Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 444: CHƯƠNG 444: TRÊU CHỌC DỤ QUÁI

Nhưng để cho tất cả mọi người đều cảm thấy hoảng sợ là, Bruce lại không bị bắn chết, trong miệng còn không ngừng kêu gào: "Á á, đau đau đau. Mày dám bắn tao à!"

"Đúng là bắn mày đấy!" Luke trêu chọc, nhưng trong lòng lại thầm nói: Sẽ không phải là không thể đánh chết tên khốn này đấy chứ!

Bảy tám phát đạn vừa rồi kia đều bắn trúng người Bruce, nhưng sau khi viên đạn bắn lên trên người gã lại không có động tĩnh gì quá lớn.

Trên người của gã chỉ có mấy vết đạn màu đen, mơ hồ bốc lên một ít hơi khói màu xám đen, nhưng lại không thấy chảy máu.

Luke đã gặp tình huống này một lần, quả đoán... Vắt chân lên cổ mà chạy.

Tên Bruce này không biết là loại quái vật gì, mấy phát súng trường đều không thể bắn chết gã.

Sau khi rơi xuống bể bơi làm bắn ra một mảng lớn bọt nước, Bruce bò lên bờ, mắt liếc về phía vợ chồng Tim ở cách đó không xa đã bắt đầu chạy trốn.

Luke không hề do dự lại cho cái đầu to kia của gã một băng đạn.

Phanh phanh phanh phanh!

"A a! Lại là thằng khốn mày. Tao muốn giết mày a a a a!" Bruce dùng một tay xoa trán, nhanh chân lao về phía Luke, ngay cả vợ chồng Tim vừa rồi mới bẫy gã cũng không thèm để ý tới.

Dụ quái thành công! Nhanh chóng chuồn đi!

Luke dọc theo con đường rộng rãi nhất, nhanh chóng chạy đi, xông qua một quầy bar, lại vọt vào trong đại sảnh của khách sạn, sau đó chạy ra đường cái.

Sau lưng, tiếng rống giận dữ của Bruce vẫn không dừng lại: "Mày đứng lại đó cho tao, con côn trùng đáng chết kia! Tao muốn giẫm chết mày!"

Luke lườm một cái, xoay người đứng vững.

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Bruce ở trong đại sảnh lập tức giống như chó đớp cứt, lăn lộn ở trên mặt đất.

Đạn bắn không chết gã, nhưng lực trùng kích vẫn còn tồn tại.

Luke nhẹ nhõm dùng viên đạn quấy nhiễu sự thăng bằng của Bruce trong lúc gã chạy, làm cho gã liên tục ngã dúi dụi.

"Ê ngớ ngẩn, đuổi theo tao đi, đuổi tiếp đi... Khụ khụ" hắn lúng túng dừng châm biếm, lại tiếp tục cất bước chạy.

Đồng thời hắn cũng nói với Selina: "Gọi điện thoại cho tổ trưởng Wales. Móa nó chứ, nói cho ông ấy biết tôi đang bị một con quái vật đuổi chạy trên đường lớn ở trung tâm thành phố Los Angeles, nhớ chụp hình và quay video gửi tới cho ông ấy."

Selina: "Đã chụp xong, đang gửi đi. Nhưng mà, động tác vừa rồi của cậu quá xuất xắc, liệu Wales có nghĩ rằng cậu đang đóng phim hay không? Nơi này có Hollywood nha."

Luke nhức cả đầu: "Có thể trách tôi quá xuất sắc à? Đó là thứ mà thượng đế cho! Đúng rồi, nói một tiếng cho Dustin và Elsa bên kia đi, để nhân viên cảnh sát chạy tới chớ công kích con quái vật Bruce này, bằng không thì bọn họ sẽ chết rất nhanh."

Lần này Selina chỉ gõ lên Microphone hai cái, miệng đã bắt đầu trò chuyện với tổ trưởng Wales.

Luke không biết là, Tim ở bên kia cũng đang gọi điện thoại rồi: "Flag, chỗ tôi đang xảy ra chút chuyện, có lẽ là ông sẽ cảm thấy hứng thú? Tôi đang ở khách sạn Odyssey ở Los Angeles..."

Mấy phút sau, chỉ chênh nhau một chút thời gian, hai nơi khác nhau ở Los Angeles đều có một chiếc máy bay trực thăng cất cánh, cũng đều có tiêu chí của FBI bên trên.

Bọn chúng đều hướng tới cùng một vị trí.

Luke thì ở trên đường cái, giống như là đang dắt chó, kéo Bruce chạy quanh.

Không cần dùng lực lượng vượt qua mức của người bình thường, cũng không cần mượn nhờ các loại trang bị như dây thừng có móc, hắn chỉ lợi dụng khẩu M4A1 trong tay và năng lực phản ứng kinh người, vòng quanh trêu đùa dụ Bruce nổi giận.

Mới vừa học được năng lực phản ứng linh mẫn, để động tác của hắn giống như là cá gặp nước, cảm giác vốn chỉ mơ hồ đã dần dần trở nên rõ ràng.

Luke biết, đây là thân thể của hắn đang dần dần thích ứng với loại năng lực này, đồng thời phát huy ra tiềm lực chân chính của thân thể của mình.

Có chỗ tốt này, tâm trạng của hắn cũng càng thêm tỉnh táo hơn.

Không dễ tìm một đối thủ có cấp bậc siêu phàm, tên Bruce đánh như thế nào cũng không chết ở trước mắt này, lại càng là đối thủ khó gặp.

