Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 434: CHƯƠNG 434: XÂM NHẬP "CHUYÊN NGHIỆP"

"Cái quỷ gì thế?" Selina không kìm lòng được buột miệng văng: "Bà Karen này thật đúng là một... Thiên tài."

Bên trong loa tablet, tiếng của Karen đang vang lên: "Ông không biết à? Rất nhiều người sau khi dọn nhà sẽ ngay lập tức thay khóa cửa, nhưng sẽ không thay điều khiển điện tử ở cửa ga-ra. Lần trước nhà Meg đi nghỉ phép, gửi một chiếc chìa khoá dự phòng ở chỗ tôi, tôi quên chưa trả lại cho bọn họ, bây giờ lại có tác dụng."

Luke đổ mồ hôi.

May mắn là cửa, cổng nhà mình đều được hệ thống khóa lại, chìa khóa cửa kỳ thật chỉ là thứ để che mắt, bằng không thì sớm muộn cũng sẽ bị người ăn không ngồi rồi nhàn thối người như Karen viếng thăm.

Lòng hiếu kỳ của bà chủ gia đình này có cần thiết phải nặng như vậy không? Hơn nữa, hai vị này cũng không sợ bị vợ chồng Tim phát hiện ra hay sao?

Luke lại một lần nữa điều chỉnh camera giám sát và hệ thống thu âm, kinh ngạc phát hiện ra, vợ chồng nhà Tim thế mà không có ở nhà.

Hai vị này đi đâu rồi?

Đều đi ra ngoài cùng một ngày, hắn và Selina, Jeff và Karen đều ở nhà, duy chỉ có hai vị này lại đi ra ngoài.

Thật đúng là chuyên nghiệp nha! Trong lòng Luke thầm nhủ.

Ban ngày đều đã chơi nguyên cả ngày, hắn không tin vào ban đêm hai người này lại tiếp tục đi ra ngoài chơi, đặc công thì cũng không tới mức ham chơi như vậy.

Hắn cũng lười tiếp tục quan tâm tới vợ chồng nhà Jeff.

Theo biểu hiện của Tim và Natalie, rất không có khả năng cài lựu đạn gì đó ở trong nhà.

Dù sao thì nơi này cũng chỉ là một khu dân cư phổ thông trong nước mà không phải là chiến trường, không có khả năng có người nào đó chuồn êm vào nhà mình mà lại đi giết người diệt khẩu.

Coi như là nhà Luke, bình thường cũng chỉ kích hoạt báo động, những món vũ khí sát thương chân chính thì nhất định phải được xác định kỹ thì mới có thể khởi động.

Hắn dứt khoát đi tắm, để Selina quan sát hình ảnh giám sát trước.

Tắm xong đi ra, Selina ở trong phòng khách vẫy tay: "Vợ chồng nhà Tim đã trở lại, ha ha, mau đến xem náo nhiệt."

Luke: "... Đừng nói cho tôi là Jeff và Karen vẫn còn ở trong nhà Tim nha."

Selina liên tục gật đầu: "Cậu thật là thông minh, đúng thật là bọn họ vẫn chưa đi ra."

Luke: "... Bọn họ thật đúng là "Chuyên nghiệp" a."

Hắn cũng không lo lắng cho vợ chồng nhà Jeff.

Coi như vợ chồng Tim phát hiện ra bọn họ, cũng sẽ không làm gì bọn họ, thậm chí còn có thể giải thích giúp bọn họ.

Ai bảo vợ chồng Tim còn có mưu đồ khác, nếu như cần thiết, giả ngu một chút cũng không có vấn đề.

"Jeff đang kéo thứ gì ra kìa? Hình như là một bộ... Thi thể? Ặc, không, đó là Karen." Selina nói.

Luke sững sờ, rốt cuộc đi tới, nhìn hình ảnh giám sát hiện lên bên trên tablet.

Chỉ thấy hai tay Jeff để bên hông mình, bắt lấy hai cái chân của vợ mình, kéo ngược Karen từ cửa hông đi ra.

Luke tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Sau gáy Karen sẽ không bị mài rụng hết tóc đấy chứ?"

Selina chăm chú nhìn hình ảnh, cũng lộ ra vẻ may mắn: "Còn may là cậu không yếu giống như vậy, sẽ không làm như vậy với tôi."

Luke mỉm cười: "Dù tôi chỉ còn một tay, cũng có thể ôm cô chạy trốn."

Selina nhớ tới đêm ở Wolfkel kia, không khỏi khẽ cười.

Sau khi Jeff kéo vợ mình về nhà, Luke lại một lần nữa điều chỉnh camera giám sát quay lại nhà bọn họ.

Nghe được Jeff luống cuống chân tay đứng đó lải nhải, hắn rất nhanh đã xác định được một chuyện: Karen không chết, cũng không bị tổn thương, chỉ là trúng phải kim nhọn có chất gây mê gì đó.

Càng cạn lời hơn là, thứ này là lúc Jeff muốn tìm bút ghi chép cái gì đó, lại từ bên trong một cây súng gây mê dạng bút bắn ra, bắn trúng mông Karen.

Chỉ mong là ngày mai lúc Karen tỉnh lại, sẽ không cảm thấy mông bị đau.

Hoặc là lúc Jeff kéo vợ mình về, đã nhổ cây kim tẩm thuốc mê kia rồi, bằng không thì một trận bạo lực gia đình sẽ khó có thể tránh khỏi.

