Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 435: CHƯƠNG 435: DIỆT KHẨU KHÔNG CHUYÊN NGHIỆP

Hai người cực nhanh thay đổi trang bị, sau đó lái xe đi ra ngoài.

Nhưng mà, hai người lại vẫn mỗi người lái một chiếc xe.

Luke lái chiếc Ford second-hand đi ở phía trước, Selina lái xe công vụ chờ đi theo vợ chồng nhà Jeff.

"Bọn Jeff đã đi ra ngoài." Tiếng của Selina truyền tới: "Vợ chồng nhà Tim cũng theo sau."

Luke ừ một tiếng, tiếp tục lái xe.

Hắn cũng không đi sớm hơn nhiều lắm.

Nếu như không ngoài dự đoán, hắn sẽ chạy tới căn nhà kho cũ của MBI kia sớm hơn một hai phút.

Hơn hai mươi phút sau, Luke dừng xe ở một chỗ bí mật, nhìn nhà kho cũ ở cách đó hơn 200m: "A ha, nơi này thật sự đúng là một nơi tốt để giết người diệt khẩu nha."

Cách đó không xa, màu sắc của lô gô MBI trên cửa nhà kho đã rất nhạt, chữ bị tróc ra, nếu không chú ý nhìn thì khó có thể nhận ra.

Nhà kho cũng chỉ là dùng hàng rào dây kẽm bao quanh, bên trên mảng lớn nền xi măng trống trải, có không ít khe hở đều có cỏ dại mọc lên.

Xung quanh có một dãy nhà kho cũ kỹ, nhưng nhìn lại vô cùng cũ kỹ, có vẻ như là không được sử dụng rất lâu rồi.

Chỉ có một góc nào đó, một chiếc SUV đang đậu ở chỗ đó, một người da trắng mập mạp đang đi đi lại lại ở nơi đó.

Hắn xuống xe, thả một chiếc máy bay không người lái cỡ nhỏ màu trắng bay lên.

Điều khiển máy bay không người lái quanh quẩn một vòng, hắn nhìn lên màn hình, vuốt cằm: "Chơi trò chơi cổ xưa giết người diệt khẩu này mà lại không có những loại phương pháp phục kích khác, chỉ dựa vào chính vị trưởng phòng bảo an này?"

Trưởng phòng bảo an của công ty lớn là gián điệp của bên nào đó, hẹn nhân viên của công ty đến khu vực hoang vu, tiến hành diệt khẩu, kịch bản này quá mức không có sự sáng tạo.

Nhưng kiểu của vị trưởng phòng bảo an Carl này là gì đây? Đi giết người diệt khẩu lại mặc đồ ngủ, sau đó ở nơi đó phơi quần áo đệm chăn à, đây là diễn kịch phải diễn nguyên bộ sao?

Luke nghĩ mãi mà vẫn không hiểu ra làm sao cả.

Lúc đang suy nghĩ về vấn đề này, chiếc Chevrolet màu xanh ngọc kia của Jeff đã lái tới, đi vào trong sân nhà kho.

Một lát sau, tín hiệu báo thiết bị nghe lén trên xe công vụ cũng xuất hiện, mang ý nghĩa Selina cũng đã đến.

Dựa theo thỏa thuận trước đó, cô ta trốn ở vị trí hơi xa một chút, chỉ dùng thiết bị giám sát cung cấp tình báo hỗ trợ cho Luke, việc quan sát xem xung quanh còn có phục kích nào khác không, cũng cần cô ta dùng máy bay không người lái tiếp tục trinh sát.

Hai người chỉ đơn giản xác nhận hai câu, lập tức mỗi người làm một việc.

Có Selina, Luke cũng không cần tiếp tục phân tâm nữa, bắt đầu nghiên cứu địa hình của khu nhà kho cũ này.

Nơi này vô cùng trống trải.

Mặc kệ là những căn nhà cũ của khu nhà kho, hay là chiếc SUV ở gần đó, đều có một mảng lớn khu vực trống trải.

Suy nghĩ một lát, Luke lấy khẩu M4A1 từ trong xe ra, tìm được một điểm cao nhất gần đó—— một cánh cửa thông gió bên trên một nhà máy bỏ hoang, bò lên.

Giấu ở trong bóng tối đằng sau cánh cửa thông gió bị hỏng này, hắn không nhanh không chậm lắp ống ngắm 3D cho khẩu M4A1, sau đó ngắm về phía nhà kho cũ xa xa.

Sau khi quét nòng súng qua mấy địa điểm dễ dàng xảy ra vấn đề một lần, hắn mới mở miệng hỏi: "Vợ chồng nhà Tim đang làm gì rồi?"

Selina lập tức đáp: "Bọn họ đang làm những việc tương tự như chúng ta đang làm, dừng xe ở một chỗ cách nhà kho không xa, dường như là cũng muốn câu cá."

Nghe thấy lời này, Luke chỉ có thể yên lặng chúc phúc cho vợ chồng nhà Jeff.

Selina đột nhiên nhắc nhở: "Có hai chiếc xe đang từ phía đông chạy tới... Bọn họ đã xuống xe, có tám người, đều mang theo súng tự động... Bọn họ từ kiến trúc phía sau nhà kho tiến vào..."

Luke: "Biết."

Cùng lúc đó, trong một bên tai nghe khác của hắn, truyền tới cuộc đối thoại của vợ chồng Jeff và vị trưởng phòng bảo an Carl kia.

