Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 440: CHƯƠNG 440: MỖI NGƯỜI LÀM VIỆC, JEFF BẠI LỘ

Luke nhún nhún vai: "Tôi đã nói chuyện qua với Tim, vợ chồng Jeff chỉ cần giao tư liệu giả cho tên Khủng Long Bạo Chúa kia, lấy tiền rời đi là được, bắt người là chuyện sau khi Jeff rời đi."

Selina lập tức hiểu ra.

Đây chính là đang nói, đây là một lần hành động câu cá, mà vợ chồng Jeff chỉ là mồi câu được ném ra, người kéo câu cũng không phải là bọn họ.

Bọn họ không cần bất cứ hành động dư thừa nào cả, cũng không cần có bất cứ ý nghĩ dư thừa nào.

Loại hành động này cũng có tính uy hiếp, nhưng yêu cầu không cao đối với năng lực chuyên nghiệp, cho dù vợ chồng Jeff biểu hiện khẩn trương một chút cũng không quan trọng.

Học sinh gian lận đều sẽ nơm nớp lo sợ, bọn họ với vai trò là đôi vợ chồng bình thường đi bán thông tin cơ mật của công ty MBI (McDowell - Bruton International), khẩn trương mới là chuyện bình thường.

Sau khi đến khách sạn, hai người đỗ xe xong, dạo bước từ bãi đỗ xe dưới đất đi lên, Selina thuận miệng hỏi: "Tại sao chúng ta phải từ nơi này đi lên?"

Luke: "Vợ chồng Tim đang ở trên lầu chót của khách sạn, vậy đương nhiên là chúng ta chỉ có thể từ cửa vào bãi đỗ xe để đi vào rồi."

Selina: "A, cũng đúng."

Luke: "Hơn nữa nơi này đã có đồng sự của Tim rồi, chút nữa nói chuyện chú ý một chút, đừng bị người ta phát giác được chuyện lạ."

Selina gật gật đầu, lại hỏi về món ăn ở đây, Luke cũng trả lời theo tư liệu mà chính mình xem được.

Hai người giống như khách bình thường đến dùng bữa, cười nói đi vào phòng ăn V.

Sau khi báo tên, hai người được phục vụ viên đưa đến một vị trí bên hông, bên ngoài cửa sổ kính hoàn toàn trong suốt là một hồ bơi trong nhà, nơi đó có không ít người đang nói chuyện phiếm với nhau.

Tinh thần của Selina phấn chấn lập tức bắt đầu chọn món ăn.

Về phần vợ chồng Jeff? Bọn họ vẫn đang ở nhà, bây giờ mới tám giờ hai mươi, còn 40 phút nữa mới tới thời gian giao dịch, hai người bọn Luke có đầy đủ thời gian để hưởng thụ một bữa tối thoải mái.

Đồng thời, đặt tính năng tự động tuần hành cho máy bay không người lái cỡ nhỏ lượn vòng ở trên không bên trên khách sạn, giám sát tình huống của khách sạn và khu vực xung quanh.

Trên bàn nhỏ, hai người thấp giọng cười nói, yên tâm hưởng thụ bữa tối.

Nửa giờ sau, Selina đã cơ bản dùng cơm xong, đang dùng thìa nạo một ly kem ly dâu tây lớn màu hồng phấn, chính mình ăn còn không nói, thỉnh thoảng còn cạo một muỗng, nhét vào trong miệng Luke.

Luke không có yêu thích đặc thù đối với kem ly, nhưng cũng không ghét.

Đối với loại hành động chia sẻ này của Selina, còn có thể nói cái gì được nữa.

Mặc dù kem ly dâu tây màu hồng cũng hơi nữ tính một chút, nhưng không phải chính hắn gọi là được.

Tình cảnh này, rơi vào trong mắt của không ít khách tới dùng bữa xung quanh, cũng chỉ đưa tới hâm mộ và thưởng thức, thực khách làm giống như bọn họ cũng nhiều thêm mấy đôi.

Trên lầu, vợ chồng Tim cũng đang ôm nhau, dựa ở một chỗ trên sân thượng, hóng gió ngắm cảnh đêm.

Vừa rồi hai người cũng coi như là mới mở rộng cửa lòng trao đổi một lát, đã cởi bỏ không ít khúc mắc.

"Bọn họ đến rồi." Natalie nói.

"Bọn họ đến rồi." Luke liếc mắt nhìn cặp vợ chồng vừa đi vào trong sảnh.

Vẻ mặt của hai vị này, có chút kỳ dị.

Mới đi được mấy bước, hai người thế mà lại đứng ngay trong sảnh ôm nhau, đồng thời còn nhiệt tình miệng hôn nhau.

Trong đầu Luke đều có thể phối hợp tiếng xì xì xì cho hình tượng này, trong lòng cảm thấy kỳ quái: Lúc bình thường hai vị này cũng không thể hiện sự nhiệt tình như vậy a.

Một lát sau, đôi vợ chồng trung niên này tiến vào trong phòng ăn, ở bên trong tầm mắt của hai người bọn Luke, được một nhân viên phục vụ dẫn lên lầu.

Luke thu tầm mắt lại, nói khẽ với Selina vẫn còn đang đắc ý ăn kem ly: "Bắt đầu làm việc thôi."

Selina lưu luyến không rời lại nạo thêm một khối kem ly lớn đưa vào trong miệng, nhanh chóng đứng dậy: "Loại kem ly này rất không tệ, lần sau đến lại gọi món này tiếp."

