Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 432: CHƯƠNG 432: TÔI THÍCH ĐẶC SẢN TRUNG QUỐC

Bên cạnh, phục vụ viên trẻ tuổi người Hoa kia cười nói: "Đương nhiên, đó chính là rắn hổ mang nha."

Jeff lộ ra vẻ mặt kinh dị: "Cái gì cơ?"

Luke lại nhấp thêm một ngụm.

Còn may là Tim cũng không khoa trương cho lắm. Rượu này chính là rượu rắn bình thường, không cho thêm hoá chất gì.

Hắn cười nói: "Không có vấn đề gì, rượu rắn ngẫu nhiên uống một chút, cũng có chỗ tốt với đàn ông."

Tim, Jeff: ...

"Hai người đều là trung niên có vợ, hẳn là rất cần thứ này." Luke nháy nháy mắt.

Jeff quá thành thật, vẫn còn có vẻ hơi ngơ ngác.

Sắc mặt của Tim lại xoắn xuýt: "Còn có loại tác dụng đó à?" Hắn nhìn về phía người Hoa trẻ tuổi bên cạnh.

Con ngươi của người Hoa trẻ tuổi kia sáng lên: "Anh biết chuyện đó nữa à?"

Luke mỉm cười: "Biết. Nhưng mà chỗ cậu có rượu ngũ độc trong truyền thuyết kia không?"

Người trẻ tuổi kia sững sờ: "Gì cơ?"

"Rắn, rết, bọ cạp, nhện, thạch sùng ấy." Luke cười híp mắt nói ra.

Mỗi khi hắn nói một chữ, sắc mặt của ba người bên cạnh lập tức trắng hơn một chút.

Chờ hắn nói xong, Jeff đã ọe ọe ọe muốn ói.

Sắc mặt của Tim cũng khó nhìn, nhưng vẫn còn có thể kiềm chế.

Người Hoa trẻ tuổi kia lại lộ ra biểu lộ tràn đầy kinh ngạc: "Anh biết cả chuyện đó à?"

Móa nó chứ món đồ kia chỉ tồn tại trong tiểu thuyết võ hiệp, người Mỹ trẻ tuổi này làm sao lại có thể biết được?

Trong thực tế thì rượu ngũ độc cũng không đáng tin cậy, dù sao thì cho nhiều loại chứa kịch độc như vậy vào ngâm rượu, cũng không đơn giản giống như chỉ cho rắn vào ngâm.

Cậu ta cũng không muốn khách uống rượu chết ở trong quán ăn nhà mình.

Luke nhìn biểu lộ của ba người, đột nhiên cười một tiếng: "Tôi chỉ được nghe nhắc tới ở trong phim võ thuật, trong hiện thực hẳn là không có loại rượu này, chẳng qua chỉ là đang nói đùa, chớ để ý!"

Ba người đều như trút được gánh nặng.

Nếu thực sự có loại rượu này, Tim cũng không muốn uống, Jeff lại tuyệt đối là sẽ không uống.

Người Hoa trẻ tuổi kia lại có cảm giác giống như mình gặp phải đại cao thủ chém gió, quả đoán đi lấy nguyên liệu nấu ăn.

Một lát sau, người trẻ tuổi kia cầm một thứ đen sì trở lại.

Luke không ngạc nhiên chút nào cả.

Hắn sớm đã mở ra linh mẫn khứu giác, đã biết rõ nơi này bán cái gì rồi.

Jeff mới vừa ực một hớp rượu, nghiêng đầu sang lập tức nhìn thấy vật trong tay người trẻ tuổi kia, bị dọa cho đứng bật dậy, tránh ra xa mấy mét: "Trời ạ, đây là, đây là một con rắn còn sống?"

Luke trong lòng ha ha: Đặc sản Quảng Đông thôi mà, có gì cần phải kinh ngạc.

Lúc này, một người trẻ tuổi khác đi qua người Jeff, trong tay là một đĩa... chuột.

Đương nhiên, đó không phải là loại vừa mới vớt từ bên trong rãnh nước ra, mà là nguyên vật liệu của một món ăn nổi tiếng khác trong trong truyền thuyết là "Chuột bao tử".

Jeff trợn to hai mắt: "Thứ này … cũng có thể ăn?"

Luke vẫy tay: "Jeff, có không ít người trên thế giới này dám ăn mọi thứ. Ông không thích, vậy thì không gọi món này là được." Tầm mắt của hắn rơi lên bên trên cái đĩa chuột kia.

Jeff liên tục lắc đầu: "Tôi không thích món này, tuyệt đối là không."

Luke cười nhẹ nhìn về phía con rắn trong tay người trẻ tuổi kia: "Kỳ thật có thể nếm thử món này, mùi vị của thịt rắn cũng rất không tệ nha, hơn nữa còn có rất nhiều người đều ăn."

Jeff nuốt một ngụm nước bọt: "Thật à?"

Luke gật đầu: "Thật."

Sau đó hắn hỏi người trẻ tuổi bên cạnh: "Sẽ không phải là ăn sống con rắn này đấy chứ?"

Người Hoa u trẻ tuổi: "Có thể ăn sống, cũng có thể nấu canh."

Luke quả đoán đánh nhịp: "Nấu canh."

Trên thân rắn vốn có ký sinh trùng, ăn sống sẽ rất dễ nhiễm phải thứ này, đó là loại có thể làm mất mạng nha.

Rốt cuộc Jeff đã trở về chỗ ngồi, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhìn con rắn trong tay người trẻ tuổi kia.

Một người trẻ tuổi khác đẩy một chiếc xe đẩy tới, bên trên đặt một cái thớt.

