Natalie giang tay ra: "Đây chính là đáp án cho câu hỏi vừa rồi của ông."
Jeff mờ mịt: "Đáp án gì cơ?"
Karen đột nhiên chêm lời: "Chính là bọn họ mật báo, nhà Tim mới bị nổ."
Jeff: "Cái gì? Sao có thể có chuyện này!"
Bà chủ gia đình mắc bệnh đa nghi Karen lại một lần nữa bổ sung: "Bởi vì, bọn họ chính là những người mà Tim muốn điều tra. Trừ Carl ra, ông chỉ đề cập với Dan chuyện bọn Tim là gián điệp."
Tim: "A?" Móa nó chứ tôi là đặc công! Là gián điệp khi nào? Tôi từng đổ máu vì tổ quốc đấy!
Karen quăng tới một ánh mắt xin lỗi: "Ông biết đấy, trước đó lúc phát hiện ra máy nghe trộm đã để chúng tôi có một ít ý nghĩ sai lầm."
Tim: . . . Được rồi, kỳ thật thì gián điệp cũng là một loại đặc công, người ta nghĩ như vậy cũng không sai.
Jeff cũng đã hiểu ra: "Cho nên, lúc chúng ta đi gặp Carl mới gặp phải đám tay súng đến diệt khẩu?"
Mặt mũi ông ta tràn đầy vẻ khó có thể tin nhìn về phía Dan: "Vì sao? Vì sao ông lại làm như vậy?"
Vợ chồng Dan: "Ô ô ô! ! !" Móa nó chứ ít ra cũng phải giật băng dính dán miệng bọn tôi ra trước đã chứ.
Luke không nhìn được nữa, hắn cũng không có nhiều thời gian để lạng phí với bọn họ như vậy, tiến lên kéo băng dính ra cho vợ chồng Dan: "Được rồi, nói tất cả mọi chuyện mà hai người biết ra đi."
Dan và Meg liếc nhau, không hề lên tiếng.
Luke nhìn về phía Tim: "Chuyện này thì ông hẳn là rất chuyên nghiệp đi, ông ra tay chứ?"
Natalie đứng dậy: "Để cho tôi đi."
Nói xong cô ta tiện tay cầm lấy một bình khò khí bu-tan ở bên cạnh, ấn chốt mở, lập tức có một ngọn lửa màu xanh trắng phát ra tiếng xì xì từ họng khò bắn ra.
Jeff: "Chờ một chút, cô định làm gì thế?"
Natalie: "Nướng chim non là một loại phương thức hỏi cung rất hữu hiệu, đặc biệt là đối với một ít người đàn ông cứng đầu, có hiệu quả cực nhanh."
Luke và Tim không khỏi cũng phải lùi về đằng sau một chút, thắt lưng theo bản năng hơi cong xuống.
Hô hấp của Dan dường như đã ngừng lại, hoảng sợ nhìn ngọn lửa màu xanh trắng kia.
Jeff trợn to hai mắt: "Chờ một chút, cô không thể dùng cách nướng chín trứng chim để uy hiếp Dan được, làm như thế thì cũng quá mức."
Mặt Dan lộ ra vẻ cảm động, nhưng ngay sau đó sắc mặt của ông ta lập tức biến đổi.
Jeff tiện tay với lấy một cây búa sừng dê bên cạnh, vừa vung lên vừa nói: "Thằng khốn, thế mà lại gọi một đám sát thủ cầm súng trường đến, kém chút đã bắn tao và Karen thành tổ ong vò vẽ rồi! Tao muốn đập chết mày!"
"Này này! Dừng dừng!" Tim vội vàng tiến lên ngăn người hiền lành Jeff đang nổi giận lại: "Đừng, chúng ta cần gã còn sống. Nếu như gã không nói, chờ chút nữa ông lại gõ nát hai cái đùi của gã? Nếu còn không đủ, thêm hai cánh tay nữa cũng được."
Dan bị dọa đến mức hét lên: "Không, không phải. Tôi không hề gọi sát thủ đi giết ông, tôi thề. Ông là hàng xóm tốt, đồng nghiệp tốt của tôi, làm sao tôi lại muốn giết ông được. Tôi còn không nói cho bọn họ biết tên của ông, chỉ nói Carl và Tim biết chuyện giao dịch!"
Luke: "Giao dịch gì?"
Dan lập tức im miệng.
Natalie nhìn Tim, thấy ông ta khẽ gật đầu, cô ta mới mở miệng nói: "Dan là kỹ thuật viên bảo trì của công ty MBI, tháng trước có một chiếc máy bay chiến đấu thi hành nhiệm vụ bí mật được đưa vào MBI sửa chữa. Chúng tôi nhận được tin tức, có một tên gọi là Khủng Long Bạo Chúa, đang tìm gã để mua tư liệu, rất có thể là tư liệu liên quan tới vũ khí nguyên tử ở trên máy bay chiến đấu."
Dan nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, liên tục lắc đầu: "Không, không phải. Chiếc máy bay chiến đấu kia căn bản là không có hệ thống vũ khí nguyên tử."
Nếu như bị cài lên loại tội danh chào hàng vũ khí nguyên tử này, đoán chừng là cả nhà của gã đều sẽ phải bốc hơi khỏi nhân gian.
Gã kêu lên: "Khủng Long Bạo Chúa chỉ muốn tôi nói ra tiến độ bảo trì chiếc máy bay chiến đấu, còn có vị trí thời gian địa điểm chuyển đi sai khi bảo trì sau mà thôi."
