"Tôi không phải." Jeff vội vàng phủ nhận.
"Phòng nhân sự. . ." Béo lùn lẩm bẩm.
"Ngài nhớ lầm rồi." Jeff tiếp tục vùng vẫy giãy chết.
"Còn nói là tao có chứng trầm cảm dễ tự sát, dùng trò chơi tín nhiệm gì đó kia của màu, tiến hành cái gọi là thư giãn áp lực." Béo lùn vô cùng chắc chắn.
Jeff lắc đầu liên tục: "Không, nhìn ngài cũng không giống như người mắc bệnh trầm cảm. . ."
"Còn có quả bóng áp lực MBI khốn kiếp này nữa, bọn nó ngay cả một chút tác dụng cũng không có!" Béo lùn gầm thét.
Gã ném quả bóng áp lực kia ra: "Mày là một tên giả mạo, đây là một cái bẫy, kế hoạch hai, gọi máy bay trực thăng đi."
Selina im lặng: "Xem ra, quá am hiểu giao tiếp với người khác cũng không phải là chuyện gì tốt, ra tay chứ?"
"Chờ một chút." Luke ở bên kia nhíu mày, mới nghe được tin tức từ máy nghe lén cài bên chỗ Tim bên kia.
"Mồi nhử đã lộ, thỉnh cầu hậu viện, lập tức tiến hành hành động cứu viện." Tim cầm bộ đàm nói ra.
Một lát sau, sắc mặt của ông ta vô cùng khó coi.
Natalie đối mặt nhìn ông ta một lát, cầm bộ đàm đáp: "Hiểu, rút lui."
"Thực sự là cứ từ bỏ bọn họ như vậy sao?" Tim có chút xoắn xuýt.
Natalie cười, nhặt súng tiểu liên treo ở bên cạnh người lên: "Đương nhiên là không, bọn họ là hàng xóm rất không tệ, không phải sao?"
Tim cũng nở nụ cười, hai người nhanh chóng chạy xuống lầu.
Luke trợn mắt một cái: Tin tưởng vào tổ chức đặc công, heo nái đều có thể leo lên cây.
Hắn một mực không muốn vào các loại đơn vị như FBI, hoặc CIA, chính là nghĩ tới loại tình huống này.
Nếu như thân phận địa vị không đủ, cho dù được phá cách trúng tuyển đi vào, cũng chỉ làm một tên lính quèn, vừa phải đánh vừa phải bán mạng.
Một khi bại lộ, sẽ bị thủ trưởng vứt bỏ không có một chút do dự.
Khi đó, hắn có thể làm cái gì? Ở dưới rất nhiều con mắt giám sát giở hết thủ đoạn ra chọi cứng, hay là chờ bị người bắn chết rồi phục sinh?
Mặc kệ là có lựa chọn nào, hậu quả đều vô cùng ác liệt, cũng đều là thứ bây giờ hắn không muốn trải nghiệm.
Luke vừa nghĩ, vừa lên tiếng: "Selina, chuẩn bị tiếp viện cho bọn Tim. Hậu viện của bọn Tim đã rời khỏi khách sạn rồi."
Selina: ". . . Đám hậu viện kia rút đi đúng là quá kịp thời."
Bán đồng đội? Đây là việc không tồn tại, bởi vì vợ chồng Jeff căn bản cũng không được tính là đồng đội.
Bọn họ chỉ là mồi câu, là tổn thất không thể tránh khỏi lúc thực hiện hành động câu cá mà thôi.
Giờ phút này, vợ chồng Jeff đã bị đè lên trên ghế sa lon.
Bên kia, Béo lùn đang dặn dò cái gì đó với một tên đồng bọn của gã.
Jeff cau mày, trong miệng lẩm bẩm một lát, đột nhiên mở miệng nói: "Bruce?"
Béo lùn theo bản năng nghiêng đầu: "Ừm, mày đang nói chuyện với tao à?"
Jeff càng thêm xác định: "Tao nhớ ra tên của mày rồi, Bruce! Bruce - Spring - Style."
Béo lùn lúng túng lắc đầu: "Không, mày nhận lầm người rồi."
Jeff lại vô cùng khẳng định: "Tao nhớ lại rồi, là tao xử lý tranh chấp ở chỗ đậu xe cho mày. Nhưng mà, mày chỉ vì chuyện này, mà lại dấn thân vào sự nghiệp phạm tội sao? Bởi vì sự tự tôn bị tổn thương do một chỗ đậu xe vớ vẩn?"
Béo lùn lập tức nổi giận: "Đủ rồi, im miệng. Mày cho rằng đây là nơi nào? Sân khấu Talk Show hay sao."
Trong phòng, một đám thủ hạ và đồng bọn của Béo lùn đều lộ ra vẻ mặt quái dị.
Vị đồng bọn nữ tính kia của gã không nhịn được hỏi: "Mày? Tên là phong cách. . . mùa xuân? (Spring-Style) "
Không thể trách cô ta lại ngạc nhiên như vậy.
Chuyện này giống như là ai đó đột nhiên biết được, Schwarzenegger hoặc Stallone tên chính là Puppy (Cún con) vậy.
Béo lùn thẹn quá hoá giận: "Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"
Một tên đồng bọn khác cũng không nhịn được chêm lời: "Cho nên, mày mới để cho bọn tao đều gọi mày là "Khủng Long Bạo Chúa"?"
