Trong lòng Kris đột nhiên có thêm một loại dũng khí, để cô bé cố gắng trợn to hai mắt, nhìn bóng người đang càng ngày càng đến gần này: "Ông không phải là tồn tại chân thực."
Bóng người kia trầm thấp nở nụ cười, cảm giác giống như là toàn bộ lồng ngực đều đang rung động: "A a a a! Đúng thế. Cho nên, không ai biết ta từng tới..."
Vừa nói, gã vừa đưa khuôn mặt xích lại gần tóc Kris, hít một hơi thật sâu, móng tay của tay phải cũng đặt ở trên vách tường, có tiết tấu bắt đầu cạo, phát ra tiếng kim loại ma sát chói tai.
"Khụ khụ!" Một tiếng ho nhẹ truyền tới, đánh gãy tiết mục ép thiếu nữ vào vách tường của người nào đó.
Hai người kia cùng nhau nghiêng đầu nhìn lại.
Trong bóng tối, Luke đi ra, đến phía dưới đèn đường.
Mặt mũi hắn tràn đầy lúng túng lại ho khan thêm hai tiếng: "Thật xin lỗi, có người biết."
Hai người ở chỗ vách tường đều ngẩn người, trong lúc nhất thời vẫn chưa hiểu ra đây là ý gì.
Luke thở dài: "Xét ở chuyện ông đã là một người già năm sáu mươi tuổi, tôi nhắc nhở ông một chút. Bởi vì tôi đã ở đây, cho nên có người biết ông đã tới, rõ chưa?"
Giọng nói của hắn bình thản, còn hơi mỉm cười, giống như là thầy giáo đang dạy trẻ con tiểu học tập đọc vậy.
"Cậu là ai?" Bóng người kia đứng thẳng lên, xoay người lại nhìn hắn.
Luke không nhanh không chậm bước đến gần, tần suất bước chân hoàn toàn nhất trí so với vừa rồi lúc bóng người kia tới gần Kris: "Ông không nhớ sao? Không, khẳng định là ông nhớ rõ."
Bóng người kia yên lặng không nói, chỉ có móng vuốt trên tay phải đang qua lại búng ra.
Lúc này Luke đi đến trước mặt gã: "Tôi là người mà ông thích nhất khi còn bé, nhóc... Skywalker a!"
Bóng người kia im lặng một lát, đột nhiên nói: "Không, khi tao còn bé còn chưa có Skywalker."
Luke gật gật đầu: "Cũng đúng, khi đó ông đều sắp ba mươi tuổi rồi, nhưng đàn ông là những đứa trẻ vĩnh viễn chưa trưởng thành. Ví dụ như ông lúc này, đã lớn như thế rồi, vẫn thích chơi loại trò chơi hù dọa bé gái ngây thơ như thế này."
Bóng người nghe đến đó, ha ha ha cười: "Ngây thơ à? Uhm, tao thích những thứ nhỏ nhắn mà xinh đẹp."
Luke nghe vậy, thở dài: "Được rồi, mặc dù tôi cho rằng ông đã chọn sai thứ để yêu thích, nhưng làm sai sẽ phải trả giá đắt, ông cảm thấy đúng không? Freddy - Krueger!"
Lời nói vừa dứt, một chân hắn đá ra, đá tới dưới hông bóng người kia.
"Aaa ~" bóng người kia cúi đầu dùng hai tay ôm háng, run tảy, đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu lên, trên gương mặt ghê tởm tràn đầy vết sẹo sau khi bị lửa đốt, lộ ra nụ cười dữ tợn: "Ha ha ha ha, không đau, có ngạc nhiên hay không?"
Luke bĩu môi: "Được rồi, tôi đã biết ông là một tên thái giám chết tiết, khó trách hành động lại biến thái như thế."
Từ thái giám này, hắn dùng tiếng Trung để nói, Freddy Krueger ở phía đối diện không hiểu.
Nhưng từ biến thái ở phía sau, gã lại hiểu.
Freddy Krueger cũng không tức giận, chỉ ha ha cười: "Rất lâu rồi chưa thấy thằng nhóc nào thú vị như vậy, để tao xem mày gan dạ tới cỡ nào đi!" Nói xong bỗng nhiên gã nhào tới.
Kít kít ~
Ngay sau đó, trên mặt Freddy Krueger lập tức xuất hiện một dấu chân, gã bị đạp cho bay ngược ra ngoài.
Thân thể của gã đang bay ngược ra sau ở trên không trung, lại đột nhiên hóa thành khói đen lóe lên một cái rồi biến mất, giọng nói âm trầm vang lên, quanh quẩn ở bên trong không gian u ám này: "Ái chà, thật sự là lợi hại! Mày là Bruce Lee à? Tao thực sự là rất sợ hãi nha, ha ha ha ha ~ "
Luke khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, vừa rồi nói linh tinh chẳng qua là để thuận tiện kéo dài thời gian, quan sát tình huống của Freddy Krueger mà thôi.
Mà lúc nào đánh, lúc nào kết thúc, trong lòng của hắn đã sớm có dự định.