Xác định xong chuyện này, Luke cũng không tiếp tục nghe lén hai người Jeff nữa: "Được rồi, tôi đi làm việc đây, tự cô huấn luyện tiếp đi."

Selina trừng mắt lườm hắn một cái: "Biết." Nói xong cầm tablet đi tới phòng huấn luyện.

Luke cũng không hứng thú lắm đối với việc tư của vợ chồng nhà Jeff, nhưng cô ta lại nghe vô cùng hăng say.

Lúc này, Karen đã đang chủ động quấy rầy Jeff.

Có lẽ, thứ thuốc mê kia còn có một ít tác dụng phụ khác, ví dụ như làm cho người ta có kích thích nguyên thủy gì đó.

Tiết mục trực tiếp này, không nghe thì quá đáng tiếc a!

Ngày hôm sau vốn phải đi làm, nhưng Luke chỉ bảo Selina gọi điện thoại cho Elsa, nói hai người trực tiếp đi điều tra án, không tới đồn cảnh sát.

Elsa bên kia cũng không có vụ án nào khẩn cấp cần bọn họ ra tay, chỉ nói là đã biết, lập tức cúp điện thoại.

Có một vị cấp trên thân thiết, chính là thoải mái như thế.

Selina lại càng vô cùng hạnh phúc.

Khó có được một buổi sáng không cần vội vã đi ra ngoài, đây là chuyện thứ nhất.

Tối hôm qua Luke có bó lớn thời gian, còn đi tới nhà hàng đặc sản kiểu Quản Đông ăn một bữa, sáng nay còn dứt khoát sớm làm bánh bao xá xíu, sủi cảo tôm, mỳ đen, tôm cuộn bánh bột kinh điển kiểu Quảng.

Bữa sáng vừa ngon lại vừa phong phú như vậy là chuyện thứ hai.

Ở bên trên tablet đặt bên cạnh, vợ chồng Jeff lại đang lẩm bẩm vài lời, để lộ ra một tin tức quan trọng: Bọn họ phát hiện ra bên trong món quà mà Tim tặng bọn họ có máy nghe trộm, Jeff chuẩn bị liên lạc với trưởng phòng bảo an của công ty, hỏi xem phải đối phó với tình huống này như thế nào.

Sáng sớm đã có tiết mục trực tiếp để nghe, còn là nghe trộm được loại chuyện kích thích thế này, đây là việc thứ ba.

Luke cũng mặc kệ cô ta.

Bình thường thì cô ta có rất ít trò tiêu khiển, hiếm khi tiếp xúc nói chuyện với hàng xóm.

Vì an toàn của vợ chồng nhà Jeff, hôm nay hai người bọn Luke đều trốn làm.

Thủ đoạn của bọn Tim không hung hãn, cũng không có nghĩa là vợ chồng nhà Jeff sẽ không gặp phải nguy hiểm.

Người thành thật lẫn vào trong một ít sự kiện, bình thường đều sẽ là những người bị chết nhanh nhất.

Sau đó, Luke lái xe đi theo Jeff đi làm, Selina ở nhà quan sát bà chủ gia đình đa nghi Karen.

Một ngày theo dõi, cũng không có chuyện gì khác thường.

Ít nhất là Jeff tan làm đúng giờ, lái chiếc nhắn xe Chevrolet nhỏ hai mái màu xanh ngọc của ông ta đi ra.

Trừ sắc mặt hơi khẩn trương, còn lại cũng không có vấn đề gì lớn.

Luke thở dài.

Ừm, dáng vẻ khẩn trương này của Jeff sợ là cũng không có chuyện gì tốt rồi.

Người đàng hoàng này mặc dù am hiểu giao tiếp với người khác, nhưng cũng không giỏi che giấu tâm trạng của mình.

Sau khi lái xe trở về nhà, Luke lên tiếng chào Selina: "Không có chuyện gì chứ?"

Selina nhún nhún vai: "Karen, Natalie và tôi đều ở lỳ trong nhà. Karen đang quan sát Natalie, mà tôi lại quan sát hai người bọn họ."

Luke ừ một tiếng: "Cô có trông thấy vẻ mặt của Jeff không? Có khả năng là ông ấy đã xác nhận một ít chuyện, ví dụ như gián điệp gì đó."

Selina bật cười một tiếng: "Hai người bọn Tim hẳn là đặc công hoặc là đặc vụ gì đó, là những người yêu nước chân chính, khả năng càng lớn hơn là bọn họ đến tra gián điệp. A ha! Nghe một chút chuyện này đi."

Cô ta dừng nói chuyện, chỉnh âm lượng của tablet lớn lên: "Carl, tại sao phải đến đó? Nhà kho bị bỏ hoang của công ty ở đường 57? Chỗ đó rất kỳ quái mà? Hơn nữa vì sao không nói vào lúc làm việc, mà bây giờ lại phải đến đó?"

"Được rồi, tôi cam đoan, sẽ không lén lút không nói với anh mà đi báo cáo, cũng sẽ không nhắc tới chuyện này với những người khác."

Luke và Selina liếc nhau.

Selina: "... Sao tôi lại có cảm giác, người mà Jeff tìm này, rất giống với nhân vật phản diện làm gián điệp trong phim?"

Luke không phản bác được, cũng cảm thấy chuyện này vô cùng nguy hiểm: "Carl - Pronger, hẳn là một vị trưởng phòng bảo an nào đó của công ty MBI, chuyện này xác thực là thuộc về phạm vi quản lý của ông ta. Đi thôi, mang theo trang bị, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện gì đó."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!