Luke im lặng: Vì sao mấy người đều thích nhảy lầu như vậy, không thể đi đường bình thường được hay sao?
Giờ phút này từ hành lang sau lưng có hai tên tội phạm chui ra.
Phanh phanh phanh!
Tim và Natalie cùng nổ súng, đánh gục hai người này.
Tim bất đắc dĩ: "Chúng ta không có hậu viện, bọn họ lại có nhiều người, vẫn là từ cánh cửa sổ kia nhảy ra ngoài đi."
Luke cũng chỉ có thể đồng ý: "Được rồi."
"Là cửa sổ bên kia à? Để tôi tới trước." Đầu Jeff vẫn còn choáng váng, nghe thấy đối thoại của mấy người, hơi lắc lư đứng dậy.
"A ~~~" ông ta kêu to, hai tay ôm đầu, phóng tới vách cửa sổ kính ở cách đó mấy mét.
Luke lấy tay che trán.
Tim đưa tay ra cản: "Chờ một chút."
Choang~
Jeff đụng lên trên kính cửa sổ, bị. . . bật ngược trở lại.
"Jeff, đó là kính cường lực ba lớp, ông phải đánh nó nát trước đã." Tim bất đắc dĩ nói.
Nói xong, ông ta từ trong hộp chữa cháy bên cạnh lấy bình chữa cháy ra, liên tục nện lên trên kính cửa sổ.
Choang~
Nhìn mặt ngoài vách kính vẫn hoàn chỉnh không chút sứt mẻ, Tim vô cùng ngạc nhiên.
Choang~ Choang ~
Tim bất đắc dĩ buông bình chữa cháy trong tay xuống: "Không ổn, loại kính này rất chắc chắn."
"Nói không chừng chính là made in China (do Trung Quốc chế tạo)." Luke thuận miệng nói nhảm một câu: "Vậy thì dùng biện pháp đơn giản nhất đi."
Ba ba ba!
Theo ba vết đạn xuất hiện, kính cường lực ở dưới tác dụng của ứng lực chính nó, vỡ vụn thành vô số khối.
Phanh phanh phanh!
"Mấy người nhanh lên, đừng tiếp tục chơi đùa nữa có được không!" Natalie ở phía sau nổ súng, đánh lui hai tên tội phạm mới định ngoi đầu lên, oán trách.
Lúc này trò chơi dại của ba người đàn ông mới coi như là kết thúc.
Luke kéo Karen ở bên cạnh tới: "Ôm chặt lấy Jeff, thẳng hai chân và thân thể ra, không nên vung vẩy, sau khi xuống nước thì buông ông ấy ra."
Karen vội vàng ôm lấy Jeff.
Luke đưa tay dùng sức đẩy, khéo léo đẩy ngang hai người này ra xa bốn năm mét.
Lúc Karen ở trên không vẫn không nhịn được hét lên một tiếng, trong lúc ở phía dưới có một đống người ngẩng đầu lên quan sát, bà ta ôm Jeff từ trên trời rơi xuống, ùm một tiếng chìm vào trong nước.
Đối với chuyện này, Luke chỉ hi vọng là bà ta nhớ kỹ lời căn dặn của mình, duỗi thẳng người, đừng để hai chân dang rộng hạ xuống.
Bởi vì bà ta đang mặc váy ngắn ôm.
Mà bên cạnh bể bơi dưới lầu có rất nhiều người đang dự tiệc, vừa rồi tiếng súng đánh vỡ kính đã làm cho bọn họ theo bản năng đều ngẩng đầu nhìn lên.
Natalie nghe thấy Karen thét, quay đầu thoáng nhìn lại: "Mọi người ở lại ngăn cản thêm một chút."
Nói xong cô ta cầm lấy cái va li đựng tư liệu giả kia táy máy tay chân.
Luke vẫn bình tĩnh, bên trong khứu giác linh mẫn, đã ngửi được một loại mùi quen thuộc —— thuốc n.ổ dẻo.
Trong lòng của hắn đã lập tức có chuẩn bị tâm lý chút nữa phải nhanh chân chạy.
Không tới một phút, Tim mở miệng nói: "Tôi sắp hết đạn."
Luke nhún nhún vai: "Tôi cũng không có băng đạn của súng MP5."
"Natalie, được chưa?" Tim thúc giục nói.
"Được rồi, đi mau." Natalie nói xong, ném cái va li đựng tư liệu giả kia về phía đám tội phạm, đứng dậy kéo Tim, phóng tới chỗ cửa sổ vỡ kính nhảy vọt ra ngoài.
Luke trợn mắt một cái, ỷ vào lực phản ứng và tốc độ kinh người, vừa chạy vừa lấy ra một cái mũ trùm đầu đội lên, theo sát hai người kia nhảy ra ngoài cửa sổ.
Chỉ là hắn cũng không trực tiếp nhảy xuống hồ bơi, mà lại sử dụng năng lực parkour cấp cao nhất, ở trên góc tường lồi ra bên ngoài nhà và nắp điều hoà không khí linh hoạt đạp lên vài lần, giảm bớt xung lực, giống như nước chảy mây trôi rơi xuống dưới.
Bên kia trong lúc Natalie đang rơi xuống, bỗng nhiên nhấn xuống điều khiển từ xa đang cầm trong tay.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, sóng nhiệt kinh người từ chỗ cửa sổ vỡ vụn bừng lên.
Luke cũng từ trên lầu hai trực tiếp rơi xuống mặt đất, chạy chậm đến hồ bơi phía đối diện.
