Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 445: CHƯƠNG 445: LÊU LÊU LÊU! NGƯỜI ĐẸP CHƠI CHUỐI TIÊU LỚN

Sau khi hai chân của Bruce tiếp xúc với mặt tường, thế mà lại có thể đứng thẳng tắp ở trên mặt tường.

Khuôn mặt xấu xí của gã lộ ra một nụ cười gằn: "Mày phải bò nhanh hơn một chút đi! Thằng côn trùng."

Luke nhìn tư thế đứng thẳng song song với mặt đất của Bruce, suy nghĩ một chút.

Đột nhiên hắn nhảy một cái, nhảy lên cao mấy mét, lúc đang ở trên không trung, hai tay của hắn giữ chặt khóe miệng của mình, mặt hướng về phía Bruce: "Lêu lêu lêu! Mày vẫn không đuổi kịp."

Bruce: "... A a a a, tao muốn giết mày!"

Cách đó hơn 10m, vợ chồng Tim và Natalie cầm kính viễn vọng, làm đảng vây xem giống như Selina.

"Chúng ta không đi tiếp viện cho cậu ấy sao?" Tim không nhịn được hỏi, kỳ thật ông ta nhìn Luke còn rất thuận mắt.

Lúc này Natalie vừa vặn thấy một bóng người vọt lên trên không, nhảy qua một vùng đầy đủ tia sáng, gương mặt kia vẫn còn "Lêu lêu lêu" ở trên không trung.

Cô ta im lặng một lát, mới nói: "Theo em thấy, cậu ta đang chơi rất vui vẻ... Được rồi, để em lại giục Flag, kỹ thuật bắn tỉa của anh tốt hơn em, chuẩn bị sẵn sàng để tiếp viện cho cậu ấy đi."

Giờ phút này vợ chồng Jeff cũng đang ở gần cổng nhà hàng, tìm một góc tường có tầm nhìn tốt, cũng vui vẻ đứng xem.

Trong miệng Jeff còn đang thì thào: "Nói đùa à? Làm sao Luke lại... Lợi hại như thế?"

Karen nhìn không chuyển mắt, trong miệng lại nói: "Tôi biết ngay mà, tôi biết ngay mà! Ngay từ đầu giác quan thứ sáu của tôi đều không hề sai! Cậu ấy căn bản là không bình thường giống như vẻ bề ngoài! Cho nên tôi mới có thể không lâu sau khi cậu ấy chuyển đến, đã phát giác ra khí chất khác hẳn với người thường của cậu ấy."

Jeff hơi do dự một chút, liếc mắt nhìn vợ mình, nhỏ giọng nói: "Lần trước, bà còn kiên trì cho rằng hai con cẩu của nhà Bonnie bị sinh vật ngoài hành tinh ký sinh, còn nói nếu không phải thế thì mỗi ngày bọn chúng sẽ không thả mấy ‘bãi mìn’ lớn ở trước cửa nhà chúng ta."

"Đương nhiên. Chó bình thường có thể thả ‘mìn’ nhiều như vậy trong một ngày sao? Khẳng định là sinh vật ngoài hành tinh đang giúp bọn nó tiêu hóa đồ ăn. Thậm chí tôi còn hoài nghi, Bonnie cũng đã bị ký sinh rồi." Hai mắt của Karen vẫn nhìn chăm chú lên chiến trường, trong miệng phản bác: "Nếu không thì vì sao ông đã nói nhiều lần như vậy rồi, để bà ta đi ‘gỡ mìn’ của hai con chó kia, sau khi bà ta đồng ý lại chớp mắt đã quên? Đó nhất định là do sinh vật ngoài hành tinh ký sinh ở trong đầu bà ta, mới làm cho bà ta không có ý thức giống như nhân loại như vậy."

Jeff: ... Bà nói cũng có đạo lý, tôi đúng là không phản bác được.

Bên chỗ Luke, hắn dụ Khủng Long Bạo Chúa Bruce đuổi theo vào con đường nhỏ bên cạnh, như vậy sẽ tránh khỏi cuộc chiến đấu của hai người bị lượng lớn người nhìn thấy.

Lợi dụng các loại tạp vật ngăn cản đường, hắn thành công phá bỏ ưu thế có thể phản trọng lực chạy nhanh trên mặt tường của Bruce.

Thân hình của hắn linh hoạt như khỉ, lách qua các loại khe hở nhỏ hẹp, không gặp phải bất kỳ trở ngại nào, Bruce lại binh linh bang lang đụng bay một đống lớn đồ vật, .

Nhảy vọt một cái rơi xuống một con đường nhỏ khác, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Bruce ở sau lưng.

Trên đầu đỉnh tên này có một cái quần ngủ màu xanh lá không biết bị dính lên từ nơi nào, trên lưng còn quấn một cái cái chăn Peggy màu hồng phấn: "A a a, tao muốn giẫm chết mày."

Luke: ... Ngài có thể thay một lời kịch khác được không?

Đột nhiên, một chiếc Chevrolet Laguna đời cũ dừng ở cách đó không xa.

Luke bất đắc dĩ đành phải xoay người chạy.

Hắn không muốn để chiến trường liên luỵ tới bình dân, mặc dù hẳn là hệ thống ba ba sẽ không vig vậy mà trừ điểm tích lũy của hắn.

Nhưng trong lúc chiến đấu, cố gắng tránh việc liên luỵ tới bình dân, đây là vấn đề nguyên tắc của cá nhân hắn.

Ngay sau đó, hắn nhíu mày.

Sau khi chiếc Chevrolet dừng lại, từ phía trên có hai người đi xuống.

