, không nhịn được gửi một tin nhắn sang: "Đừng đùa quá mức."
Selina trả lời ngay lập tức: "Yên tâm đi, tôi cam đoan sẽ ở nơi có rất nhiều người. Đúng rồi, tôi sẽ cùng ăn trưa với bọn họ, sẽ không đi ăn cùng cậu đâu."
Luke bất đắc dĩ: "Được, đừng tắt tính năng truyền âm."
Ngồi trên xe nghĩ trong chốc lát, hắn bấm điện thoại gọi Jeff: "Jeff, ông đang ở đâu thế?"
Một lát sau, hắn để điện thoại xuống, biểu lộ kỳ quái: "Hai người này. . . Đã hẹn trước rồi à?"
Nói xong, hắn đánh tay lái, lái về phía tây thành phố.
Bên kia ba người bọn Selina lái xe của riêng mình, đến một nhà hàng.
Natalie nhìn bảng hiệu ngoài sảnh của nhà hàng này, khóe miệng không kìm được hơi run rẩy.
Selina đã cười híp mắt lôi hai người bọn họ đi vào.
Mỹ nữ luôn luôn được ưu đãi.
Một vị nhân viên phục vụ rất nhanh đã đưa bọn hợ đến một chỗ gần cửa sổ, mặt mũi tràn đầy nụ cười đứng ở bên cạnh, đưa menu tới.
Selina không hề khách sáo, cầm menu lập tức bắt đầu chỉ: "Cho một suất tôm hùm cuộn Maine này, còn có món nhím biển tươi này, xúc xích tự chế Tây Ban Nha, canh nghêu sò trai gì đó đều một suất đi. Đúng rồi, lại cho thêm một suất kem ly."
Bên cạnh, Karen nhìn món đặc biệt hôm nay ở bên trên menu—— Scared Yellowtail With Lemon Zest & Ginger Shavings.
Nhìn món ăn rực rỡ màu sắc trên bức hình kia, bà ta theo bản năng thì thào: "Làm sao lại nhìn quen mắt như thế nhỉ?"
Selina đưa đầu tới liếc qua: "Nhìn có vẻ ăn rất ngon nha, gọi một suất chứ?"
Karen a một tiếng, gật đầu: "Vậy cũng được." Nhưng mà, ánh mắt hoài nghi của bà ta lập tức lại nhìn về phía Natalie ở đối diện.
Sắc mặt của Natalie vẫn như thường: "Cho tôi một suất Chop Suey kiểu Pháp, sò điệp nướng, còn có Pug Burger, cám ơn."
Sau đó cô ta cười với Karen nói: "Nếu sớm biết là Selina nói tới nhà hàng này, tôi cũng có thể dẫn đường. Tôi từng tới nhà này rồi, món Scared Yellowtail With Lemon Zest & Ginger Shavings tôi làm hôm qua chính là học từ nhà hàng này."
Karen ồ một tiếng, xem như đồng ý với đáp án này.
Trong lòng Selina lại đang cười trộm: Cô học từ nhà hàng này? Sợ là gọi từ nhà hàng này mới đúng.
Một bên khác, Luke cất bước đi vào một quán ăn, hướng về phía một đôi vợ chồng già người Hoa đang đi tới cười nói: "Tôi là bạn của Jeff và Tim, bọn họ đã đặt bàn trước rồi."
Hai vợ chồng già nhiệt tình gọi hắn, vượt qua đại sảnh, từ một cánh cửa nhỏ phía sau đi vào trong, đi vào một chỗ u ám.
Ánh sáng ở nơi này càng u ám hơn, nhưng lại có không ít người đang ngồi.
Luke trông thấy Jeff, cười đi tới, vỗ vỗ lên bờ vai của ông ta: "Jeff, tôi không tới chậm đấy chứ?"
Jeff nghiêng đầu nhìn thấy hắn, giống như được đại xá: "A, Luke đến rồi à, mau ngồi xuống đi."
Luke cười híp mắt ngồi xuống, nghiêng đầu chào một người khác: "Tim, ông tốt chứ, không quấy rầy hai người đấy chứ?"
Tim cười nói: "Không hề."
Mới là lạ! Trong lòng hai người đang cười phía đối điện đều âm thầm bổ sung thêm nửa câu sau.
Một người trẻ tuổi người Hoa lắc lư đi tới, đi đường đều giống như là đang khiêu vũ: "Mang thức ăn lên chứ?"
Tim gật đầu, nhìn về phía Luke và Jeff: "Thử món đặc biệt ở nơi này của bọn họ một chút chứ?"
Hai người tự nhiên là đều gật đầu.
Tim: "Rượu rắn."
Luke nhíu nhíu mày.
Lời này của Tim lại sử dụng tiếng Trung, Jeff nghe hoàn toàn không hiểu, nhưng lại không làm khó được cao thủ tiếng Trung như Luke.
Kiếp trước hắn từng viết truyện trên mạng 10 năm một trang web ở nào đó, hắn sẽ không hiểu được sao?
Hắn không rành cổ văn cao thâm, nhưng nếu như từ ngữ tiếng Trung lưu hành hằng ngày, hắn bỏ xa tất cả đám người đang ăn trong quán ăn này mấy con phố.
Chờ Tim rót rượu cho hai người, ba người cùng uống một chén xong, Jeff mới nhìn về phía cái chai trong tay Tim, nghi ngờ hỏi: "Đây là thứ gì? Làm sao nhìn giống như một con rắn vậy?"