Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 461: CHƯƠNG 461: CHÂN TƯỚNG CHỈ CÓ MỘT

Sắc mặt của ba người đều biến đổi, đồng thanh nói ra: "Chính là chỗ đó!"

Luke nhìn nét mặt của bọn họ, gật đầu: "Xem ra là lúc ở trong mơ bọn em đều đã đến nơi đó rồi, đúng không?"

Ba người cùng nhau gật đầu.

Luke tiếp tục mở miệng nói: "Cái nhà trẻ này, mười hai năm trước từng xảy ra một chuyện, là liên quan tới bọn nhỏ ở trong đó. Nếu như anh đoán không sai, bây giờ bọn em khoảng 17 tuổi rồi đúng không? Cũng có thể là còn nhỏ hơn một chút."

Ba người lại cùng nhau gật đầu, không nói gì thêm, hiển nhiên là bọn họ đều ở trong độ tuổi này.

Luke: "Cái nhà trẻ này ở ngay trong thị trấn Springwood, cho nên mười hai năm trước có lẽ là bọn em đã từng học ở nơi đó. Hơn nữa, chú ý chỗ này..."

Luke phóng đại một chỗ trên bức ảnh ở trên màn hình, sau đó lại mở một bức ảnh khác lên, đặt cả hai bức song song với nhau: "Phát hiện cái gì không?"

Ba người nhíu mày, xem hai bức ảnh chụp một lát, sắc mặt của Nancy thay đổi: "Đây. . . Là cùng một nơi?"

Luke ừ một tiếng: "Cho nên, ít nhất là Dean và Kris, năm đó đều học ở trong nhà trẻ này."

Bức ảnh mở lên phía sau kia, chính là bức mà Luke chụp được ở trong tang lễ của Dean, là bức ảnh mà Kris và Dean vô tình chụp chung khi còn nhỏ.

Dean đang chơi thang trượt, cùng với hàng rào gỗ thấp nhỏ màu trắng sau lưng Kris kia, còn có căn nhà một tầng bên cạnh, hoàn toàn ăn khớp với cảnh tượng của nhà trẻ Badham bên trong một bức ảnh cũ ảnh khác.

"Còn việc cha mẹ bọn em giấu diếm thứ gì, anh cảm thấy cũng không phải là trọng điểm." Hắn tiếp tục nói: "Bởi vì, người kia đang dẫn dắt bọn em tiếp cận từng bước một, tiếp cận tới chuyện mà gã muốn để cho bọn em biết."

Vẻ mặt của ba người không ngừng biến đổi.

Luke đột nhiên nở nụ cười: "Không cần sợ hãi, chí ít thì các em còn có sự trợ giúp của bọn anh. Vốn là người ngoài cuộc, lại còn là thám tử, bọn anh sẽ tỉnh táo hơn các em nhiều. Người kia xác thực là vô cùng phiền phức, nhưng cũng không phải là vô địch, nếu không gã cũng sẽ không chờ tới mười hai năm sau mới bắt đầu quấy rối bọn em."

Hơn nữa, hiệu suất giết chóc của người nào đó thực thấp!

Những người lớn đã đốt gã ta thành than cốc năm đó, gã cũng còn chưa trả thù.

Luke cũng không cho rằng, đó là bởi vì người nào đó khoan dung độ lượng, buông tha cho những người lớn kia.

Từ Dean và Jesse đã chết mà xem, người nào đó không phải là không giết người, chẳng qua là bởi vì nguyên nhân nào đó nên chưa làm mà thôi.

Ba người khó có thể tin: Một tên khủng bố như vậy, mà anh lại có thể nói hời hợt như thế, thật sự là chúng ta đang nói tới cùng một thứ chứ?

Luke cũng không thèm để ý tới nét mặt của bọn họ: "Cho nên, muốn biết đáp án hoặc là chân tướng thì cũng không khó. Đi tới nơi này một lần, hẳn là có thể biết được."

Tầm mắt của mọi người cùng nhau nhìn về phía bức ảnh ở trên màn hình.

"Chúng ta... Đi luôn bây giờ à?" Trong lòng Kris thấp thỏm, không nhịn được mở miệng hỏi.

Luke nhún nhún vai: "Có đi hay không thì vấn đề cũng không lớn, nhưng anh tháy có vẻ như là bọn em rất muốn biết đáp án."

