Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 442: CHƯƠNG 442: CÔ TA DẠY BÀ CÁI GÌ?

Karen đi về phía Natalie: "Natalie, cám ơn cô đã dạy tôi những chuyện kia."

Cô ta dạy bà thứ gì? Trong lòng mọi người đều hiện ra câu hỏi này.

Hai người phụ nữ trước mắt, Natalie cao gầy thon thả, khí khái vô cùng hào hùng. Karen đầy đặn thành thục, hai vùng trắng loá trước ngực có thể chiếu mù mắt người nhìn.

Giữa bọn họ đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Đối với chuyện này, ngay cả nữ tội phạm duy nhất trong phòng đều nín hơi mà chờ đợi đạp án.

Karen chậm rãi đi lên hai bước, ôm lấy Natalie, đưa đầu tới.

Xì xì xì ~

Ừng ực! Những người đàn ông có mặt ở đây gần như là đồng thời nuốt xuống một ngụm nước miếng.

Móa nó chứ, chuyện này cũng quá kích thích đi.

Selina há to miệng: "Bọn họ làm như vậy từ lúc nào thế? Làm sao tôi lại không biết?"

Luke: "... Được rồi, Karen đang diễn kịch, hấp dẫn lực chú ý của những người kia mà thôi. Bắt đầu làm việc! Ba, hai, một."

Selina đã sớm vận sức chờ phát động, theo hắn đếm ngược, nhấn xuống cò súng trong tay.

Phanh! Bành!

Hai tiếng súng hơi hơi giãn cách vang lên.

Phát đạn thứ nhất đánh nát cửa sổ kính của căn phòng đối diện, phát quả lựu đạn choáng thứ hai bắn vào theo.

Bành!

Sau một tiếng vang thật lớn, hai lỗ tai của tất cả mọi người bên trong gian phòng đều bị ù đi, đầu váng mắt hoa.

Natalie và Karen theo bản năng lại càng ôm chặt lấy nhau.

Sau tiếng nổ mạnh, Luke từ cửa sổ bên cạnh nhảy ra, nhẹ nhàng nhảy vọt một cái, hai tay vịn ở trên bệ cửa sổ đã vỡ vụn, xoay người một cái nhảy vào trong căn phòng.

Giờ phút này, hắn vẫn giữ tốc độ của mình ở ngang với mức người bình thường, lúc đi ngang qua hai tên tội phạm, thuận tay vung hai tay ra, một bạt tai quất bay hai người đang ôm đầu ra ngoài.

Ngay sau đó, hắn kéo Karen từ trong ngực Natalie ra, tay kia đẩy Natalie ra phía sau ghế sô pha.

Sau khi chạy thêm hai bước, hắn cũng kéo Jeff đang ngơ ngác nhìn lên, lại dùng một chân khéo léo gạt ngã Tim, để ông ta đổ lên trên ghế sa lon.

Luke dùng một chân lật tung chiếc ghế sô pha này, đạp nó ra cách xa mấy mét.

Sau đó, hắn một tay một người, lôi kéo vợ chồng Jeff đạp cửa xông ra.

Nói thì phức tạp, nhưng kể từ lúc Selina nổ súng phá cửa sổ, đến lúc Luke lôi vợ chồng Jeff đi ra ngoài, tổng thời gian còn chưa tới mười giây.

Quả lựu đạn choáng nổ, tất cả mọi người trong phòng vẫn còn ở trong giai đoạn đầu váng mắt hoa khó chịu.

Trừ một người —— Bruce.

Gã này thế mà lại là người tỉnh lại nhanh nhất ở trong phòng.

Nhìn tình hình trong phòng, gã lắc lắc cái đầu vẫn còn hơi choáng, nổi giận mắng: "Đáng chết, là hậu viện của bọn họ!" Nói xong, hắn đưa tay giơ lên khẩu súng ngắn ổ quay lên, định cho Tim ở gần nhất một phát súng.

Selina cau mày, bóp cò.

Phanh phanh phanh!

Bruce lập tức bị đánh ngã xuống mặt đất.

Luke đang dẫn vợ chồng Jeff chạy trốn nhíu mày: "Selina?"

Trong kế hoạch mà hai người thống nhất trước đó, không tới lúc cần thiết, cố gắng không đụng vào đám tội phạm này.

Chuyện này đương nhiên là bởi vì đơn vị bên phía Tim đã tham gia vào, bọn họ ra tay sẽ rất dễ dàng bị chú ý tới.

Nếu thật sự muốn xử lý, đó cũng là việc để Luke nửa đêm đi ra làm chính nghĩa cảnh sát, cam đoan tất cả bọn chúng đều sẽ mất tích.

Selina trả lời ngay: "Tên Khủng Long Bạo Chúa Bruce kia có vẻ không tầm thường, cậu mới đi ra ngoài thì gã đã khôi phục năng lực hành động."

Luke: "A, vậy thì không sao."

Lúc này, Tim và Natalie cũng khó khăn giãy dụa bò dậy, riêng phần mình cướp súng của hai tên tội phạm bên cạnh, Tim còn nắm lấy cái va li tư liệu giả kia, hai người cũng lảo đảo chạy ra bên ngoài.

"Tốt rồi, bọn Tim đã đi ra ngoài." Selina thông báo cho Luke.

Luke ừ một tiếng, hắn đã dẫn vợ chồng Jeff đến đầu bậc thang, lại đột nhiên dừng bước.

