Hai cô bé trước mắt này rõ ràng là đều đã bị dọa cho sợ mất mật, nếu như nói quá nhiều, nói không chừng sẽ kích thích làm cho cảm xúc của bọn họ hỏng mất.
Suy nghĩ một lát, Luke mở miệng nói: "Kris, đêm nay bọn anh có thể ở lại nhà em không?"
Kris: "A?"
Hắn giải thích nói: "Lần nào em cũng nhìn thấy gã trong mơ. Bọn anh muốn hiểu rõ gã, vậy ít nhất cũng phải có mặt. Mặt khác, nếu như Nancy có thể, đêm nay em có thể tới ở cùng với Kris không?"
Hai cô bé lộ ra vẻ do dự.
Luke móc ví da huy hiệu cảnh sát của mình ra, đặt vào trước mặt Kris: "Đây là giấy chứng nhận của anh, em có thể trực tiếp gọi điện thoại tới Đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles xác nhận."
Hai cô bé chần chờ trong chốc lát, rốt cuộc Kris gật đầu: "Được, không sao, đêm nay mọi người có thể ở đây."
Luke cười gật đầu: "Vậy thì cảm ơn. Nhưng mà bọn anh sẽ không đi ngủ, sẽ thường xuyên chú ý tới em. Vừa nói em mới nói là mấy ngày gần đây, em sẽ thường xuyên lơ đãng rơi vào trạng thái ngủ, đúng không?"
Kris mờ mịt gật đầu: "Đúng thế."
Luke giải thích nói: "Bọn anh ở đây trông chừng em, có tình huống gì, sẽ ngay lập tức phát hiện ra, như thế mới có thể giúp em."
Kris ngơ ngác gật đầu.
Lúc này Luke mới nghiêng đầu: "Em thì sao, Nancy? Có thể tới đây không?"
Nancy không xác định lắc đầu: "Em cần phải gọi điện thoại cho mẹ đã."
Luke gật đầu: "Có thể. Thế nhưng, làm ơn là đừng đề cập tới sự tồn tại của bọn anh, cùng với thân phận cảnh sát của bọn anh."
Nancy nghi ngờ nhìn hắn: "Vì sao?"
Nàng còn định trở về nói cho mẹ mình, nơi này có hai cảnh sát đến giúp đỡ, bằng không thì cô bé sẽ rất khó ngủ đêm ở bên ngoài.
Luke: "Bầu không khí trong thị trấn nhỏ này của bọn em quá khẩn trương, hôm nay lúc bọn anh mới tiến vào, Cảnh sát trưởng đã ra vẻ muốn đuổi bọn anh đi. Em biết rồi đấy, bọn anh cũng không phải là cảnh sát ở nơi này, nếu như công khai thân phận, sẽ để cho Cảnh sát trưởng ở nơi này cảm thấy chức quyền bị mạo phạm."
Nancy hiểu ra, chỉ có thể gật đầu: "Vậy em chỉ có thể thử một chút, chưa chắc mẹ em đã đồng ý."
Luke: "Cố gắng thử một chút, nếu như không thành công, vậy cũng không sao."
Nancy: "A?"
Cô bé này theo bản năng liếc nhìn Kris: Thì ra nếu như mình không thể thuyết phục mẹ, cũng chỉ có thể ở nhà gặp ác mộng?
Kris lại có thể có hai cảnh sát Los Angeles chăm sóc trợ giúp vào bất cứ lúc nào, móa nó chứ chuyện này... Có phải là phân biệt đối xử quá mức hay không!
Luke cũng không quá quan tâm tới ý nghĩ của Nancy.
Trung Quốc tục ngữ: Lòng tốt cũng khó cứu quỷ nên chết.
Hắn đã nói rồi, Nancy lựa chọn như thế nào, chính là chuyện của cô bé.
Chẳng lẽ Luke lại vọt vào trong nhà cô bé, móc súng chĩa vào đầu mẹ cô bé, kêu mẹ cô bé thả người hay sao!
Nancy thấp thỏm trong lòng rời đi, hai người bọn Luke ở lại nhà Kris.
Nhà Kris không còn người nào khác, người thân duy nhất là mẹ cô bé, nhưng bà ta cũng không có nhà, đã bay sang Châu Âu đi làm.
Chuyện này cũng thuận tiện cho hai người bọn Luke.
Kris nhìn hai người bọn Luke chuyển vào một đống thiết bị, mặt mũi tràn đầy vẻ ngơ ngác: "Hai người đây là..."
Luke cười nói: "Mặc dù bọn anh cũng không rõ ràng đến cùng gã ta là thứ gì, nhưng công tác chuẩn bị nên làm thì vẫn phải làm, ít nhất thì những thiết bị giám sát này có thể trợ giúp bọn anh biết rõ ràng, đến cùng là người nào đang giở trò quỷ, hay chỉ là một cơn ác mộng."
Kris yên lặng.
Động tác của hai người bọn Luke rất nhanh, không tới nửa giờ đã chuẩn bị xong tất cả.
Nhìn Kris ngồi ngơ ngác ở nơi đó, Luke nhắc nhở: "Nếu như có thể, tốt nhất là em lấy đồ ngủ xuống đây, đêm nay em ngủ ở trong phòng khách đi, chỗ này tương đối lớn."