Luke còn phát giác, sau khi Bruce biến thân, trừ việc tương đối nhạy cảm đối với chỗ đậu xe ở khu D kia, những việc khác cho ra cảm xúc lại tương đối bình thường.

Có thể là sau khi biến hình, tên này lại ôm lấy oán khí tận trời, mang theo khuôn mặt béo đau khổ ai oán còn chưa nói, trong miệng lại còn không ngừng rống lên: "Chúng mày đều là lũ lừa đảo, chúng mày đều đang chế giễu tao là kẻ thất bại! Chúng mày đi chết đi, đi chết đi a!"

Phanh phanh!

Lại một lần nữa có hai phát đạn bắn trúng sau gáy tên này, cũng chỉ có hai vết đạn chậm rãi có khói đen bay lên, Bruce vẫn nhảy nhót tưng bừng: "A, đau đau đau! Tao muốn đánh cho mày nhừ tử a."

Phanh phanh!

Vị trí trái tim của Bruce xuất hiện hai vết đạn, gã vẫn nhảy nhót tưng bừng: "A, đau đau đau..."

Phanh phanh!

Dưới hông của Bruce lại một lần nữa có thêm hai vết đạn, gã ôm đũng quần, nhảy tới nhảy lui ở trên đường cái: "A a, đau đau đau..."

Nhưng một lát sau, gã lại nhảy nhót tưng bừng đuổi tới, miệng vẫn lặp lại lời kịch lúc trước.

Móa nó chứ mày đã không phải là người nữa, mà vẫn còn không quên bản chất của nhân loại à! Luke đau khổ vò đầu.

Tên này trên thực tế lại vô cùng vô lại.

Sự công kích của súng ống đối với nó là không có hiệu quả, hoặc phải nói là công kích vật lý đều không có hiệu quả, hơn nữa thể lực còn cực kỳ tốt.

Nếu không phải là thể lực của Luke cũng gần như vô tận, còn có súng ống phụ trợ, hắn đều đã chạy đi rồi.

Không phải là hắn không hao tổn nổi, mà là hắn không muốn để người khác phát giác ra thể lực của hắn khác thường.

Rất nhiều bộ đội đặc chủng tinh nhuệ, vác mấy chục kg vật nặng trên lưng cũng có thể chạy mấy chục cây số, nhưng bọn họ tuyệt đối là không có khả năng không ngừng nghỉ vừa chạy nhanh vừa chiến đấu với đối thủ trong mười phút.

Bởi vì sự di chuyển bên trong loại chiến đấu này không phải chỉ là tốc độ đều đặn, còn phải không ngừng đổi hướng, còn phải lăn lộn nhảy vọt, nhắm chuẩn xạ kích.

Chuyện này tạo thành gánh nặng vượt xa tưởng tượng đối với thân thể.

Mới lấy được năng lực phản ứng linh mẫn, để hắn có thể hoàn toàn giấu dốt khi chống lại loại chỉ có lực lượng không có kỹ xảo như Bruce.

Tranh thủ một chút thời gian, hắn hỏi thăm Selina: "Lúc nào thì nhóm người của tổ trưởng Wales sẽ đến? Nói cho bọn họ, tên này đánh không chết, quá mức phiền phức."

Selina: "Máy bay trực thăng của bọn họ đã cất cánh, chạy tới đây chắc sẽ mất khoảng năm phút."

Luke bất đắc dĩ: "Được rồi, xem ra chỉ có thể chơi một ít trò bịp bợm."

Nói xong, hắn đeo súng trong tay lên, sau đó chạy về phía những căn nhà ven đường.

Nhảy vọt một cái mượn lực ở trên bệ cửa sổ lầu một, chân đạp mạnh một cái, hắn vịn lên trên bệ cửa sổ lầu hai, giống như thạch sùng, chỉ càn hai giây đã leo lên trên lầu ba.

Đây là thành quả của kỹ thuật parkour cao cấp phối hợp với phản ứng linh mẫn.

Kỹ thuật parkour cấp cao nhất để hắn có thể phán đoán ra điểm dùng lực để leo lên, phản ứng linh mẫn có thể nhanh chóng cân đối sức lực của cơ thể.

Trước đây hắn cũng có thể tuỳ tiện bò lên trên lầu ba, nhưng lại khuyết thiếu một chút cảm giác thoải mái như nước chảy mây trôi.

Phản ứng linh mẫn giống như là dầu bôi trơn, trực tiếp để cho động tác hơi hơi cứng nhắc của hắn trở nên vừa nhẹ nhàng vừa thông thuận, động tác giống nhau vốn cần phải bỏ ra mười phần lực, bây giờ lại chỉ cần năm sáu phần là đã có thể hoàn thành.

Bruce gầm rú lao tới theo, nhảy vọt một cái chụp về phía Luke trên lầu ba.

Kết quả... không bắt được.

Bây giờ chiều cao của tên này là hai mét rưỡi, lực lớn vô cùng, nhưng tay chân của gã ngắn ngủn, thế mà còn kém Luke một mảng lớn.

Luke cười ha ha nhảy sang cửa sổ nhà bên cạnh, hướng về phía Bruce đang nhảy nhót quát to một tiếng: "Hụt rồi ~ sir~ "

Bruce nổi giận, hai tay dùng sức, thân thể lập tức nằm nhoài ở trên mặt tường.

Thấy tình cảnh này, mặt mũi Luke tràn đầy sự ngạc nhiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!