Một người là một ông lão châu Á gầy nhỏ đội một cái mũ ngư dân màu xám, một người khác là... một cô gái?

Luke cũng không khỏi phải hơi dừng lại liếc nhìn.

Một bộ áo khoác màu đen mỏng, gió mát thổi qua, lộ ra một cái váy ngắn ôm cổ trễ màu vàng nhạt bên trong.

Đây là một đại mỹ nhân.

Cô ta vuốt mái tóc vàng bồng bềnh, tiện tay vén vạt áo khoác hai bên lên, lộ ra chiếc váy cổ trễ bên trong, phần vải trên ngực hoàn toàn không đủ để che kín nơi đồi núi chập trùng kia.

Tối thiểu là D+!

Trong lòng Luke theo bản năng cho ra ước lượng, tay lập tức với khẩu M4A1 treo ở bên cạnh người lên.

Phanh phanh phanh!

"Ai nha, đau đau đau!" Bruce mới từ trong hẻm nhỏ nhảy ra lại lấy tư thế chó đớp cứt ngã nhào ở trên mặt đất, lại bị Luke lợi dụng kỹ thuật bắn bắn cho mất thăng bằng.

Gã vừa kêu đau, vừa bò lên, đang định tiếp tục đuổi theo Luke.

Đột nhiên, động tác của gã dừng lại, cực nhanh nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về phía... Chiếc Chevrolet kia.

Hoặc phải nói là, nhìn về phía hai người đứng cạnh chiếc Chevrolet kia.

Luke nhíu mày, dừng bước, xoay người lại một lần nữa giơ súng, nhưng lại đột nhiên sửng sốt.

Chỉ thấy ông già châu Á và người đẹp tóc vàng phía đối diện đồng thời móc xuống bên hông, trên tay hai người lập tức có thêm một quả... Chuối tiêu.

"W! T! H!" (cái quái gì thế) Luke thì thào.

Mấy người đến diễn hài à! Có phải là mấy người xem nhiều phim hoạt hình quá hay không!

Chợt, ánh mắt của hắn sững sờ.

Bruce đối mặt với M4A1 đều tỏ ra bình thản ung dung, bị bắn trúng cùng lắm chỉ kêu vài tiếng đau đau đau, nhưng giờ thấy hai người kia giơ... Chuối tiêu lên, thế mà bỗng nhiên lui lại, rút vào trong hẻm nhỏ bên cạnh.

Sau đó bên trên quả chuối tiêu trong tay hai người đối diện dường như là mơ hồ có một tia sáng màu lam bắn ra, sượt qua người Bruce.

Tia sáng màu lam này vô cùng mờ nhạt, lóe lên một cái ở trong màn đêm rồi lập tức biến mất.

Thị lực của người bình thường hẳn là rất khó có thể phát hiện, Luke lại nhìn thấy rất rõ ràng.

Cho nên, hai người này cầm thật ra là... Ách, chuối tiêu có thể bắn ra đạn năng lượng?

Móa nó chứ đây là có chuyện gì đang xảy ra!

Luke híp mắt, nhìn hai vị kia.

Người đẹp kia nháy nháy nắt cười nói với hắn: "Cậu nhóc rất không tệ nha, thế mà không bị tên kia đánh thành một đống bùn."

Luke đi tới, cười nói: "Đúng thế, động tác của tôi vô cùng linh hoạt."

Người đẹp tóc vàng: "... Này! Chớ cướp chuối tiêu của tôi chứ!"

Trong tay Luke đã có thêm một quả chuối tiêu, chính là quả mà người đẹp tóc vàng cầm ở trong tay kia.

Người đẹp tóc vàng nói xong, tay đã vươn tới.

Luke nhìn cũng không thèm nhìn cô ta, tay phải tiếp tục loay hoay quả chuối tiêu này, tay trái tùy ý ngăn cản tay của cô ta lại.

Một lát sau, hắn xác định đây chính là một quả chuối tiêu đồ chơi bằng nhựa plastic dài 20 cm, không có chỗ nào đặc biệt.

Tay trái hắn bóp bóp, kẹp hai ngón tay của người đẹp tóc vàng lại với nhau, tiện tay ném đi, quả chuối tiêu đồ chơi lập tức vạch ra một đường vòng cung, rơi vào trong khe hở váy ở chính giữa phần ngực của cô ta.

Luke bĩu môi: "Quả chuối tiêu đồ chơi này của mấy người là thứ gì, tôi cũng mặc kệ. Thế nhưng mấy người đến vì tên kia đúng không? Bây giờ hai người có thể đi tóm lấy gã."

Vừa nói, hắn vừa buông tay ra, xoay người rời đi, trong miệng nhỏ giọng thầm thì: "Cũng đừng để cho tên khốn Bruce kia chạy mất."

Thứ quỷ quái như Bruce, súng ống phổ thông cơ bản là đánh không chết, đồn cảnh sát Los Angeles muốn giải quyết gã, thực sự là không có khả năng.

Một khi để cho gã chạy mất, sẽ thực sự là vô cùng phiền phức.

Lúc này, tai hắn nghe thấy tiếng máy bay trực thăng, nghi ngờ đưa tay lên che mắt, nhìn bầu trời đêm xung quanh một chút.

Hắn nhấn xuống bộ đàm: "Selina, người của Wales đến chưa?"

Selina: "Đến rồi."

Luke: "Sao tôi lại nghe thấy tiếng động của hai chiếc máy bay trực thăng, lại còn từ hai phương hướng khác nhau bay tới?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!