Tuổi tác của Tim cũng đã không nhỏ, nhìn qua cũng đã khoảng 35 tuổi, dáng vẻ của Natalie lại mới 25, 26.
Phải trường kỳ thi hành nhiệm vụ nguy hiểm, để ông ta với tuổi tác đã không nhỏ có dự định về hưu, lại không đạt được Natalie đang ở thời kỳ hoàng kim của sự nghiệp ủng hộ.
Nhưng mà, xem ra là quan hệ cộng tác giữa hai vị này cũng không hề đơn thuần.
Luke cũng không cho rằng, nghề nghiệp của bọn họ sẽ cho phép cộng tác có tình cảm riêng tư, chuyện này còn dễ xảy ra vấn đề hơn cả chuyện cộng tác bên cảnh sát có tình cảm riêng tư.
Nhưng mà, làm đảng vây xem vở kịch tình cảm lâm ly bi đát của người ta như vậy cũng không tốt lắm, hắn vẫn chêm lời giải vây: "Được rồi, vẫn nói tới việc hai người điều tra này đi. Thứ cơ mật thì không thể nói lung tung, nhưng phải sắp xếp cho bọn Jeff như thế nào? Hôm nay đối phương đã phái ra cả tay súng rồi. Còn có vị trưởng phòng Carl này nữa, hai người cũng sẽ không để cho ông ấy trở lại cái nhà kho cũ kia nữa đấy chứ?"
Carl cười khổ: "Nếu như có thể, tôi sẽ chọn ở lại công ty trực ca đêm, điều kiện tiên quyết là công ty tin tưởng lời tôi nói."
Nhưng mà xem thái độ của vợ chồng Tim, ông ta cũng không cho rằng chính mình có thể tùy ý đi ra ngoài lượn lờ được.
Tim lắc đầu: "Carl có thể gọi điện thoại xin nghỉ phép một thời gian đi, trước khi chúng tôi tìm được người nào đó, ông chỉ có thể chịu đựng sự giám sát của chúng tôi trong mấy ngày, thật có lỗi."
Carl cũng không lên tiếng.
Thăng chức tăng lương là việc rất không tệ, thế nhưng ông ta cũng không muốn chết.
Mặc dù bây giờ ông ta đã là người nghèo rớt mồng tơi, nhưng vẫn muốn sống, dù rằng ở trong xe SUV hoặc nhà kho cũ đều được.
Tim lại nhìn về phía hai người bọn Luke: "Hai người cũng không thể báo cáo chuyện này cho đồn cảnh sát."
Selina hết sức chăm chú ăn kem ly.
Luke cười gật đầu: "Có thể. Nhưng vừa rồi tôi đã bắn chết tám tay súng, các ông phải xử lý dấu vết của chuyện này chứ? Tôi dùng chính là súng lục của đồn cảnh sát, chỉ cần kiểm trắc vết đạn một chút là có thể điều tra ra."
Tim gật đầu: "Không cần lo lắng, chúng ta đã thông báo cho người xử lý bên kia rồi."
Luke: "Chúng tôi không có vấn đề gì, làm việc chính là tiếp xúc với phần tử phạm tội, nhưng Jeff và Karen thì sao?"
Tim: "Sẽ không quá lâu. Sự việc rõ ràng thì tôi không thể nói, mấy ngày này Jeff cứ đi làm bình thường, chúng tôi sẽ bảo vệ cho ông ấy."
Luke suy nghĩ một lát, gật đầu: "Cũng được, ngày mai chúng tôi cũng phải đi làm, hôm nay đã trốn làm một ngày rồi."
Mọi người: . . .
Sau đó, hai người bọn Tim đơn độc hỏi Jeff không ít vấn đề.
Luke biết là bọn họ đang tìm người để lộ bí mật, dẫn sát thủ tới diệt khẩu kia.
Không bao lâu sau, có hai người đàn ông mặc thường phục tới dẫn trưởng phòng bảo an Carl đi, những người khác kết bạn trở về nhà.
Carl sẽ tạm thời bị trông giữ, bởi vì thân phận của ông ta tương đối nhạy cảm, đám tay súng tập kích ở nhà kho cũ buổi chiều cũng không đủ để rửa sạch toàn bộ hiềm nghi cho ông ta.
Một viên chức quản lý nhân sự tầm trung giống như Jeff, còn có loại thám tử nhỏ như Luke và Selina, cũng không thể trực tiếp liên lạc được với cao tầng của công ty MBI.
Chỉ có Carl, vốn là trưởng phòng bảo an của công ty MBI, ông ta có quyền hạn trực tiếp báo cáo vấn đề an toàn lên cao tầng.
Tim đương nhiên là không thể để cho Carl đánh cỏ động rắn.
Một phương diện khác, Tim cần Jeff làm mồi nhử, mà ông ta lại không có cách nào ước thúc hai người bọn Luke.
Bộ ngành mà ông ta sở thuộc khi hành động trong nước thì nhất định phải vô cùng cẩn thận, chỉ cần không cẩn thận thì sẽ bị người bắt được cái đuôi.
Mặc dù Luke và Selina chỉ là hai thám tử nhỏ, nhưng lại là thổ địa của nơi này, muốn trông giữ hai người bọn họ thì nhất định sẽ phải sử dụng một ít quan hệ, có khả năng chuyện này sẽ ảnh hưởng tới mục tiêu của nhiệm vụ.
Huống hồ, Luke cũng giúp bọn họ bảo vệ tính mạng của hai vợ chồng Jeff và Carl, nếu không cần thiết, bọn họ cũng không muốn ra tay đối với loại quân đội bạn này.