Để hai người trong tay dựa lên trên vách tường, hắn từ dưới nách rút khẩu Glock ra: "Uhm, muốn bình an đưa hai vị này đi, dường như là chuyện không có khả năng."

Sau câu nói của hắn, có hai tên tội phạm xông lên đầu bậc thang.

Ba ba! Ba ba!

Ở dưới khoảng cách gần như thế, có thời gian chuẩn bị đầy đủ như vậy, Luke cũng chẳng muốn đi headshot, một tên hai phát lên ngực, bắn cho bọn chúng lăn xuống dưới.

Bây giờ, theo danh tiếng của hắn ở trong đồn cảnh sát Los Angeles càng lúc càng lớn, hắn sẽ cố tình khống chế cách mình xạ kích, vô cùng không muốn mỗi lần đều bù súng.

Dù sao, loại thủ đoạn bù súng này, trong ngành cảnh sát cơ bản là không có ai dùng.

Nếu hắn một mực làm như vậy, rất dễ dàng bị người nào đó liên hệ một ít vụ án lớn tới hắn.

Sau khi bắn rụng hai người, Luke cũng hơi cảm thấy bất đắc dĩ: Móa nó chứ đến cùng thì chỗ này là sân nhà của ai?

Chỉ thấy sau khi hai tên cướp bị bắn ngã, đầu bậc thang phía dưới có bảy tám tên tội phạm dừng bước, dùng súng chỉ lên lối ra bậc thang trên lầu.

Đám hèn nhát! Chúng mày không thể dũng mãnh hơn một chút, xông hết cả lên hay sao!

Hắn vừa lầu bẩu rủa những tên tội phạm cầm súng, vừa nhìn ra sau lưng một cái.

Jeff ngơ ngác nói: "Luke, làm sao cậu lại tới đây?"

Luke thuận miệng trả lời: "Tôi à, tới đây ăn tối."

Jeff mờ mịt: "Thật sao? Thật là khéo a."

"Là cậu biết chúng tôi ở chỗ này, mới đến đây ăn tối chứ gì." Bà chủ gia đình mắc bệnh đa nghi hơn mười năm nào đó lại một lần nữa suy đoán ra câu trả lời chính xác.

Đinh!

Cửa thang máy ở cách đó bảy tám mét đột nhiên vang lên một tiếng, hai tên tội phạm chui ra.

Ba ba! Ba ba!

Hầu như ngay trong nháy mắt bọn chúng lao ra ngoài thang máy, viên đạn của Luke đã bay tới.

Hai người ngay cả cơ hội bóp cò súng cũng không có, lập tức ngã xuống đất, ngực mỗi tên trúng liền hai phát.

"Không, chúng tôi thật sự là đến đây ăn a tối, món giò heo Tây Ban Nha ở nơi này cũng không tệ." Luke cười nói.

"Giò heo Tây Ban Nha?" Đầu Jeff vẫn không được tỉnh táo cho lắm, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra đây là món gì.

Luke ừ một tiếng: "Tên đầy đủ hình như là Jamón Ibérico gì đó, nhưng tôi tương đối thích ăn thịt chân giò luộc, cảm giác vừa mềm vừa giòn của món đó mới là ngon nhất."

Jeff, Karen lộ ra vẻ mờ mịt: "A?" Bây giờ thích hợp để nói về cảm giác ăn thịt chân giò sao!

Trong khoảng thời gian trì hoãn này, hai vợ chồng Tim và Natalie cũng đã tiến lên.

Mặt mũi hai người tràn đầy vẻ khổ sở chạy tới: "Luke, phải cậu hay không?"

"Không phải tôi." Luke quả đoán lắc đầu.

Natalie lau trán: "Đừng nói nhảm, còn chưa nói gì hết, cậu lại vội vàng phủ nhận làm cái gì. Phủ nhận chính là thừa nhận!"

Tim cũng vuốt vuốt đầu: "Mặc dù cảm giác thật sự là rất không tốt, nhưng vẫn là cám ơn quả lựu đạn choáng của cậu."

Trên thực tế, vừa rồi nếu như Selina ra tay chậm một hai giây, lựu đạn mà Natalie chuẩn bị cũng sẽ nổ, cũng có thể hấp dẫn lực chú ý của đám tội phạm, tranh thủ cơ hội để chạy trối chết.

Kết quả là hai người bọn Luke ở đâu nhảy vào, làm xáo trộn toàn bộ kế hoạch của vợ chồng nhà Tim.

Cũng may là kết quả này không xấu, tất cả mọi người đều đã trốn ra.

Luke cười ha hả: "Phía dưới có một đống tay súng, hai người đã chuẩn bị kỹ càng kế hoạch xuống như thế nào chưa?"

Tim ở đầu bậc thang dòm xuống phía dưới.

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Hơn 10 phát đạn bắn cho vôi vữa trên vách tường chỗ góc cua bắn ra khắp nơi.

Tim đầy bụi đất rút về: "Không ổn, bọn họ có rất nhiều người. Lựu đạn choáng của cậu đâu?"

Luke trợn mắt một cái: "Đó là thứ dùng trong tình huống khẩn cấp, chỉ có một quả. Trời mới biết hậu viện của mấy người lại không đáng tin cậy như thế."

Vợ chồng Tim cũng hơi xấu hổ.

Phản ứng của Natalie nhanh nhất, chỉ sang bên kia: "Phía dưới là một cái bể bơi, đánh nát vách kính kia, nhảy xuống."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!