"Carl, ông đây là..." Mặt mũi Jeff tràn đầy vẻ kinh ngạc đánh giá xung quanh.

Bên trên mấy sợi dây thừng dài bên cạnh, phơi mấy hàng quần áo chăn đệm, Carl và hai người đang ở giữa đống quần áo đang phơi và chiếc SUV.

Nơi này có một cái bàn gấp nhỏ, cùng với vài cái ghế gấp.

Carl cười nhận lấy thức ăn ngoài và cà phê được Karen đưa tới, đưa tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống.

Sau khi ba người ngồi xuống, Carl mở cốc cà phê ra uống một ngụm, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ nói: "Tôi vừa ly hôn không lâu. Vợ tôi... Uhm được rồi, giờ Mary là vợ cũ của tôi. Cô ta lấy mất nhà, đám trẻ, cùng với tất cả mọi thứ, tôi chỉ lái chiếc xe này đi mà thôi."

Jeff, Karen: ...

"Cho nên, bây giờ nơi này chính là nhà của tôi, tôi cũng chỉ có thể gọi ông tới đây nói chuyện, ít nhất thì nơi này cũng không dễ bị theo dõi, hơn nữa chất lượng không khí còn vô cùng tốt, đúng không." Carl trong khổ có vui.

Hai vợ chồng Jeff nhìn hoàn cảnh hoang vu, trong vòng mấy trăm mét ngay cả một bóng ma cũng không nhìn thấy, chất lượng không khí xác thực là vô cùng tốt.

Carl tiếp tục nói: "Thế nhưng, tin tức mà ông nói cho tôi rất hữu dụng, có thể để cho tôi lập ra công lớn, thăng chức tăng lương, bây giờ hai người đã chuẩn bị xong chưa? Đây là văn kiện cơ mật cấp bốn của công ty..."

Karen nhìn Carl ở đối diện, đột nhiên ngắt lời nói: "Carl, làm sao ở trên trán ông lại có một điểm đỏ?"

Carl ngẩn người, sờ sờ trán, cười xấu hổ nói: "Có thể là gần đây mất ngủ, bị mất cân đối nội tiết đi."

Jeff lắc đầu liên tục: "Không không, Carl, nó không phải là mụn, nó là một điểm sáng màu đỏ..."

Đoàng đoàng đoàng!

Đột nhiên có tiếng súng vang lên, để cho ba người đều sững sờ.

Carl bỗng nhiên đứng lên, nheo mắt nhìn ra sau lưng vợ chồng Jeff: "Có phải là người kia có đem theo súng trường hay không?"

Jeff và Karen nhìn sang, thình lình phát hiện ra, ở một chỗ cách nhà kho hơn 10m, vị trí đối diện với ba người có một người áo đen bị ngã xuống đất.

Hai vợ chồng đều gật đầu: "Thứ kia nhìn giống như là một khẩu súng."

Carl: "Đáng chết, sự việc mà ông báo cáo với tôi khẳng định là đã bị tiết lộ, có người tới giết chúng ta diệt khẩu."

Karen ngơ ngác nói: "A, nhưng vì sao lại không phải là nổ súng về phía chúng ta?"

Carl bỗng nhiên xông vào bên trong chiếc SUV: "Đáng chết, không muốn chết thì mau chóng trốn vào, móa nó chứ tôi làm sao biết vì sao họ không bắn chúng ta, tôi cũng không phải là đám tay súng kia."

Cách đó không xa, Tim và Natalie nhìn lẫn nhau, trăm miệng một lời mà nói: "Người nào bắn thế?"

Mục tiêu của nhiệm vụ lần này của bọn họ vẫn chưa rõ ràng, tạm thời chỉ có hai người bọn họ tiếp xúc với vợ chồng Jeff, cho nên bọn họ cũng không có sự tiếp viện nào cả.

Vậy người nổ súng kia là ai?

Luke từ trong ống ngắm 3D quét mắt nhìn qua những cánh cửa sổ xung quanh, trong miệng không khỏi phàn nàn: "Jeff, Karen, có phải là phản xạ của hai người quá chậm một chút hay không, Carl đều đã trốn vào trong xe rồi kìa."

Còn may là chỗ Carl lựa chọn mặc dù trống trải, nhưng ở hai bên chỗ ba người ngồi đều bị quần áo đang phơi và chiếc xe SUV che cản tầm mắt.

Tên tay súng ở sau nhà kho kia chỉ có thể đi ra, đi vòng qua con đường giữa dây phơi quần áo và xe SUV mới có thể phát động tấn công.

Tên tay súng chạy đến này đối với Luke thì chính là một tấm bia sống, hắn không hề do dự gạt ngã tên khốn dũng cảm này.

Nhưng mà, theo hắn nổ súng, đám tay súng vòng qua nhà kho cũng bắt đầu quy mô tấn công.

Carl và vợ chồng Jeff đã chen lên chiếc SUV, không đi ra nữa, ba người hẳn là sẽ lái xe chạy.

Theo tình hình vừa rồi Carl là mục tiêu bị nhằm vào đầu tiên, thì hiển nhiên là vị trưởng phòng bảo an này không phải là gián điệp gì cả, mà là người biết chuyện cần bị thanh lý đầu tiên, cũng không biết là tình báo do đâu lại bị tiết lộ ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!