Lúc chào tạm biệt ở ngoài nhà Jeff và Tim, Luke đột nhiên nhíu mày, vẫy tay với Tim.
Tim hơi kinh ngạc, nhưng vẫn xuống xe đi tới.
Trong lúc miệng Luke nói ra một ít lời khách sáo, điện thoại trong tay lại lập tức đưa ra một đoạn chữ viết.
Mặt Tim lộ vẻ tươi cười gật gật đầu: "Được rồi, đã biết." Sau khi dời ánh mắt từ trên màn hình điện thoại di động đi, tay đang đặt ở trên cửa xe tùy ý gõ hai cái.
Luke cũng cười tạm biệt: "Chúc ông có giấc mơ đẹp. Jeff và Karen tới nhà tôi chơi đi, cùng ăn bữa cơm." Sau đó lái xe đi.
Mặt của Jeff tràn đầy vẻ kỳ quái, nhưng vẫn lái xe đi theo.
Tim nhìn hai chiếc xe đang đi xa, âm thầm cười khổ, trở về xe của mình, nói gì đó với Natalie, sau đó lái xe trở về sân sau nhà mình.
Một lát sau, một tiếng nổ lớn vang lên.
Hai chiếc xe mới vừa lái đi ra không xa lập tức ngừng lại, mặt mũi của Jeff và Karen tràn đầy vẻ kinh dị nhìn một quầng lửa khổng lồ dâng lên sau lưng, sau đó có vô số tạp vật đang cháy từ trên bầu trời bay ra bốn phía.
Luke cũng xuống xe, nhìn về phía vị trí xảy ra vụ nổ, mặt mũi tràn đầy vẻ không hiểu lấy điện thoại ra: "Selina, đến đưa Jeff và Karen về nhà chúng ta đi."
Mấy chục phút sau, Luke trở về nhà.
Bị nổ bay lên trời, là nhà của Tim.
Nhưng mà, Luke cũng lười nhác ở lại nơi đó diễn kịch, chẳng qua chỉ nói rõ một hồi với đám cảnh sát chạy tới, sau đó lập tức về nhà.
Nhìn vợ chồng Jeff đang ngồi ở trong phòng khách, hắn bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Thật sự là xin lỗi, nhà của hai người cũng không an toàn, cho nên bây giờ tốt nhất là tạm thời ở lại chỗ này đi."
Karen không nhịn được hỏi: "Vừa rồi đó là. . . nhà Tim?"
Luke gật đầu.
Mặt mũi Jeff tràn đầy vẻ khó có thể tin: "Không thể nào, bọn họ. . . Chết rồi à? Cậu mặc kệ họ sao?"
Luke thế nhưng thuộc về tổ trọng án khu vực phía tây, loại án này nên thuộc về phạm vi trách nhiệm của hắn, còn chưa nói tới việc hắn còn là người tham dự.
Luke đang định trả lời, điện thoại di động lại reo lên, hắn cười cười, đi ra mấy bước nhận điện thoại: "Tìm được chưa? Vào đi, tôi đã mở sẵn cửa ga-ra rồi, theo cửa bên cạnh đi tới căn phòng dưới đất, chúng tôi sẽ lập tức tới."
Nói xong cúp điện thoại, hắn mới hô: "Có cần uống chút gì không? Hoặc là xem TV."
Sắc mặt của Jeff và Karen đều xoắn xuýt.
Mặc dù vợ chồng Tim có thể đặc công đặc vụ gì đó, mọi người cũng chỉ mới quen nhau hai ngày, nhưng cũng không thể vô tình như vậy chứ!
Luke nhìn biểu lộ của hai người: "Xem ra hai người cũng không khát."
Trong lúc nói chuyện, hắn ra hiệu cho hai người: "Đi thôi, lát nữa không nên quá kích động."
Hắn ở phía trước dẫn đường, Selina đi ở sau cùng, chỉ có vợ chồng Jeff vẫn thấp thỏm trong lòng: Đây là muốn làm gì? Chẳng lẽ lại muốn diệt khẩu nữa hay sao?
Từ cửa hông đi xuống tầng hầm, vợ chồng nhà Jeff vừa mới đi xuống cầu thang, lập tức sửng sốt.
Sau đó hai người kêu lên thành tiếng: "Tim? Natalie? Hai người không chết à?"
Đứng ở trong tầng hầm chính là hai vợ chồng Tim.
Tim xua xua tay: "Jeff, đừng kích động, chúng tôi không phải là ma quỷ."
"Nhưng nhà ông đã nổ rồi!" Jeff vẫn giữ biểu lộ không thể tin được kia.
Natalie gật đầu: "Trên thực tế, chúng tôi cũng không đi vào trong nhà, chỉ là dẫn nổ lựu đạn giấu sẵn, che giấu tai mắt người khác."
Jeff: "Vì sao?"
Ánh mắt của Tim và Natalie đều dời sang bên cạnh.
Ánh mắt của mọi người cũng đều nhìn sang, lại phát hiện ra có hai người đang bị trói ở trên ghế, ngoài miệng còn bị dán kín băng dính.
"Dan? Meg?" Jeff và Karen giật mình nhìn hai người này.
Jeff không thể tưởng tượng nổi nhìn Tim: "Mấy người, chờ một chút. . ."
Ông ta đột nhiên kịp thời phản ứng lại, nghiêng đầu nhìn về phía Luke: "Còn hai người nữa, thế mà lại bắt cóc hai người bọn Dan? Vì sao lại làm thế?"