Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 436: CHƯƠNG 436: BẮN XONG KẾT THÚC CÔNG VIỆC, TIM BỊ ĐẢ KÍCH

Đoàng đoàng đoàng! Đoàng đoàng đoàng!

Luke lại một lần nữa bắn hai lần ba phát liên tục, hai tay súng mới vừa từ bên trong cửa nhà kho lao ra đã lập tức ngã xuống.

Đám tay súng đã hành động, cũng không còn lo được đồng bạn đã bị đánh ngã, súng trường trong tay nhắm thẳng tới chiếc SUV mà quét.

Selina: "Không cần tôi phải nổ súng chứ?"

Luke: "Không cần, chẳng qua chỉ là mấy con tôm cá nhãi nhép mà thôi."

Đoàng đoàng đoàng!

"A!" Một tiếng hét thảm, một tên tay súng nữa lại bị đánh ngã.

Tổng cộng cũng chỉ có tám tay súng chạy tới, bây giờ đã có một nửa bị vùi dập giữa chợ.

Loại phục kích có chuẩn bị này, Luke cảm thấy không cần cô ta phải hỗ trợ bù súng.

"Bọn Tim đang di chuyển." Selina nhắc nhở.

Một chiếc Audi màu đen từ một bên khác của nhà kho vọt ra, cực nhanh lái vào khu nhà kho, đây là vợ chồng nhà Tim.

Tốc độ của chiếc Audi màu đen cực nhanh, rất nhanh đã từ một bên khác tới gần bốn tên tay súng còn lại.

Ba ba ba ba!

Tiếng hai khẩu súng lục liên tục vang lên, bắn cho hai tay súng vội vàng ẩn nấp, không còn dám tiếp tục bắn quét xe SUV nữa.

Đoàng đoàng đoàng! Đoàng đoàng đoàng!

Hai tay súng ở một bên khác bị sự xuất hiện của vợ chồng Tim phân tán lực chú ý, lại một lần nữa bị Luke nhặt lấy chỗ tốt, mỗi tên ăn một loạt đạn, ngã ngửa ở trên mặt đất.

Hiện trường chỉ còn lại hai tay súng, phải đối mặt với sự xuất hiện của vợ chồng Tim còn chưa nói, bọn chúng còn phải nghiêng người hướng về phía Luke bên này.

Luke bĩu môi: "Quá nhàm chán, còn tưởng rằng sẽ có thêm vài người nữa đến diệt khẩu chứ. Được rồi, bắn xong kết thúc công việc đi."

Đoàng đoàng đoàng! Đoàng đoàng đoàng!

Hai tay súng đang co đầu rút cổ trốn đằng sau hai đống tạp vật không thể tránh thoát viên đạn bắn lén đến từ bên cạnh, kêu thảm ngã xuống đất.

Bên kia, chiếc xe SUV chậm rãi khởi động.

Chiếc xe Audi màu đen của vợ chồng Tim lại nhanh chóng quay đầu xe, bỗng nhiên ngăn ở trước đầu xe SUV.

"Jeff, các ông không thể đi." Tim từ cửa bên lái, nhìn Jeff bên trên ghế lái phụ.

Mặt mũi Jeff tràn đầy sự kinh hoảng: "Ông, ông tới giết tôi à?"

Tim trợn mắt một cái: "Jeff, ông có thể tỉnh táo hơn một chút không? Chẳng lẽ ông cho rằng đám người kia mang theo súng trường tới đây, là tới cứu các ông hay sao?"

"Nhưng trên máy vi tính của bọn ông đều là tư liệu của đồng nghiệp trong công ty tôi! Chẳng lẽ làm như vậy là bình thường hay sao?" Jeff tức giận nói.

Natalie bật cười thành tiếng: "A ha, ông thật đúng là một người hàng xóm tốt, lại còn vụng trộm lẻn vào trong nhà hàng xóm nửa."

Karen không chịu yếu thế: "Đặt máy nghe trộm bên trong món quà tặng chúng tôi, vậy mấy người tính là loại hàng xóm gì?"

Tim nhìn Natalie một cái, hơi có vẻ xấu hổ: "Hình như... là có chút quá mức?"

Natalie tức giận lườm đồng đội heo một cái, lại quay về phía ba người bọn Jeff nói: "Mấy người đang làm cái gì thế? Chẳng lẽ không quan tâm xem vừa rồi ai giúp mấy người sao?"

Jeff, Karen, Carl: Lời này có ý tứ gì? Chẳng lẽ người vừa rồi nổ súng không phải là hai người hay sao!

Giờ phút này, một chiếc xe Ford không mới không cũ chậm chậm rãi từ ngoài cổng lái vào, Tim và Natalie đều cảnh giác nâng họng súng lên.

Đợi đến lúc chiếc xe Ford đến gần, trừ Carl ra bốn người khác đều trợn to hai mắt: "Luke?!"

Luke cười híp mắt mở cửa, xuống xe vẫy tay: "Ha ha, thấy mọi người vẫn còn có thể vui vẻ nói chuyện phiếm ở nơi này, cũng không uổng phí công lao vừa rồi tôi đã giúp mọi người thanh lý một ít phiền toái nhỏ."

Mọi người: "Cái gì cơ?"

Luke kéo khóa áo trước ngực xuống, từ trong áo túm ví da huy hiệu cảnh sát ra: "LAPD, tổ trọng án khu vực phía tây."

Mọi người: ...

Hơn hai mươi phút sau, bảy người cùng ngồi ở trong một tiệm ăn nhanh.