Béo lùn: "Làm loại nghề như chúng ta, đương nhiên là phải lấy một danh hiệu không dễ dàng bị liên tưởng đến, chúng mày còn cho rằng như thế nào nữa?"
Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt tràn đầy quái dị.
Lúc này béo lùn Bruce mới đột nhiên nghiêng đầu sang chỗ khác, dùng tay chỉ vào Jeff: "Hơn nữa, chuyện chỗ đậu xe kia cũng không hề công bằng, được chứ!"
Mọi người: . . . Cho nên, kỳ thật là mày vẫn vì chỗ đậu xe vớ vẩn kia, mới vào rừng làm cướp đúng không.
Bruce lại giống như là đã bị chạm đến vết sẹo cũ, lớn tiếng nói: "Tao đã làm việc ba năm cho bọn họ, ba năm a! Bọn họ còn bắt tao đỗ ở khu D. Móa nó chứ chỗ đó là ở bên kia đường cái được chứ? Mỗi lần tao đi làm đều phải đi qua cái gì ấy nhỉ. . ."
"Cầu vượt bộ hành." Jeff kịp thời nhắc nhở, ông ta đã gặp quá nhiều nhân viên vì chuyện này mà chạy đến phàn nàn với ông ta.
"Không sai, chính là thứ đó. Chỉ cần đi qua cái cầu vượt đáng chết đó, trời nóng sẽ chảy đầy mồ hôi, gió thổi dính bụi đầy người, thi thoảng sẽ bị mưa xối cho ướt sũng, móa nó chứ tao phải hưởng thụ tình cảnh đó ba năm. Tao nên cám ơn mày sao!" Bruce nói xong lập tức hùng hổ móc đồ vật từ trong ngực ra.
Jeff vội vàng nhắc nhở: "Chờ một chút, cũng không phải là tôi phân chỗ đậu xe cho ông, tôi cũng phải đậu xe ở khu D, tới giờ là mười hai năm rồi."
Bruce ách một tiếng, động tác móc súng ngắn ổ quay ra cũng tạm ngừng, nhưng lại lập tức lấy lại tinh thần, bắt đầu giơ súng: "Móa nó chứ tao cũng không phải loại vô dụng giống như mày, chỉ biết đi lừa người, phòng nhân sự chỉ là rác rưởi, tao cần phải quan tâm mày đỗ xe ở khu D bao lâu sao."
Loảng xoảng!
Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, đánh gãy trận nháo kịch này.
Selina ở phía đối diện nhìn chăm chú cảnh tượng đang xảy ra trong phòng, không nhịn được mở miệng nói: "Luke, cậu xác định là Tim và Natalie đang đi cứu vợ chồng Jeff chứ?"
Luke lợi dụng camera mới lắp đặt ở ngoài cửa sổ vừa rồi, nhìn hình ảnh ở trên màn hình điện thoại di động nhãn hiệu giả, trầm ngâm một lát: "Có lẽ, đây chính là kế hoạch hậu bị của bọn họ?"
"Kế hoạch hậu bị để chính mình biến thành tù binh?" Selina lầu bầu: "Về sau tốt nhất là cậu đừng làm ra loại kế hoạch như thế."
Luke mỉm cười: "Tốt, chuẩn bị ra tay đi."
Bên trong phòng, Jeff đã giật mình nhìn Tim: "Hậu viện đâu?"
"Không có hậu viện." Tim cười khổ.
Jeff: "Cái gì? Không phải là ông đã nói kết quả bết bát nhất chính là hậu viện xông tới nổ tung nơi này hay sao?"
Natalie: "Đối với bọn họ mà nói, kết quả bết bát nhất là như thế, mà loại "Tổn thất bổ sung" như hai ngưỡi cũng không phải là kết quả bết bát nhất."
"Tổn thất bổ sung?" Hai vợ chồng Jeff trợn mắt há hốc miệng.
Bruce cười hắc hắc hắc chế giễu: "Thấy không, đây chính là lời nói láo điển hình để bào chữa. Tốt rồi, Bruno, trải tấm plastic ra, lát nữa tao cũng không muốn bị khách sạn trừ tiền đặt cọc."
"Chờ một chút!" Một tiếng hô hoán.
Bruce bất mãn: "Hừm! Như thế nào mà ai cũng có thể ngắt lời tao là sao?"
Đây là tiếng hô hoán do Karen phát ra, mặt mũi bà ta tràn đầy vẻ khẩn cầu: "Natalie, lần trước sau khi chúng ta cùng thử nội y, tôi đã phát hiện ra, tôi thích cô."
Mọi người: . . .
Jeff, Tim: . . .
Mặt mũi của Bruce tràn đầy sự hoang mang, nhìn về phía Tim.
Hẳn là người này sẽ không có cái tên xinh đẹp "Natalie" chứ, càng không có cách nào tiến vào trong phòng thay đồ của phụ nữ.
"Bà đang nói với cô ta à?" Gã nhìn về phía Natalie ở bên cạnh Tim, lại nhìn Karen một cái.
Karen gật đầu: "Để ta nói hết lời trăn trối cuối cùng, được chứ?"
"Được rồi, bà nói đi." Bruce theo bản năng gật đầu, hai mắt vẫn đảo quanh hai người phụ nữ đặc biệt kia như cũ.