Kris thút thít nhận lấy tờ giấy, gật gật đầu: "Là gã, chính là gã ấy. Em còn nhìn thấy Dean, cậu ấy bị treo ở đó, còn gọi em mau cứu cậu ấy."
Luke lắc đầu: "Đó chỉ là ảo giác mà thôi."
Nhìn Kris muốn mở miệng nói, hắn đưa tay ngăn cản: "Là ảo giác mà quái vật kia gây ra cho em, không phải là do em tưởng tượng ra, gã ta đang đe dọa em."
Kris ngẩn người, vẫn chưa hiểu ra là có chuyện gì: "A?"
Luke suy nghĩ một lát, mới nói đến: "Từ lúc em đi vào giấc ngủ, đến lúc bọn anh đánh thức em dậy, mới chỉ trôi qua ba phút. Ở bên trong thời gian ba phút này, ngươi cũng không bị gã làm thương hại, chẳng qua là em vô cùng hoảng sợ. Cho nên, mục đích của gã là để em sinh ra cảm xúc khủng hoảng."
Kris mờ mịt: "Vì sao?"
Sợ hãi, cũng là một loại tín ngưỡng, càng là một loại lực lượng. Trong lòng của hắn thầm nói.
Ở trong truyền thuyết của Trung Quốc cổ đại, có rất nhiều yêu ma quỷ quái được mọi người cung phụng, là bởi vì bọn chúng làm việc tốt hay sao?
Không phải. Là bởi vì bọn chúng dùng sợ hãi, làm cho mọi người phải e ngại bọn chúng, phải thờ phụng bọn chúng.
Càng sợ hãi đối bọn chúng, những yêu ma quỷ quái kia lại càng không thèm kiêng nể gì cả.
Đối mặt với biểu lộ nghi ngờ của Kris, Luke chỉ có thể mỉm cười nói: "Không sao, ít nhất là bọn anh biết làm như thế nào để đánh thức em dậy, không cần lo lắng, bọn anh sẽ giải quyết gã kia."
Kris mờ mịt gật đầu.
Luke liếc mắt ra hiệu cho Selina, để cô ta tới trấn an cô gái này.
Cũng không giống như lời hắn nói, kỳ thật là hắn cũng không có phương pháp nào đặc biệt hữu hiệu.
Vừa rồi sau khi Kris ngủ thiếp đi, gặp được người kia ở trong cơn ác mộng, hắn đã dùng tay tiếp xúc với thân thể của cô bé nhưng cũng không có hiệu quả gì, cùng lắm chỉ có thể lay làm cho cô bé tỉnh lại.
Chuyện để người lúng túng ngay ở chỗ này.
Kris bị cơn ác mộng kia dọa cho khóc ròng ròng, nhưng Luke lại không có thủ đoạn gì hữu hiệu để tìm được kẻ địch.
Móa nó chứ loại đối thủ không phải hệ vật lý này là loại chán ghét nhất! Mày không thể học bạn học Jason, đàng hoàng có thực thể được hay sao? Trong lòng Luke thầm mắng.
Đứng dậy đi đến bên cạnh cửa sổ, suy nghĩ một lát, hắn lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số: "Bobby à? Chỗ tôi có chút việc, cần anh lập tức chạy tới đây một chuyến..."
Một lát sau, hắn cúp điện thoại.
Cùng lắm thì mấy tiếng nữa là Bobby sẽ có thể chạy tới, trong lòng Luke cũng không quá khẩn trương, ở trong lòng âm thầm phân tích tình huống của người trong cơn ác mộng kia.
Đầu tiên, mặc kệ là lý do dây dưa với bọn Kris là gì, gã đều không lựa chọn người lớn ở bên trong thị trấn nhỏ này.
Có chuyện đó, có lẽ là gã không làm được, hoặc gã không có khả năng làm.
Thêm nữa, gã cần người bị hại đi vào trạng thái ngủ, mới có thể xuất hiện ở trong giấc mơ của người bị hại.
Mà lúc này tinh thần của hai người bọn Luke sung mãn, thức một hai ngày cũng không có vấn đề gì, hắn lại còn là người mà mỗi ngày chỉ cần ngủ hai giờ.
Nếu hắn thật sự muốn thức đêm, không ngủ trong vòng ba ngày cũng không có vấn đề, nhiều nhất chỉ là tinh thần không cách nào tránh khỏi sẽ sinh ra cảm giác khó chịu.
Nếu như không giải quyết được chuyện này ở trong thời gian ngắn, hắn cũng sẽ đưa Selina rời đi trước.
Cứ như vậy, sắc trời đã dần dần tối xuống.
Luke còn đi vào phòng bếp của nhà Kris, lấy sandwich và sữa bò ra, đưa một phần trong đó cho Selina, lại cho Kris một phần.
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Kris, hắn cười nói: "Yên tâm, trước khi bọn anh đi, sẽ bổ sung tủ lạnh về nguyên trạng cho em, sẽ không để cho mẹ em phát hiện ra."
Khóe miệng của Kris hơi vểnh lên, không nhịn được khẽ cười: "Không cần, cùng lắm thì em nói với mẹ là em ăn hết rồi."
Ánh mắt của cô bé rơi lên trên đĩa đồ ăn trong tay Luke và Selina, mới tiếp tục nói: "Thật xin lỗi, tại em hơi... Giật mình mà thôi." Lượng đồ ăn trong đĩa của hai người bọn Luke không chỉ gấp đôi của cô bé.