"Muốn ăn bánh khoai tây? Hay là bánh táo?" Tim hỏi.

"Hamburger là được, lại cho thêm một suất khoai tây chiên đi." Karen tiếp lời.

"Tôi muốn một chiếc kem ly." Đây là Selina nói.

"Nước soda. Ông muốn dùng món gì?" Luke nhìn về phía trưởng phòng bảo an Carl ở bên cạnh.

Carl lắc đầu: "Gần đây tôi đang giảm béo, nước soda là được."

Chọn món ăn xong, bên trong xó này tạm thời yên tĩnh trong chốc lát.

Jeff nhìn về phía Luke: "Cậu là cảnh sát? Vì sao trước đó lại chưa từng nhắc qua?"

Luke nhún nhún vai: "Bởi vì tôi rất lười, không muốn bởi vì cống thoát nước nhà Meg bị tắc, chó mất, trẻ con không ăn cơm mà bị tới quấy rối.

Mặc dù tôi thuộc về tổ trọng án, nhưng các vụ cướp và giết người mới là phạm vi chức trách của tôi, nhưng tôi nghĩ loại hàng xóm như Meg khẳng định là sẽ không cho rằng như vậy."

Jeff và Karen á khẩu không trả lời được.

Cặp vợ chồng nhà Meg vẫn thật sự là loại đức hạnh kia, chuyện lông gà vỏ tỏi gì đó cũng sẽ mang ra quấy rối hàng xóm, Karen chính là một trong những người bị hại nhiều nhất.

Sau đó, vợ chồng Jeff lập tức trút nghi vấn lên trên người vợ chồng Tim.

Đối mặt với vấn đề của hai vợ chồng Jeff, hai vị này luôn nói "Không thể trả lời" .

Nhưng nói thì nói thế, sau đó chính vợ chồng nhà Tim lại bắt đầu ồn ào lên, những người khác cũng không thể chen miệng vào.

Luke và Selina ở bên cạnh lộ ra sắc mặt kỳ quái.

Hiển nhiên, hai vị này mặc kệ là đặc công hay là đặc vụ, ở vấn đề công tác và định hướng tương lai đều có sự khác biệt rất lớn.

Loại khác biệt này có lẽ là cần phải chờ tới một ngày nào đó mới có thể đột phát ra, nhưng Jeff hỏi mấy câu lại bộc lộ ra sự chán ghét của Tim đối với sinh hoạt hiện tại, ông ta muốn về hưu.

Natalie không biết gì đối với chuyện này, ớ dưới sự kinh ngạc cô bắt đầu chất vấn Tim vì sao không nói cho cô, Tim lại ảo não nói, ông ta đã sớm ám chỉ cho cô rất nhiều lần, lại bị cô vô ý thức bỏ qua.

Nhao nhao ầm ĩ một lát, Natalie không nhịn được cà khịa: "Ai lại giấu máy nghe trộm ở trong một món đồ bằng thủy tinh?"

Đây cũng là nguyên nhân để vợ chồng Jeff phát hiện ra máy nghe trộm.

Lúc hai người bọn họ sắp củi khô lửa bốc, lại đụng nát món đồ thủy tinh để trong phòng khách kia, mà món đồ giấu máy nghe trộm này chính là Tim tặng cho bọn họ.

Tim: "Tôi thích tượng thủy tinh, đó là niềm yêu thích của tôi, tặng nó cũng hết sức hợp lý."

Natalie: "Sau đó thân phận của chúng ta lập tức bại lộ?"

Tim: "Trên thực tế, em mặc cái váy kia ở trong tiệc bia trong khu dân cư? Thật xin lỗi, làm như vậy sẽ để em không dễ hòa nhập, cũng càng dễ dàng bị bại lộ."

Natalie trợn tròn mắt: "Cái gì cơ? Anh muốn em phải bịt kín mặt, giống như những người phụ nữ anh gặp ở Trung Đông kia sao?"

Tim: "Anh không có ý mạo phạm, thế nhưng nếu như em hoà nhập tốt, mới thuận tiện để chúng ta ẩn nấp làm việc."

Natalie tức giận nói: "Nói đùa sao. Nơi đó là khu giai cấp trung lưu sinh sống, phụ nữ nơi đó vô cùng không thân thiện, anh cho rằng em mặc một chiếc áo sơ mi ca rô cộng với quần short dép lê, là có thể để bọn họ thích em hay sao?"

"Sẽ không! Bọn họ sẽ ở sau lưng nghị luận cô là nhà quê." Ánh mắt của Tim và Natalie cũng soi tới người nói.

Lời này đương nhiên là Selina nói, cô ta vẫn không quên tiếp tục đả kích Tim: "Đúng vậy, đại bộ phận phụ nữ ở trong loại khu cư dân này chính là như vậy. Úc, Karen, ở trong đó không bao gồm bà, bà biết ta đang nói tới ai rồi mà."

Người nào? Đương nhiên là loại người làm người ta cảm thấy buồn nôn như Meg.

Karen cười cười, gật đầu: "Tôi biết. Tim, tôi phải nói cho ông một chuyện, ông thật sự là không hiểu những người phụ nữ bên trong khu nhà đâu."

Natalie giang tay, làm một động rác ra vẻ "Anh thấy chưa".

Tim á khẩu không trả lời được.

Đây chính là đáp án do hai người phụ nữ quyền uy ở bên trong khu nhà kia cho ra, ông ta không phản bác được.

Luke nhìn thấy Tim bị đả kích, vẫn cảm thấy có chút đáng thương cho vị này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!