Mặt mũi của cô gái tên là Kris kia tràn đầy vẻ giật mình: "Trời, đó đúng là tớ, nhưng tớ lại hoàn toàn không nhớ ra đã từng chụp bức ảnh này. Ở trong trí nhớ của tớ, lúc học cấp 3 mới biết cậu ấy."
Nghe thấy câu nói này, sắc mặt của nam sinh kia cực kỳ khó coi, thúc giục một câu: "Đi thôi."
Cô gái tên là Kris kia lại tiếp tục nói: "Trước khi chết Dean có nói một câu."
"Đừng nói." Nam sinh kia thấp giọng nói.
Kris lại vẫn nói tiếp: "Cậu ấy nói: Đây không phải là chân thực. Cậu ta còn nhiều lần lặp lại lời này, cậu có biết là có ý gì không?"
Nam sinh kia im lặng một lát, mới nói: "Không, tớ cũng không biết. Dean đang dùng rất nhiều loại thuốc, kể cả thuốc loại thần kinh, cậu hiểu ý của tôi chứ?"
Trong mắt Kris xuất hiện nước mắt: "Jesse, lúc ấy giống như là có người ép Dean làm như vậy, nhưng xung quanh cậu ấy lại không có bất kỳ ai. Cậu phải tin tưởng tôi."
"Kris, đó hẳn chỉ là ảo giác của cậu mà thôi." Nam sinh kia lắc đầu.
"Không, tôi tin tưởng cô ta." Một cô bé khác vừa đi đến trong lúc hai người bên cạnh đang nói chuyện với nhau, đột nhiên chen lời vào.
Hai người nhìn về phía cô bé này.
Kris tìm được người ủng hộ: "Cậu tin tưởng?"
Cô gái này gật gật đầu, khẳng định lời nói vừa rồi của chính mình: "Tớ tin tưởng, bởi vì tớ cũng từng nhìn thấy..."
Nam sinh kia ngắt lời: "Không, các cậu không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Lúc ấy cậu cũng ở trong tiệm ăn kia, cậu chỉ bị dọa sợ mà thôi. Cho nên, đừng tiếp tục hù dọa Kris nữa, được chứ?"
Nói xong nam sinh kia xoay người bỏ đi, để lại hai cô gái ngơ ngác đứng tại chỗ.
Giờ phút này Luke đứng ở chỗ khung ảnh sau lưng mấy người kia không xa, cầm điện thoại nhãn hiệu giả chụp hết lại những tấm ảnh này.
Đặc biệt là tấm ảnh vừa rồi Kris nói, cô nhóc chụp cùng với Dean.
Trong tấm hình, một cậu bé năm sáu tuổi hoạt bát đang chơi thang trượt, cách chỗ cậu nhóc không xa, một cô bé mặc váy màu lam đáng yêu đang ở nơi đó nhìn chăm chú vào ống kính.
Selina: "Đó hẳn là nam sinh kia."
Luke khẽ gật đầu: "Chúng ta tới đó."
"Kris, còn có bạn này nữa, có thể nói chuyện với các em không?" Luke gỡ kính râm ra, mỉm cười nói.
Nhìn khuôn mặt tươi cười sáng sủa kia của hắn, còn có cặp mắt có thể phóng điện kia một lát, cho dù giờ phút này tâm trạng của hai cô bé rất kém cỏi, nhưng vẫn theo bản năng gật gật đầu: "A, có thể."
Chợt, Kris lấy lại tinh thần: "Chờ một chút, hai người cần gì?"
Luke ra hiệu một cái, bốn người đi thêm mấy bước, đến bên cạnh một gốc cây lớn.
Lúc này hắn mới mở miệng nói: "Chuyện của Dean thật là đáng tiếc, nhưng anh muốn hỏi là, đối tượng mà các em hoài nghi là ai?"
Sắc mặt của Kris và cô bé kia lập tức trở nên nghiêm túc: "Cái..., cái gì?"
Luke áy náy cười: "Vừa rồi anh vô tình nghe thấy bọn em nói chuyện, dường như là có người... đang quấy nhiễu bọn em?"
Hai cô bé đều im lặng.
Một lát sau, vẫn là cô bé chen vào lúc sau kia nói: "Hai người là ai?"
Luke móc ví da huy hiệu cảnh sát ra, hơi lắc lắc: "LAPD, được người ủy thác, chuyên môn đến điều tra chuyện lần này. Sẽ không có quấy nhiễu gì với các em đâu."
Hai cô bé liếc nhau, vẫn là cô bé kia nói: "Vậy chuyển sang nơi khác nói chuyện đi, nơi này không tiện."
Kris nói ra: "Đi tới nhà tớ đi, hôm qua mẹ tớ đã đi Châu Âu rồi."
Hai cô bé lên trên xe của Luke, Kris chỉ nói địa chỉ nhà, sau đó luôn giữ im lặng trong xe.
Đến nhà Kris, bốn người xuống xe đi vào nhà, vào trong phòng khách ngồi xuống.
Kris rõ ràng là đang ở trạng thái mơ màng, ngay cả nước đều không rót cho mọi người, chỉ ngơ ngác ngồi ở đó.