Hai người đứng dậy, chia ra hành động.

Selina tiến nhanh vào trong tầng lầu chếch đối diện với phòng ăn, để túi đeo vai tùy thân xuống, từ bên trong móc ra một khẩu M4A1, và một ống tròn màu đen.

Cô ta gắn ống tròn này vào họng súng trường, trong tai nghe bên phải truyền tới tiếng nhắc nhở của Luke: "Phòng 305 lầu ba."

Selina: "Thấy rồi."

Phốc! Vèo!

Ống tròn gắn trên họng súng màu đen bị bắn ra ngoài, lúc đang ở trên không trung đột nhiên bung ra, biến thành một hình tròn, dính vào mép cửa sổ kính của căn phòng đối diện.

Vài giây đồng hồ về sau, trong tai nghe bên trái của Selina truyền tới một tràng tiếng đối thoại: "Ngài Rascal Flatts, còn đây chắc là bà xã của ngài? Thật hân hạnh được gặp hai người."

Trang bị mà cô ta mới bắn lên trên cửa sổ kính đối diện, đương nhiên là máy nghe trộm.

Trên người vợ chồng Jeff, là địa bàn của Tim và Natalie, bọn họ không có cách nào nhúng tay vào, chỉ có thể tự lực cánh sinh, gắn một cái máy nghe trộm ở bên ngoài căn phòng.

Nghe tiếng trò chuyện phát ra từ bên trong tai nghe, Selina lẩm bẩm một tiếng: "Xem ra, Jeff và Karen vẫn giữ được bình tĩnh nha, hành động lần này chắc hẳn là cũng không có vấn đề."

Sự thật cũng xác thực là như vậy.

Hai phe trong phòng đều không có ý tứ muốn trì hoãn, vợ chồng Jeff muốn mau chóng giao tư liệu giả ra, tên Khủng Long Bạo Chúa kia cũng muốn nhanh chóng lấy được tư liệu rời đi.

Gã cũng cảm giác được sự điều tra gắt gao bên Tim, cảm giác nguy cơ càng ngày càng nặng, chỉ có thể lựa chọn mau chóng hoàn thành giao dịch.

Có quan hệ trực tiếp tới sự thành công của chuyện này, số lượng đôla bên trong cái va li hắn mang theo kia so với dự tính còn nhiều hơn 50%, từ 1 triệu biến thành 1.5 triệu.

Hiển nhiên, vợ chồng Dan là nghĩ tới chuyện làm một lần là vớt đủ tiền dưỡng lão.

"Đề cao cảnh giác, tình huống đen ăn đen sẽ có thể xảy ra ngay lúc này." Luke nhắc nhở một tiếng.

Selina ừ một tiếng, súng trong tay cô ta đã được kiểm tra xong, lại một lần nữa nhắm chuẩn vào căn phòng đối phương đang ở.

Trong tai nghe truyền tới tiếng Jeff lải nhải: "Trông ngài khá quen, có phải là chúng ta đã gặp nhau trước đây rồi hay không?"

"Chưa từng." Một người béo lùn, chiều cao đại khái khoảng 1m5 không kiên nhẫn đáp.

Vị béo lùn này chính là ngài Khủng Long Bạo Chúa kia, trên người gã mặc âu phục màu xám, bên trong lại mặc một bộ áo thun cổ tròn.

Càng kỳ quái hơn chính là ở trên ngực áo thun, lại có hình vẽ một con Khủng Long Bạo Chúa màu hồng giẫm lên trên địa cầu trong phim hoạt hình, nhìn có vẻ vô cùng. . . Đáng yêu?

Luke đã lẻn vào tầng lầu đối diện với phòng giao dịch, chỉ là hắn ở bên cạnh cửa sổ bên cạnh.

Mấy phút sau, giao dịch đã hoàn thành, hai phe đang tạm biệt nhau.

"Chờ một chút, đồ của ngài. . ." Trong tay vị béo lùn kia cầm một quả bóng áp lực màu đỏ nói ra.

Đây là vật phẩm tùy thân lúc Jeff vào cửa bị soát người lấy đi.

Jeff không để ý: "Không cần, tặng cho ngài đi."

Béo lùn ồ một tiếng, đột nhiên nhìn quả bóng áp lực trong tay, có thể thấy rõ ràng tiêu chí MBI ở bên trên.

Gã nhíu mày một lát, đột nhiên nói ra: "Ngăn bọn họ lại."

Vợ chồng Jeff vừa đi đến cửa lập tức bị cản lại.

Jeff lập tức trở nên khẩn trương: "Ngài muốn làm gì?"

Mặt của béo lùn lộ vẻ đang nhớ lại, một lát sau sắc mặt trở nên khó nhìn: "Mày là đứa ở phòng nhân sự kia!"

Jeff vội vàng phủ nhận: "Không không không, tôi là một kỹ sư bảo trì."

Karen vội vàng hỗ trợ: "Ông ấy là kỹ sư, là một tiến sĩ."

Béo lùn lắc đầu đi tới, tay vuốt vuốt quả bóng áp lực kia: "Không, không, mày nói đúng, xác thực là chúng ta đã từng gặp mặt."

Jeff: "A?"

Béo lùn cười, chỉ là nụ cười kia hơi lạnh lẽo: "Từ năm 1999 đến năm 2001, tao cũng làm trong công ty McDowell - Bruton International, đảm nhiệm một chức vụ quản lý nhân viên tầng trung có cũng được mà không có cũng không sao. Mà mày, tên là Jeff - Gaffney."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!