Người Hoa trẻ tuổi kia cầm con rắn đặt lên thớt, cầm dao giơ tay lên chém xuống.

Phập!

Đầu rắn lập tức bị chặt xuống, nằm trên tấm thớt há to mồm ngọ nguậy.

Jeff ực một tiếng, nuốt xuống một ngụm nước miếng.

Luke lại cười nói: "Yên tâm, con rắn này đã bị nhổ răng độc, nó không cắn được ông đâu."

Nếu như không tiêu độc, đầu rắn bị chặt đi xuống rất lâu cũng vẫn có thể cắn người đồng thời tiêm nọc độc vào, đầu bếp bị cắn chết như vậy ở Trung Quốc cũng không phải chỉ là một hai người.

Jeff đã yên tâm hơn, không nhịn được lại rót một chén rượu rắn ra uống một ngụm.

Tim lại rót đầy cho ông ta.

Sau đó, ba người cứ chén tạc chén thù như vậy.

Hơn nữa, quán ăn này ngay cả rắn đều có, xem như là đặc sản Quảng Đông tương đối điển hình.

Luke ỷ vào khẩu vị mạnh, gọi toàn đặc sản.

Thịt bò nướng sa tế, thịt bò viên Triều Châu, thịt heo xào chua ngọt, thịt hấp với dưa chua khô, phở khô xào thịt bò, hải sâm hầm sốt bào ngư, sò voi luộc trộn nước tương, mỗi món một đĩa.

Nhìn biểu lộ trợn mắt há hốc miệng của Tim, Luke sáng sủa cười một tiếng: "Tôi rất thích ăn món ăn Trung Quốc. Uhm, người Trung Quốc còn rất thích mời khách. Hôm nay ông dẫn chúng tôi đến nơi này, bữa này chúng ta cũng dựa theo đặc điểm của người Trung Quốc đi, tôi mời khách, hai người thoải mái ăn."

Tim: ... Sao tôi lại không biết Trung Quốc có điểm đặc biệt này?

Luke nói như vậy, làm ông ta không dám nói ra một ít đặc điểm riêng của Trung Quốc mới cõng xuống trên tư liệu trước đó.

Người trẻ tuổi kia ngay cả rượu ngũ độc và món ăn Trung Quốc đều có thể nói rõ ràng mạch lạc như thế, Tim hoàn toàn không có lòng tin có thể dùng những tư liệu kia để lừa gạt hắn.

Đợi đến lúc thức ăn bắt đầu được mang lên, Jeff mới đột nhiên nhớ ra một chuyện, móc điện thoại ra: "Tôi phải gọi điện thoại cho Karen, nói tôi không về ăn cơm trưa."

Người đàn ông có trách nhiệm này lập tức đứng dậy đi sang bên cạnh: "Karen, hôm nay không cần làm cơm trưa cho anh, anh ăn ở bên ngoài. A, cái gì? Em cũng ăn bên ngoài với hàng xóm á, là ai tehes? Ách, Tim và Luke cũng đang ở chỗ này. Được rồi, không trò chuyện thêm nữa nhé."

Bên kia Karen cúp điện thoại nghi ngờ ngó ngó Natalie, lại nghi ngờ ngó ngó Selina.

Động tác của Natalie ưu nhã, ăn uống chậm rãi, cảnh đẹp ý vui.

Động tác của Selina lại nhanh chóng, lại không tới mức độ thô lỗ, phối hợp với khí chất cởi mở của cô, cũng coi như là phù hợp.

Nhưng hai vị này... Hẹn trước rồi à? Như thế nào Tim và Luke cũng vừa vặn đi ăn cơm với Jeff?

Bà chủ nhà mắc bệnh đa nghi nào đó không nhịn được lại một lần nữa rơi vào bên trong suy nghĩ.

Ba người đàn ông bên kia, mọi người ăn cơm trưa xong, sau khi đi ra ở dưới sự đề nghị của Jeff lại đi tới công ty của ông ta, ba người ở bên trong một phòng nhảy dù chơi một trận.

Sau khi đi ra, Luke lại thêm cho bản thân và Selina một hạng mục huấn luyện nữa: Nhảy dù.

Hơn nữa, nhất định phải tiến hành nhảy dù không trung chân chính, khẳng định là sẽ thú vị hơn vô số lần so với loại máy mô phỏng nhảy dù này, cũng có thể để cho hai người tăng thêm một chút năng lực giữ mạng nữa.

Luke thuận miệng nói với Jeff: "Có muốn hôm nào rảnh rỗi chúng ta tìm một cơ hội, đi chơi nhảy dù không trung chân chính không? Công ty của ông có hạng mục này không?"

Jeff ngạc nhiên: "... Hình như là không có!" Môn nhảy dù trong nhà này, là để tiến hành giải tỏa tâm lý cho những nhân viên gặp áp lực lớn trong công ty kia.

Nhảy dù không trung chính là một môn vận động cực hạn có độ nguy hiểm, tuyệt đối không có nhiều người dám chơi, mặc dù MBI là công ty chế tạo máy bay, nhưng cũng sẽ không đưa loại vận động nguy hiểm này ra làm từ thiện.

Luke chẹp chẹp miệng: "Vậy tự tôi đi tìm một chút, có tin tức sẽ nói cho ông biết."

Jeff: "Chuyện này... kỳ thật tôi cũng không quá thích vận động."

Luke cười ha ha, ôm bờ vai của ông ta: "Jeff, đàn ông sao có thể nói không được! Ông phải tăng cường rèn luyện đi, bằng không thì chỉ uống mỗi rượu rắn, cũng không thể giúp ông hoạt động bền bỉ được đâu."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!