Nhìn lên các loại tạp vật đang rơi xuống từ trên bầu trời, hắn đến gần hồ bơi, kéo vợ chồng Jeff ở bên cạnh hồ tới.
Sau khi vớt hai người này lên đưa tới một chỗ bên cạnh, tránh né các loại tạp vật đang bay xuống, Luke mới quay về bên cạnh ao: "Này, hai người làm như vậy có phải là hơi quá mức hay không, không sợ bị ông chủ đuổi việc hay sao!"
Natalie và Tim liếc nhau, sáng sủa cười một tiếng: "Trên tầng lầu kia đều là phần tử khủng bố, bọn chúng bố trí thủ đoạn liều chết cùng nhau ở nơi đó, chúng tôi chỉ có thể hốt hoảng nhảy lầu trốn đi. Nếu như ông chủ truy cứu, vậy thì chúng tôi đành phải nhận, cùng lắm thì về hưu thôi."
Tim nở nụ cười, trong lòng thầm nhủ: Nếu như ông chủ thật sự để cho chúng tôi về hưu, vậy thì quá tốt rồi.
Luke: . . . Quả nhiên, đặc công mà đáng tin, thì lợn nái cũng biết trèo cây. Đám phần tử khủng bố cần cù chăm chỉ kia lại gánh tiếng oan cho mấy người rồi.
Ngay lúc ba người đang tán gẫu, Selina đột nhiên gửi tới lời nhắc nhở: "Luke, khu vực nổ trên lầu có điều gì đó là lạ, giống như là có thứ gì đó đang di chuyển."
Luke ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện ra trên lầu ba nơi bị nổ ra một lỗ thủng lớn, trong ngọn lửa đang bốc lên khói đặc cuồn cuộn, một bóng người mập lùn đi ra.
Đây là, tiên sinh Khủng Long Bạo Chúa Bruce?
Cả người gã ta bị cháy đen bốc khói đứng ở nơi đó, tạo hình tóc cũng đã biến thành ổ gà, trong hai mắt bùng lên lửa giận hừng hực: "Đám côn trùng chúng mày, đã thành công chọc giận tao rồi."
Trong lúc nói chuyện, thân hình của gã nở lớn lên.
Tất cả mọi người có mặt, đều trợn mắt há hốc miệng nhìn lên bóng người đứng trên lỗ thủng trên lầu ba kia.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, thân hình của tên Béo lùn kia đã tăng vọt đến độ cao 2m, vẫn còn tiếp tục lớn lên.
Mặt mũi vốn cũng được coi là bình thường của gã kéo dài, phần miệng trở nên đặc biệt to lớn, hàm răng bên trong cũng vừa biến lớn vừa bén nhọn.
Đồng thời, thân thể của gã cũng giống như bóng hơi nở ra, bắp thịt phồng lên cuồn cuộn.
Một cơn gió lạnh thổi qua, bóng đèn ở xung quanh gã xoẹt xoẹt chớp động vài lần, ánh đèn trở nên lúc sáng lúc tối, cảnh tượng như trong phim kinh dị.
Luke nhìn về phía vợ chồng Tim ở bên cạnh: "Hai người cũng quá đáng quá! Móa nó chứ đây là loại quái vật gì, thế mà hai người cũng không nhắc nhở chúng tôi?"
Sắc mặt củ Natalie khó coi: "Bởi vì chúng tôi cũng không biết gã là quái vật, bên trong tin tình báo của chúng tôi, chẳng qua chỉ nhắc tới việc gã có ý đồ đánh cắp tin tức bí mật quan trọng của công ty MBI."
Luke thở dài: "Được rồi, chút nữa mấy người trốn ra xa một chút."
Tim, Natalie: "Cái gì cơ?"
Luke đã nói ra: "Selina, ném súng và băng đạn cho tôi."
Ngay sau đó, một túi đeo vai lớn lập tức từ trên lầu ném xuống, nghiêng nghiêng rơi về phía hắn.
Luke tiến lên bắt lấy túi, kéo khóa kéo ra, lấy khẩu M4A1 bên trong ra cầm vào trong tay, lại dốc ngược túi đổ ra.
Bruce ở trên lầu, rốt cuộc cũng đã hoàn thành việc biến hình.
Tên Béo lùn Bruce này đã biến thành một con quái vật có gương mặt đau khổ, răng lớn dữ tợn, dáng người cao tới hai mét rưỡi, bắp thịt trên người nổi lên cuồn cuộn.
Quái dị chính là, tay và chân của gã đều tương đối ngắn, thân thể lại có vẻ rất dài, đứng ở nơi đó nhìn thực sự có chút giống như là một con Khủng Long Bạo Chúa.
Thì ra, Khủng Long Bạo Chúa thật sự không phải là danh hiệu mà Bruce linh tinh đặt ra, người ta đúng là có thể biến hình!
Khủng Long Bạo Chúa Bruce ngửa mặt lên trời hít sâu một hơi, sau đó hét lớn một tiếng: "Vì sao? Vì sao chúng mày đều muốn bắt nạt tao! Tao muốn giết hết chúng mày. A ~ "
Thân thể khổng lồ nhảy lên một cái, nhảy xuống phía hồ bơi bên dưới.
Luke: . . .
Hắn nâng họng súng M4A1 hướng lên trên, bóp cò.
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Đạn liên tiếp bắn trúng Bruce, bắn cho thân thể của gã không ngừng lắc lư ở trên không trung.