Thế nhưng, ánh mắt của Freddy đã quăng tới.
Bên trên khuôn mặt xấu xí kia, làn da giống như bị đốt cháy thành từng tầng từng tầng xếp chồng lên nhau, còn kèm theo một ít thịt màu đỏ sậm hư thối, một đôi mắt dựng thẳng màu vàng xanh lá giống như là mắt rắn, nhìn chằm chằm vào Bobby.
Bobby xấu hổ cười: "Thật là xin lỗi, hình như là tôi đi nhầm đường, tạm biệt." Nói xong lập tức xoay người chạy.
Freddy cười gằn: "Không, nếu như mày đã đến nơi này, vậy ở lại chơi một lát với chú Freddy. . . Ách."
Bóng dáng của Bobby cũng đột nhiên biến mất, không gian này lại một lần nữa trở nên hoàn toàn tĩnh mịch.
Freddy sửng sốt, một lát sau mới phát ra một tiếng gào thét tức giận: "Không ~~~ "
Trong nhà ăn của nhà Kris, mặt mũi Bobby tràn đầy vẻ ngơ ngác nhìn Luke ở trước mặt, hắn đang rất tự nhiên, dời cái xô đựng đá ướp rượu từ trên đỉnh đầu anh ta đi, sau đó đưa một cái khăn lông ở trong phòng bếp tới: "Lau đi, bằng không thì sẽ rất dễ bị cảm."
Bobby ngơ ngác nhận lấy khăn lông, lau lau đỉnh đầu mình, một đống đã vụn ào ào ào từ trên đỉnh đầu anh ta trượt xuống.
Luke hơi xấu hổ: "Ha ha, nhất thời nóng vội nên đổ hơi nhiều."
Bobby nhìn xô đá ướp rượu trên bàn một cái, ở trong đó đã rỗng tuếch, không lãng phí một chút nào, trong lòng có cảm giác vô cùng phức tạp.
Mấy phút sau, Luke dẫn Bobby cùng quay về phòng khách.
Kris thấy hai người đi ra, lập tức từ trên ghế salon ngồi dậy: "Luke, vừa rồi. . . Ách, đây là ai?"
Luke hướng về phía cô bé cười nói: "Một người bạn của anh, anh ấy là người chuyên nghiệp, rất am hiểu xử lý một ít việc."
Bobby lộ ra vẻ ngơ ngác: Tôi có nghề nghiệp nào đó à? Tôi chỉ là một người thuần thú, thứ vừa rồi kia cũng không giống như là động vật mà!
Mặt mũi của Kris tràn đầy vẻ hoài nghi: "Vừa rồi, hình như anh ta cũng ở trong cơn ác mộng kia?"
Mặt Luke không đổi sắc: "Đúng vậy, đó là kỹ năng cần thiết của những người chuyên nghiệp."
Nhìn vẻ mặt mờ mịt của Kris, hắn bổ sung một câu: "Nhà ngoại cảm, đương nhiên là sẽ phải có khả năng đặc biệt rồi."
Kris a một tiếng, bừng tỉnh hiểu ra, lộ ra vẻ bội phục nhìn về phía Bobby: "Ngài thật sự là quá lợi hại, vậy mà có thể chủ động đi vào trong giấc mơ của người khác."
Bobby nhìn ánh mắt của hot girl xinh đẹp đang quăng tới, vẫn ở trong trạng thái ngơ ngác: Móa nó chứ tôi chỉ là một người thuần thú mà! Nhà ngoại cảm là cái quỷ gì!
Luke cũng không để ý tới anh ta, nghiêng đầu nhìn về phía hai khách không mời mà đến khác trong phòng: "Nancy, còn có vị này, làm sao hai người lại tới đây?"
Sau khi Nancy trở về, cũng chỉ lên tiếng chào Kris, nói mẹ cô bé không cho phép cô bé đi ra ngoài.
Kris từng nói với Luke, hắn cũng không xếp cô bé này vào trong kế hoạch.
Mặt mũi của Nancy tràn đầy sự hoảng sợ.
Vừa rồi nếu không phải là Selina ngăn lại, cô bé đều đã xông vào trong phòng ăn tìm Luke rồi.
Bây giờ rốt cuộc đã đến lượt cô bé nói ra, vội vàng nói: "Tên, tên kia, lại xuất hiện! Trước đây không lâu, gã đã giết Jesse, hơn nữa còn đi vào trong giấc mơ của em."
Luke gật đầu: "Đầu tiên, Jesse là ai? Thứ hai, tên kia không tổn thương em chứ?"
"Jesse chính là cậu bạn nói với bọn em chiều nay, cậu ấy cũng là bạn học của bọn em." Nancy lắc đầu: "Trước khi em tắm, có đặt sẵn đồng hồ báo thức, kịp thời tỉnh lại."
Trong lòng Luke âm thầm lắc đầu.
Theo hắn thăm dò được, Freddy cũng không muốn nhanh chóng giết chết những học sinh trung học này, dường như là gã đang hưởng thụ quá trình đùa bỡn con mồi này, hưởng thụ sự sợ hãi của bọn họ.
Cho nên, Nancy có thể còn sống, cũng không phải là bởi vì cô bé tỉnh lại, mà là Freddy còn chưa có dự định giết cô bé.