Lúc hắn đang nhìn về phía trước mặt, một bóng đen lặng yên từ góc tường phía sau hắn hiển hiện ra, khuôn mặt dữ tợn của Freddy Krueger lộ ra nụ cười giễu cợt, móng vuốt trên tay phải từ từ đưa về phía cổ Luke.
"Cẩn thận, gã ở sau lưng anh." Kris thét lên vang, đồng thời tay của Freddy Krueger đã rơi vào trong lòng một bàn tay cứng như kìm sắt.
Nụ cười của Freddy Krueger cứng ngắc, ngay sau đó gã lập tức bị ném qua vai nện lên trên mặt đất.
Trên mặt Luke cũng hiện ra một nụ cười châm biếm: "Tập kích? Trò trẻ con à, ngài Freddy Krueger."
Miệng thì nói như vậy, một chân hắn lại đạp lên trên bả vai của Freddy Krueger, hai tay bắt lấy cánh tay của Freddy Krueger, bỗng nhiên hướng lên trên kéo một cái.
Xoẹt một tiếng, cánh tay phải mang theo móng vuốt của Freddy Krueger tách ra từ vị trí cùi chỏ, rơi vào trong tay Luke.
Luke đánh giá cái móng sắt trong tay này, chẹp chẹp miệng: "Sáng kiến không tệ, đáng tiếc là kỹ thuật quá kém, tài liệu quá kém, khi còn bé khẳng định là môn thủ công của ông thường xuyên ăn điểm kém."
Tiện tay ném cái móng vuốt kia ở trên mặt đất, hắn nhìn Freddy Krueger đang lăn lộn đứng dậy: "Tiếp tục đi, lại tập kích thêm một lần cho tôi xem thử xem."
Sắc mặt của Freddy Krueger kinh hoàng, miệng kêu lên thảm thiết, trên bả vai đang phun ra một loại chất lỏng nhìn giống như máu.
Ngay sau đó, đột nhiên gã ta cười ha ha, một cái móng vuốt từ bên trong khuỷu tay đã gãy của gã mọc ra: "Có ngạc nhiên hay không? Có ngoài ý muốn hay không? Nhóc Skywalker! Vũ khí của chú Freddy Krueger lại mọc ra nha."
Luke nhíu nhíu mày: "A, quả nhiên ông là một tên biến thái, sẽ không phải là quái vật sinh ra do thằn lằn tạp giao với thạch sùng đấy chứ? Thực là buồn nôn."
Tiếng cười của Freddy Krueger im bặt mà dừng, lại một lần nữa biến mất ở trong không khí: "Miệng của mày thật là đáng ghét, tao muốn đem nó..."
Rầm!
Freddy Krueger lại một lần nữa bay ra ngoài, Luke lại đã xuất hiện ở bên cạnh Kris, thu hồi bàn chân mới đạp bay tay của tên quỷ nào đó mới vươn ra đằng sau lưng cô bé: "Haizz, biến thái quả nhiên là không cần mặt mũi, nói muốn đối phó với tôi, lại vụng trộm ra tay với một cô bé. Ông còn tính là đàn ông không?"
Freddy Krueger cười hắc hắc, từ trên mặt tuyết ở bên đường phố đối diện bò dậy, đang dịnh nói ra.
Luke lại vỗ vỗ trán: "A, thật xin lỗi."
Freddy Krueger: "A?"
Luke trịnh trọng hơi hơi khom người đối với gã: "Thật xin lỗi, tôi nói sai rồi, ông ta là loại bê đê không có ‘vòi nước’, bờ mông nát!"
Freddy Krueger: ...
"Luke?" Một giọng nam đột nhiên vang lên ở đằng xa, ba người ở đây đều ngẩn người, nhìn sang.
Kỳ thật, khi nghe thấy giọng nói kia, trong lòng đã Luke cảm thấy không ổn, hắn vẫn tương đối quen thuộc với giọng nói này.
Bởi vì... Đây là giọng nói của Bobby.
Trong bóng tối, một bóng người chạy ra: "Luke, là cậu sao?" Khuôn mặt của Bobby xuất hiện ở bên dưới một chùm ánh sáng đèn đường.
Freddy Krueger đột nhiên đắc ý nở nụ cười: "Luke? Nhóc Skywalker? Thì ra là mày à. Vậy nguyên lực của mày có thể phân thân không?"
Hai mắt của Luke sáng lên, chuyển động ý nghĩ.
"Bây giờ, chú Freddy Krueger muốn để cho Skywalker lựa chọn con đường, được chứ? Nhóc chọn ở phía bên này hay... Ách" Freddy Krueger đang dương dương đắc ý đột nhiên sửng sốt.
Ngay trong nháy mắt này, Luke và Kris đột nhiên biến mất.
Bên trên khuôn mặt xấu xí của gã lộ ra vẻ khó có thể tin: "Không, vì cái gì con nhóc lại thức tỉnh vào lúc này?"
Bobby ở bên cạnh lộ ra vẻ mặt tràn đầy kinh dị mà nhìn Freddy Krueger, bước chân đã bắt đầu lui về phía sau.
Nơi này quá mức kỳ dị, hết lần này tới lần khác lại mới vừa phát hiện Luke và cô bé kia lại đều đã biến mất, chỉ có hắn ở trong này đối đầu với quái nhân vừa xấu vừa buồn nôn kia.