Luke nhún nhún vai: "Đúng vậy, bởi vì bọn anh là thám tử trong tổ trọng án, cần giữ thể lực vào bất cứ thời điểm nào, bằng không lúc gặp phải đào phạm, không còn sức lực đuổi theo thì phải làm sao."
Kris a một tiếng: "Là như vậy à? Thế nhưng mà, em nhìn thấy rất nhiều cảnh sát mập."
Luke làm như có thật gật đầu: "Chuyện này cho thấy là hằng ngày bọn họ truy đuổi tội phạm không nhiều bằng bọn anh, quá thiếu khuyết vận động."
Kris ngẩn người, lại một lần nữa không nhịn được nhếch bờ môi lên.
Selina ở bên cạnh liếc xéo hai người, lặng yên không lên tiếng.
Mặc dù người nào đó làm như vậy, có hiềm nghi là đang cua gái, nhưng cô ta cũng biết, sự tín nhiệm của Kris rất có ích lợi đối với việc tra án của hai người.
Bằng không thì, bây giờ bọn họ sẽ phải đi tìm một chỗ khách sạn để nghỉ đêm rồi.
Ba người ăn xong bữa, Kris không nhịn được ngáp một cái.
Luke thấy thế, nói: "Em lên trên ghế sa lon ngủ một lát đi."
Kris đột nhiên giật mình: "Không."
Luke đưa tay tới, vỗ vỗ lên mu bàn tay của cô bé: "Đừng sợ, bọn anh ở đây. Có vấn đề gì, sẽ lập tức gọi em tỉnh lại. Đúng rồi, thấy thứ kia không?" Hắn hất hàm ra hiều về phía đối diện.
Kris nghiêng đầu nhìn lại: "Cái gì?"
Luke: "Khối đã lạnh bên trong thùng rượu này sẽ từ từ hòa tan thành nước đá. Tin tưởng anh, ở trước mặt nó, em không muốn tỉnh cũng không được."
Kris ngạc nhiên im lặng.
Vừa rồi cô bé nhìn thấy Luke đi vào phòng bếp lấy một thùng đá lạnh ra, còn tưởng rằng hắn muốn ướp lạnh bia hoặc rượu đỏ để uống, thì ra lại là có chủ ý này.
Nhìn thùng đá lạnh kia, Kris không tự chủ được lại rùng mình một cái.
Lần này không phải là sợ hãi, mà là cô bé nghĩ đến cảm giác lúc thùng nước đã này đổ lên trên đầu mình, sau lưng đột nhiên cảm thấy một trận ớn lạnh.
Luke nhìn ánh mắt của cô bé, ra hiệu một cái, hai người đi tới ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách.
Hắn duỗi hai tay ra, chậm rãi nắm chặt tay của cô bé.
Kris không có bất kỳ phản kháng gì, chỉ kỳ quái mà nhìn hắn.
Hai tay của Luke hơi hơi dùng sức, trầm giọng nói: "Kris, đã có bọn anh ở đây trợ giúp em, vậy em hẳn nên có càng nhiều dũng khí hơn để đối kháng với gã kia, có đúng không?"
Bàn tay của Kris nắm chặt lại, nhưng vẫn hơi gật đầu.
Lúc này Luke mới tiếp tục nói: "Cho nên, chút nữa nếu gã lại xuất hiện ở trong giấc mơ của em..."
Ngón cái hai tay của hắn chậm rãi vuốt ve lên mu bàn tay cô bé, cho cô bé một loại ám chỉ an ủi: "Em cần phải quan sát tất cả các chi tiết về gã. Lời nói, hành động của gã, có thể ghi nhớ bao nhiêu thì ghi nhớ bấy nhiêu. Thế nhưng, không nên miễn cưỡng chính mình, chỉ cần hết sức là được, hiểu chưa?"
Kris chần chờ, không trả lời.
Luke nhìn thẳng vào hai mắt của cô bé, vẻ mặt bình tĩnh không lay động.
Nhìn cặp mắt của hắn một lát, rốt cuộc Kris chậm rãi gật đầu: "Đã, đã hiểu."
Mười phút sau, Luke và Selina nhìn nhau.
Hắn không khỏi liếc một cái, trong lòng cân nhắc: Tên kia... Sẽ không biết đấy chứ?
Selina quăng ra ánh mắt đồng tình với hắn, lại thở dài, ra hiệu cho hắn, mắt lộ ra vẻ hỏi thăm.
Luke suy nghĩ một lát, gật đầu đồng ý.
Một lát sau, Selina ngồi ở bên cạnh ghế sô pha, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Cô ta cũng không phải là Luke, nếu giữ trạng thái tinh thần khẩn trương lâu dài, sẽ làm cho cô ta mỏi mệt càng nhanh hơn, mà mỏi mệt sẽ dễ dàng sinh ra cơn buồn ngủ.
Chuyện này rốt cuộc sẽ kéo dài trong bao lâu, không ai có thể nói rõ được, nhưng phỏng đoán cẩn thận thì hẳn là phải hết đêm nay, cô ta vẫn cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức.
Không ngủ được, nhắm mắt dưỡng thần cũng có thể làm dịu mệt nhọc một cách hữu hiệu.