Hắn nhìn về phía một cậu trai khác: "Đây là. . ."
Cậu trai này chủ động đưa tay ra: "Quentin - Smith, gọi em là Quentin là được."
Luke nắm tay: "Cậu cũng bị cơn ác mộng kia dây dưa à?"
Quentin cười khổ gật đầu: "Đúng thế."
Luke nhìn sắc mặt của cậu ta: "Cậu không ngủ bao lâu rồi?"
Mặt của Quentin càng lộ ra vẻ đắng chát hơn: "Không biết, có lẽ là hai ngày, có lẽ là ba ngày."
Luke: "Bọn em đến tìm Kris, là có tính toán gì?"
Vừa rồi, chính là hai vị này đột nhiên đến, làm Kris ở trong giấc ngủ bừng tỉnh.
Selina phụ trách giữ ở cửa ra vào ngăn bọn họ lại, để bọn họ không được ầm ĩ ảnh hưởng tới Kris ngủ.
Quentin nghe xong chữ đi ngủ, cả người lập tức run rẩy, vội vàng chạy sang bên cạnh mãnh liệt đập vào cửa sổ.
Đối với hành động của hai người, Luke cũng không có ác cảm.
Bọn họ là có lòng tốt, hơn nữa cũng không làm chuyện gì xấu, chỉ là chọn thời điểm rất khéo, để Luke và Kris ở một thời điểm thích hợp rời khỏi giấc mơ.
Trong nháy mắt lúc Luke tỉnh lại, lập tức túm lấy thùng đá ngâm rượu chạy vào phòng ăn, sau đó. . . Đổ toàn bộ đá và nước trong thùng lên trên đầu Bobby.
Bobby cũng tỉnh lại trong nháy mắt.
Vị quản lý bộ phận PR này tình cờ đi loạn vào trong cơn ác mộng kia, Luke đối với chuyện này cũng đã đại khái có chút manh mối.
Bobby nhận được điện thoại của hắn, đã liên tục lái xe hơn sáu giờ, tận đêm khuya mới đến nơi này.
Vị này vào ban ngày còn phải kiêm việc giám sát công việc khai thác quặng mỏ của công ty, sau khi chạy đến thì đương nhiên là rất mệt mỏi.
Nếu như chỉ là như vậy, chưa chắc Bobby đã đi vào cơn ác mộng.
Nhưng Luke vì học tập năng lực của Bobby, lại thắng anh ta một lần, Bobby gặp phải chút vận rủi là chuyện tất nhiên.
Lại thêm bản thân Bobby cũng có năng lực kết nối tâm linh, có lẽ thuộc về loại người "Dễ dàng có cảm ứng" đối với năng lượng tinh thần.
Ba nhân tố đồng thời tác dụng, anh ta đã không giải thích được đi vào trong cơn ác mộng.
Cũng may là mức độ không may của Bobby vẫn chưa tới tình trạng nghiêm trọng, Luke lập tức kéo anh ta ra khỏi cơn ác mộng, không bị Freddy giết chết ở trong cơn ác mộng.
Đối với chuyện này, Luke vẫn có chút lúng túng.
Hơi không chú ý, lại suýt chút nữa đạp Bobby vào bẫy, chỉ hi vọng vị này đừng bị Freddy dọa cho xuất hiện bóng ma tâm lý.
Thế nhưng mà, Luke cũng không có cách nào.
Hệ thống ba ba hiển nhiên là không hiểu gì đối với kỹ thuật internet.
Luke từng thử chơi đánh cược Blackjack online, đều không thể đạt được tư cách học tập năng lực của Bobby, chỉ có thể để Bobby chạy tới.
Mà Bobby mới thua hai lần, đã đi loạn vào trong ác mộng do Freddy làm ra, Luke cảm thấy vị này tuyệt đối là có thể chất không may trời sinh.
Khó trách trước đó rõ ràng là vị này có một công việc khá tốt, nhưng lại tự biến thành kẻ lang thang không manh áo che thân.
Mếu như có thể số liệu hóa may mắn, may mắn của Bobby chắc hẳn sẽ là âm 1.
Một bên khác, nghe được câu hỏi của Luke, Nancy và Quentin liếc nhau, vẫn là Quentin nói: "Nancy cảm thấy, mẹ bạn ấy có việc đang giấu giếm bạn ấy, liên quan tới cơn ác mộng này, liên quan tới người kia."
Luke gật đầu: "Cho nên. . ."
"Cho nên bọn em muốn tìm ra chân tướng, như thế mới có thể giải quyết xong chuyện này." Quentin nói.
Luke suy nghĩ một lát, lại lắc đầu: "Không cần phải phiền toái như vậy, có lẽ là anh đã biết gã muốn làm gì."
"Gã ta muốn làm gì?" Kris, Nancy, Quentin gần như là đồng thời lên tiếng hỏi.
Luke tiện tay thao tác vài lần trên laptop trên bàn, lấy thành quả tư liệu tìm kiếm được buổi chiều ra, xoay màn ảnh về phía ba người: "Bọn em từng thấy nơi này chưa?"
Ánh mắt của ba người quăng lên trên màn hình laptop, phía trên là một tấm ảnh cũ, đó là một cái nhà trẻ, một cái bảng hiệu lớn ở trên nóc nhà —— Badham School (Nhà trẻ Badham).