Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 439: CHƯƠNG 439: ĂN BỮA TIỆC LỚN! TÔI, CÓ TIỀN TÙY HỨNG

Mặc kệ là như thế nào, nỗ lực trước đó của Jeff rốt cuộc cũng đã có tác dụng.

Ông ta thành công từ trong cuộc điện thoại với Khủng Long Bạo Chúa, đạt được thời gian địa điểm tiến hành giao dịch ——9 giờ tối mai, khách sạn Odyssey, phòng ăn V.

Nhưng đối phương yêu cầu là vợ chồng Dan phải cùng đi với nhau, hiển nhiên Meg cũng là người biết chuyện này.

Vấn đề bây giờ là, vợ chồng Dan đã bị trói, vậy tối mai nên để ai đi đây?

Dan nhìn ánh mắt của mọi người, liên tục lắc đầu: "Đừng, đừng nhìn tôi. Tôi chưa từng gặp mặt bọn họ, tôi cũng chỉ dùng là biệt hiệu liên lạc với bọn họ mà thôi, bọn họ cũng không biết tôi là ai."

Natalie không tin: "Không có khả năng. Ông dùng máy tính công ty liên lạc với bọn họ, chỉ cần bọn họ tìm người giỏi kỹ thuật mạng, là có thể tra được địa chỉ IP của máy tính của ông."

Dan không khỏi cúi đầu, lúng túng nhỏ giọng nói: "Cho nên, tôi luôn đi tới văn phòng Jeff, mượn máy tính của ông ấy liên lạc với Khủng Long Bạo Chúa."

Jeff: "Cái gì?"

Ông ta nắm lấy cái cưa tay trên bàn bên cạnh: "Tao muốn cắt trứng chim của mày! Khốn kiếp."

Tim lại vội vàng ôm lấy ông ta.

Mặt mũi của Luke và Selina tràn đầy sự đồng tình nhìn Jeff.

Người hiền lành này bị lừa thật thảm.

Bị người mượn máy tính để bán tin tình báo của công ty, một khi chuyện này thành thật, ông ta cũng sẽ phải chịu trách nhiệm liên quan, mất chén cơm là chuyện khẳng định.

Natalie cũng gật đầu: "Ông ta cũng không nói láo, chúng tôi cũng tra được manh mối từ trên máy vi tính của Jeff."

Cô ta nói lời vừa rồi, đương nhiên là đang thử thăm dò vợ chồng Dan, xem thử xem hai vị này đã từng tiếp xúc với Khủng Long Bạo Chúa hay chưa.

Không hẹn mà cùng một lúc, ánh mắt của những người khác đều nhìn về phía vợ chồng Jeff.

Mặt mũi Karen tràn đầy vẻ do dự: "Mọi người... Đang nghĩ gì thế?"

Natalie tiến lên, bưng lấy mặt của bà ta, quan sát tỉ mỉ: "Ừm, khí chất này vừa nhìn chính là một người phụ nữ gia đình tầng lớp trung lưu điển hình."

Tim đoạt lấy cái cưa tay trong tay Jeff, ném lại lên trên mặt bàn, ngăn ông ta còn đang muốn cắt trứng chim của Dan: "Vị này tỉnh táo lại một chút, hẳn cũng là lựa chọn hết sức phù hợp."

Luke thở dài một tiếng: "Chuyện này cũng không thích hợp chứ? Tôi cũng không quan tâm tới nhiệm vụ của mấy người, thế nhưng Jeff và Karen chưa từng trải qua bất kỳ việc huấn luyện chuyên nghiệp nào, cũng không lấy được một cắc thù lao nào của mấy người..."

Tim bất đắc dĩ giang tay: "Bọn họ đã bị dính líu vào. Không bắt được tên Khủng Long Bạo Chúa kia, thì sớm muộn gì đối phương cũng sẽ thông qua các loại manh mối tìm tới bọn họ, khi đó sẽ càng nguy hiểm hơn."

Luke nhíu mày.

Kỳ thật hắn có biện pháp giải quyết, nhưng bí mật của hắn lại càng nhiều hơn.

Nhìn về phía vợ chồng Jeff, hắn đột nhiên thở dài: "Được rồi, hai người tự lựa chọn đi."

Chuyện nguy hiểm như thế, sắc mặt của Jeff và Karen đều khẩn trương, nhưng Luke lại có thể từ trong mắt của hai người này nhìn ra một tia kích động.

Hai vị này vốn sống một cuộc sống bình thường, nhưng lại luôn chờ mong được trải qua những chuyện không bình thường.

Mặc kệ là Karen mắc bệnh đa nghi hay là người hiền lành Jeff, trong lòng đều có một mặt cuồng nhiệt, tên gọi tắt là —— buồn phát ngán.

Karen: "Tôi gia nhập."

Jeff không lên tiếng, nhưng cũng ngầm đồng ý với lựa chọn của vợ mình.

"Vậy hành động tối mai..." Luke nhìn Tim.

Tim lắc đầu: "Chúng tôi là chuyên nghiệp, còn có tiếp viện, hai người cũng không cần phải đi."

Luke nhíu nhíu mày: "Vậy cũng được, vậy giao cho mấy người. Dọn dẹp nơi này sạch sẽ một chút, ví dụ như hai vị này..." Hắn nhìn vợ chồng Dan và Meg.

Nghe thấy lời này của hắn, sắc mặt của vợ chồng nhà kia trắng bệch.

Dan: "Đừng, đứng mà. Chúng ta là hàng xóm mà, Luke."