Kris giật mình, đi lên lầu lấy đồ xuống.
Đợi đến lúc cô bé đem hết đồ xuống, Luke chỉ chỉ vào chiếc ghế sô pha lớn nhất kia: "Em tạm thời nghỉ ngơi ở nơi đó đi. Đương nhiên, tốt nhất là mặc áo ngủ có thể giữ ấm một chút." Hắn nháy mắt mấy cái.
Kris ngẩn người, chợt bật cười.
Bây giờ đã là cuối tháng tư, còn là thời tiết nóng bức khô ráo ở California, nào có cần giữ ấm.
Luke là đang nhắc nhở cô bé, áo ngủ phải kín đáo một chút, miễn khỏi hai người bọn họ không tiện làm việc ở đây.
Bận rộn một hồi, đồng hồ đã chỉ bốn giờ chiều.
Ánh mặt trời màu vàng chiếu xuống mặt cỏ ngoài nhà, ba người ở trong phòng khách riêng phần mình chờ đợi, toàn bộ gian phòng đều có vẻ vô cùng yên tĩnh.
Luke đột nhiên nhíu nhíu mày, vỗ vỗ Selina đang thẩm tra tư liệu ở bên cạnh.
Selina ngẩng đầu, nhìn về phương hướng Luke ra hiệu.
Bên kia, Kris đã ngủ.
Ở trong phòng khách yên tĩnh, cô gái quá mức mệt mỏi kia trong lúc không để ý đã rơi vào trong giấc ngủ.
Luke dựa vào thính lực nhạy bén, phát hiện ra nhịp hô hấp đều đặn của cô bé.
Hai người im lặng di chuyển, đến ngồi ở bên cạnh chỗ Kris đang thiêm thiếp ngủ.
Quan sát một lát, Selina nghiêng đầu, mắt lộ ra vẻ nghi ngờ lắc đầu.
Đây là cô ta đang biểu thị, không phát giác ra chuyện gì khác thường.
Luke khẽ gật đầu, hắn cũng không phát hiện ra tình huống gì khác thường.
Giấc ngủ của Kris rất bình thường.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt của hắn thay đổi, hai mắt nhìn chằm chằm vài cô bé này.
Ngay mới vừa rồi, hô hấp của cô gái này đột nhiên trở nên dồn dập.
Bên trong khứu giác linh mẫn của Luke, trên người cô gái này đột nhiên xuất hiện lượng lớn mùi mồ hôi.
Selina cũng phát giác được chuyện không thích hợp, cũng nhìn chăm chú vào Kris, phát hiện trên trán của cô bé đã đột nhiên phủ kín một tầng mồ hôi mịn.
Hơn nữa, đôi môi của Kris run rẩy, dường như là đang cố gắng há miệng ra nói gì đó, nhưng lại không thể nói ra được.
Rất nhanh, tình huống lạ của Kris đã càng thêm rõ ràng.
Không riêng gì mồ hôi lạnh và bờ môi, thân thể của cô bé cũng đang hơi rung động, ngón tay đang cố gắng muốn nắm chặt lại, nhưng lại không thể làm được.
Luke ra hiệu cho Selina, Selina gật gật đầu, biểu thị cô ta sẽ chú ý giám sát hoàn cảnh.
Hắn mới đưa tay ra, chậm rãi nắm chặt lấy tay của Kris: "Kris, tỉnh lại."
Mí mắt của Kris run rẩy vài cái, nhưng lại không mở mắt ra.
Luke thấy thế, hai tay bắt lấy tay của cô bé, hơi dùng sức lay lay vài cái: "Tỉnh lại, Kris."
Kris bỗng nhiên mở hai mắt ra, miệng thét lên thành tiếng: "A!"
Luke cười khổ, tránh đầu sang bên cạnh.
Còn may là miệng Kris cũng không có mùi, nhưng dưới sự kích động thì nước miếng vẫn phun a một chút, hắn không muốn tránh cũng không được.
Chờ đợi thêm vài giây, Kris mới ngừng thét lên: "Đừng, đừng tới đây."
Luke dùng sức nắm lấy hai tay của cô bé, kéo cô bé lên trên ghế sa lon: "Hey! Kris, không có việc gì, tỉnh lại đi."
Kris ngẩn người, thấy rõ người trước mặt là hắn, đột nhiên nhào lên ôm chặt lấy hắn: "Gã tới, gã ta lại tới."
Luke giữ lấy cô gái đang vô cùng hoảng sợ này, nhẹ tay vỗ lên lưng cô bé: "Không sao, anh biết, cho nên mới đánh thức em dậy."
Cả người Kris run rẩy, thật lâu sau mới bỗng nhiên khóc ra thành tiếng.
Lần khóc này kéo dài tận mấy phút, mãi đến lúc Luke có cảm giác áo sơ mi trước ngực đều đã ướt đẫm, tiếng khóc của cô bé mới biến thành tiếng thút thít.
Luke buông cô bé ra, đỡ cô bé lên trên ghế sa lon ngồi xuống, đưa một tờ giấy qua: "Không có việc gì, Kris, bây giờ em đã tỉnh chưa, bọn anh đều ở đây mà."