Vẫn là Luke đánh vỡ loại không khí yên lặng để người ta cảm thấy vô cùng không thoải mái này, hắn nhìn về phía cô bé kia: "Còn chưa biết tên của em, xưng hô như thế nào đây?"
Cô bé kia: "Gọi em là Nancy là được, hai người muốn biết chuyện gì?"
Luke: "Đối tượng mà bọn em hoài nghi kia. Anh cảm thấy, dường như là em biết gã là ai."
Nancy im lặng, nhìn về phía Kris ở bên cạnh đột nhiên trở nên khẩn trương.
Kris cắn răng: "Nói đi, tớ cũng muốn biết đến cùng thì gã là thứ gì."
Lời mặc dù nói như vậy, nhưng hai người bọn Luke lại nhìn thấy ở trên mặt cô bé, không có một chút biểu lộ tức giận nào cả, phải nói là sợ hãi thì càng thích hợp hơn.
Nancy: "Có một người, gã... luôn xuất hiện ở trong giấc mơ của bọn em."
Nói đến đây, cô bé nhìn về phía hai người bọn Luke, phát hiện ra hai người chỉ lẳng lặng lắng nghe, cũng không lộ ra vẻ không kiên nhẫn hoặc chẳng thèm để ý nào cả.
Cô bé mới tiếp tục nói: "Em không biết gã ta là ai, thế nhưng gần đây, em lại luôn có thể nhìn thấy gã trong lúc giấc ngủ. Dường như là gã..."
Kris đột nhiên chêm lời: "Giống như là một tồn tại chân thực."
Mọi người đều liếc mắt nhìn.
Hai mắt Kris đờ đẫn, miệng lại nói: "Cả người gã giống như, giống như là bị đốt cháy khét, bộ da trên người giống như bị cháy hết. Đặc biệt là tay của gã, tay phải, đó là một cái..."
"Móng vuốt." Nancy lại một lần nữa tiếp lời: "Ngón tay ở trên tay phải của gã, có một lưỡi dao sắc bén, giống như là một cái móng vuốt."
Kris dường như nhớ lại những cảnh tượng trong mơ kia, cả người run rẩy nói không ra lời, chỉ liên tục gật đầu biểu thị đồng ý.
Luke và Selina liếc nhau một cái.
Nancy giống như chưa tỉnh táo lại: "Mỗi lần gã đều đội một chiếc mũ phớt màu đen, mặc một cái áo len có đường vân đỏ xanh đan xen cũ nát. Mỗi lần xuất hiện, gã đều chậm rãi đến gần em, sau đó nói với em."
Luke chờ trong giây lát, phát hiện ra cô bé không nói tiếp, nhẹ giọng hỏi một câu: "Gã nói cái gì?"
"Do you remember me? (Cô còn nhớ tôi không?)" lời này đồng thời từ trong miệng Nancy và Kris nói ra.
Luke nhíu nhíu mày: "Sau đó?"
Hai cô bé cùng nhau lắc đầu, Nancy đáp: "Mỗi lần đến lúc này, em lập tức bị doạ cho tỉnh lại."
Luke suy nghĩ một lát rồi nói: "Nói cách khác, cho đến bây giờ gã kia vẫn chưa thương tổn tới bọn em, vì sao lại thế?"
Hai cô bé ngẩn người, không nghĩ tới hắn lại hỏi vấn đề này.
Chuyện này ngay cả chính bọn họ đều cảm thấy quá hoang đường.
Nếu không phải là Dean chết ở trước mặt hai người, cho dù bọn họ bị cơn ác mộng kia quấy nhiễu, cũng sẽ không có phản ứng mạnh như vậy.
Vẻ mặt của Luke, dường như là hoàn toàn tin tưởng lời của hai người, đồng thời đang nghiêm túc phân tích nguyên nhân trong đó.
"Nhưng, thế nhưng mà, Dean chết rồi, ngay ở trước mặt em." Kris không nhịn được nói ra.
Luke khẽ gật đầu, bàn tay đang vịn trên ghế sô pha không nhanh không chậm gõ gõ: "Cho nên, gã kia có mục đích riêng."
Cho nên, gã mới có thể lần lượt đi vào trong giấc mơ của bọn em, thực hiện việc đe dọa đối với bọn em. Lời này hắn cung không nói ra miệng.
Suy nghĩ một lát, hắn mới mở miệng hỏi: "Vậy cơn ác mộng kia của các em, bắt đầu từ lúc nào? Tần suất như thế nào? Ví dụ như là một tháng một lần, một tuần một lần, hay là mấy ngày là xuất hiện một lần?"
Nancy: "Một tháng trước mới bắt đầu, nhưng lúc đó hình như là cách tuần? Mấy ngày gần đây... Hầu như là ngày nào gã cũng xuất hiện."
Kris lắc đầu: "Không. Sau khi Dean chết, tớ ngủ rất ít, lúc ngủ gật vào buổi trưa hôm nay, tớ lại thấy gã."
Luke gật đầu: "Trong khoảng thời gian này thì sao? Có phải là gã xuất hiện càng ngày càng thường xuyên hơn hay không?"
Hai cô bé liếc nhau, không hẹn mà cùng gật đầu.
Trong lòng của hắn đã mơ hồ có một sự suy đoán, nhưng hắn không muốn nói ra.