Meg cũng khóc ròng ròng: "Selina, đừng giết chúng tôi, cô quên là tôi từng mời cô tham gia hoạt động của khu phố mình rồi sao?"

Selina sáng sủa cười một tiếng: "Đương nhiên là nhớ rõ. Cho nên, làm gọn gàng một chút đi, Natalie."

Natalie cười gật đầu: "Cam đoan là sẽ bố trí gọn gang cho bọn họ."

Nói xong, Luke và Selina lập tức rời đi.

Căn phòng dưới đất này chẳng qua chỉ là thứ hắn dùng để che giấu ở bên ngoài, cũng không có đồ vật nào không thể lộ ra ngoài ánh sáng, bí mật chân chính đều ở bên trong không gian trữ vật của hắn.

Đây cũng là nguyên nhân Luke dám để cho bọn họ đến nhà mình.

Đương nhiên là hai người Dan và Meg sẽ không chết.

Dọn dẹp với bố trí gọn gàng gì đó, hoàn toàn là đang hù dọa cặp vợ chồng làm người ta ghét này mà thôi.

Nhân phẩm không tốt, lại phạm phải sai lầm lớn, kém chút làm cho loại người hiền lành như Jeff ăn đạn, chẳng lẽ còn muốn mọi người phải nhẹ nhàng thì thầm an ủi bọn họ hay sao?

Trở lại phòng khách, Selina không nhịn được hỏi: "Chúng ta thật sự mặc kệ chuyện này hay sao?"

Luke cũng không quay đầu lại, tiện tay ném tablet tới: "Cô lên mạng tìm món ăn, thuận tiện đặt chỗ trước đi. Tối mai chúng ta đi ăn bữa tiệc lớn, phòng ăn V khách sạn Odyssey."

Selina cười thành tiếng: "Đã biết là cậu không hề thành thật mà."

Luke nhún nhún vai: "Chúng ta cũng không tham gia vào trong hành động của bọn Tim, người nào quy định là chúng ta không thể tới nơi đó ăn tiệc? Tôi, có tiền nên có thể tùy hứng."

Hắn nói xong, nhìn vào nhắc nhở của hệ thống.

Hệ thống: Bắn chết đám tội phạm tới diệt khẩu, cứu Jeff, Karen, Carl, hoàn thành.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 500, điểm tích lũy: 500.

Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 90%, đạt được 450 điểm kinh nghiệm, 450 điểm tích lũy.

Đây mới là thu hoạch chính của hắn, không hề ít hơn lúc phá án bình thường, ngày mai làm không cẩn thận còn có thể kiếm thêm một mớ nữa.

Hắn đương nhiên là không chê có nhiều điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.

Ngày hôm sau, hai người đi làm bình thường, tan tầm bình thường.

Nhìn trên màn hình tablet, vợ chồng nhà Jeff mặc trang phục chính thức đi ra ngoài, Selina hơi do dự: "Luke, có phải là chúng ta ăn mặc quá mức tùy ý hay không?"

Luke đánh giá Selina, cô ta đang mặc quần jean lửng cộng thêm một chiếc áo sơ mi trắng rộng.

Chính hắn cũng đang mặc quần jean, cộng thêm áo sơ mi ca rô loại thoải mái.

Hắn bất đắc dĩ nói: "Chúng ta cần phải mang theo súng và trang bị, cô có muốn mặc giống như Karen thì... hơi khó."

Bên trên hình ảnh theo dõi, Karen mặc một bộ váy ngắn ôm màu Champagne.

Bà ta chỉ cao một mét sáu, bộ ngực to lớn kia được váy phụ trợ, lộ ra hai khối bán cầu sáng mù mắt người nhìn, tối thiểu cũng phải là C+, đường cong vòng ba cũng cực lóa mắt, cảm giác giống như váy đều sắp nổ tung vậy.

Bà chủ gia đình thường thường không có gì lạ này, rốt cuộc đã biến thành người hoa lệ, thành một người siêu cấp thu hút.

Dáng người của bà ta bình thường bị che dấu ở bên dưới đồ rộng mặc ở nhà, trái ngược với hình tượng tươi sáng ở thời khắc này, khó trách ngay cả Selina đều để ý tới trang phục của mình.

Selina tiếc nuối gật đầu: "Được rồi, dù sao thì chúng ta cũng chỉ đi ăn cơm mà thôi."

Luke dắt cô ta đi ra ngoài: "Cùng lắm thì chờ việc hôm nay xong, ngày mai cô muốn mặc cái gì đi ăn tối ở đâu đều được. Nhà hàng Mèo Đói Bụng kia thế nào? Nghe cô nói, có vẻ như nơi đó cũng rất không tệ."

Selina cười thỏa mãn: "OK. Cậu có thể học món tôm hùm cuốn Maine kia một chút, hương vị cũng không tệ."

Luke cười gật đầu: "Đi thôi, hi vọng mọi chuyện tối nay đều thuận lợi."

Hai người lái xe đi ra ngoài.

Bọn họ muốn đi tới phòng ăn V trước, người ăn bữa tiệc lớn thì cần phải đến sớm một chút.

Selina ngồi trên xe, vẫn hỏi một câu: "Vì sao cậu lại đồng ý để bọn Jeff tham dự vào chuyện này? Sợ rằng có chúng ta cũng đi theo, nhưng mức độ nguy hiểm của chuyện này cũng vẫn quá cao."

Vợ chồng Jeff chỉ là người bình thường, không hề được huấn luyện nên sẽ rất dễ bại lộ, sau khi bại lộ cũng không có năng lực tự vệ, hành động này thật sự là có chút mạo hiểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!