Mọi người liếc nhau, cuối cùng vẫn là Natalie mở miệng nói: "Nếu chuyện là như vậy, vậy ông cần gì phải thần bí như vậy? Ông lại đang nói láo phải không? Có phải là muốn nếm thử cảm giác nướng chim non hay không!"
Bên trong tiếng xì xì, ngọn lửa màu xanh trắng lại một lần nữa phun ra.
Dan đã phun ra một bộ phận tình báo, phòng tuyến tâm lý cũng bắt đầu hỏng mất, vội vàng kêu oan: "Không, không có. Là tôi lo lắng cho công việc của tôi, làm như vậy nếu như bị điều tra ra, tôi sẽ bị đuổi việc, ngồi tù còn không nói, còn phải bồi thường một số tiền lớn nữa, cho nên tôi vẫn luôn không đồng ý."
Tim nở nụ cười lạnh: "Kỳ thật, là chưa thỏa thuận xong giá tiền phải không? Ông chào giá cũng không thấp nha."
Dan bắt đầu cà lăm: "Không, không có chuyện đó, tôi thật sự là không bán tư liệu."
Ngọn lửa màu xanh trắng trong tay Natalie lại một lần nữa sáng lên.
Lần này Dan lại vẫn kiên trì: "Tôi thật sự là không bán tư liệu, thật mà. Chẳng qua là Khủng Long Bạo Chúa vẫn cứ liên lạc với tôi mà thôi."
Đinh đinh đinh! Một hồi chuông điện thoại di động khó nghe vang lên, tất cả mọi người đều nhìn về phía chỗ phát ra tiếng chuông.
Loại tiếng chuông khó nghe này, tất cả mọi người đều không dùng, trừ. . . Dan.
Gàn này liên lạc với Khủng Long Bạo Chúa, luôn dùng loại điện thoại trả trước, mới có loại tiếng chuông khó nghe kiểu này.
Tim túm lấy điện thoại của Dan để trên bàn bên cạnh, nhìn xuống dãy số, lập tức nhíu mày: "Là tên Khủng Long Bạo Chúa kia."
Nói xong, ông ta đưa điện thoại đến trước mặt Dan: "Trung thực phối hợp đi, xem bọn họ nói cái gì."
Dan lắc đầu liên tục: "Không, tôi không làm được. Tôi chỉ là người bình thường, là một người cha thích dẫn đám trẻ con đi đá bóng, tôi không phải là gián điệp."
Nói xong nước mắt của gã đều sắp rớt xuống rồi.
Vợ gã Meg cũng giải thích: "Ông ấy chưa từng bỏ lỡ hoạt động thể thao hàng ngày của bọn trẻ, lần nào cũng đến xem chúng nó đá bóng."
Tim bất đắc dĩ.
Dựa theo lời Dan nói, gã cũng chỉ là một người bình thường có ý nghĩ bán một chút tình báo của công ty để đổi lấy một ít tiền.
Gã thậm chí còn không đề cập với đối phương về việc Jeff là người biết chuyện.
Cho nên, trưởng phòng bảo an Carl lọt vào phục kích, nhà Tim có cài thuốc nổ, nhưng nhà Jeff lại không có tình huống gì.
Từ chuyện này cũng có thể nhìn ra, xác thực là Dan chỉ để lộ ra tên của Carl và Tim.
Mà trên thực tế nếu không giải quyết Jeff, chuyện của Dan vẫn có khả năng sẽ bị bại lộ.
Hiển nhiên là vị này không phải người trong nghề nào đó, càng không tới mức máu lạnh như vậy, bây giờ bị bọn Tim bức cung, gã mới cảm thấy chuyện nghiêm trọng, vừa nói đã lập tức lộ ra sơ sót.
Điện thoại vẫn còn đang kêu, Tim cau mày.
Luke cũng không lên tiếng.
Jeff ở bên cạnh đột nhiên tiến lên, tóm lấy điện thoại, sau khi bắt máy lập tức nói: "A lô, là ngài Khủng Long Bạo Chúa?"
Mọi người đều liếc mắt nhìn về phía Jeff, bởi vì lúc này giọng nói của ông ta thế mà lại vô cùng giống giọng của Dan.
"Ngài khỏe chứ, Rascal Flatts." Trong ống nghe vang lên một giọng nói rõ ràng là đã dùng máy thay đổi giọng.
Mọi người lại cùng nhau nghiêng đầu, nhìn về phía Dan.
Dan đè giọng xuống cực thấp nói: "Làm chuyện này, đương nhiên là cần một loại danh hiệu."
Mọi người: . . . Móa nó chứ sao chuyện này ông lại chuyên nghiệp như vậy rồi.
Không tới 30 giây, Jeff cúp điện thoại.
Mọi người đều nhìn vào ông ta, vẫn là vợ ông ta Karen hỏi: "Anh yêu, sao anh có thể giả giọng Dan được?"
Jeff cười khổ: "Đùa ác. Có một khoảng thời gian trong công ty thịnh hành chuyện giả giọng những người khác, gọi điện thoại đùa ác, tôi lựa chọn bắt chước Dan. Đáng tiếc là tôi luyện tập gần hai tháng, gần như là đã có thể hoàn toàn bắt chước giọng nói của ông ta, trò chơi này đột nhiên lại không thịnh hành nữa."
Mọi người: . . .