Được rồi, kỳ thật hắn cũng rất tò mò, đến cùng là tên Freddy - Krueger này đang suy nghĩ cái gì.

Hoặc phải nói là, đến cùng thì Freddy muốn làm gì.

Chẳng lẽ đây chỉ đơn thuần là một trò chơi giết chóc? Luke cảm thấy, chuyện không thể đơn giản như vậy được.

Kris, Nancy, Quentin ở nơi đó nhìn lẫn nhau, bắt đầu tranh luận.

Kris không quá muốn đi, nhưng Nancy và Quentin lại muốn đi.

Sau cùng, thiểu số đành phải phục tùng ý kiến của đa số.

Bọn Luke chỉ ở bên cạnh nhìn, cũng không chêm lời.

Đợi tới lúc ba người đạt thành ý kiến nhất trí, hắn mới nói: "Vậy xuất phát thôi."

Bờ môi Kris giật giật, cũng không lên tiếng, nhưng đợi tới lúc hắn đứng lên, theo bản năng lại đi theo ở sau lưng hắn.

Nancy là vụng trộm nhảy cửa sổ, ngồi xe Quentin tới đây, bây giờ hai người cũng vẫn ngồi chung một chiếc xe.

Kris lại không hề do dự lên trên xe Luke, ngồi ở chỗ ngồi phía sau cùng với Bobby.

Bobby: ... Móa nó chứ, tôi chỉ là một người thuần thú, vì sao tôi cũng phải đi?

Luke không để ý tới ánh mắt ai oán kia của Bobby, bởi vì hắn không có cách nào giải thích cặn kẽ.

Chẳng lẽ lại nói, sợ Bobby đang gặp vận rủi, chút nữa không hiểu thấu lại ngủ mất, lại không hiểu thấu bị Freddy kéo vào trong cơn ác mộng hay sao?

Loại lời chua chat nhói lòng này, cũng không cần nói ra ngoài miệng.

Sáu người hai xe, lái trên đường trong thị trấn nhỏ vào ban đêm, mấy phút sau đã đến đến một rừng cây ở biên giới thị trấn.

Sau khi dừng xe, sáu người xuống xe, do Luke dẫn đầu mọi người tiến lên, sau khi vượt qua một rừng cây, bọn họ đứng ở trên một con đường cũ kỹ hoang vu, bốn phía đều có từng vạt cây lớn che chắn tầm mắt.

Mọi người lại dọc theo con đường nhỏ này đi thêm hơn 10m, một dãy nhà xuất hiện ở ven đường.

Đó là một tòa nhà một tầng.

Trên bảng hiệu cũ nát tổn hại ở trên nóc tòa nhà một tầng này, chỉ còn lại hai ba chữ cái.

Trên một cây cột gỗ ở ven đường trước căn nhà, một cái bảng hiệu xám xịt cũ kỹ còn mơ hồ có thể thấy được mấy chữ: Nhà trẻ Badham.

Sắc mặt của ba người bọn Kris đều biến đổi.

Cho dù lúc này là đêm khuya, cho dù nơi này không có ánh đèn, cho dù tòa kiến trúc này đã nhiều năm không được tu sửa, nhưng bọn họ hầu như đều vô ý thức nhận ra mình đã tìm đúng chỗ.

Nhìn vẻ sững sờ của ba người ở trước căn nhà, Luke nhắc nhở: "Có phải là chúng ta nên đi vào hay không?"

Lại tiếp tục đứng ở bên ngoài, trừ việc bị hao tổn tinh thần và thể lực, cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

Đối mặt với loại tình huống này, phải dứt khoát đi vào, nếu không thì xoay người rời đi, thay một phương pháp giải quyết khác, đứng tại chỗ do dự là lựa chọn không có hiệu quả nhất.

Luke cũng không có quá nhiều thời gian để trì hoãn ở đây.

Ba người giật mình tỉnh lại, liếc nhau, Nancy và Quentin cất bước đi tới căn nhà.

Kris lại một lần nữa đi theo sau lưng Luke, chỉ cách xa hắn một bước.

Những người khác đi vào, chỉ có Selina ở lại bên ngoài, quan sát tablet trong tay.

Đây là việc mà trước đó Luke đã nói rõ với cô ta, mà hắn nói cho những người khác là, Selina ở phía sau chuẩn bị chút chuyện.

Cụ thể là chuẩn bị cái gì, đương nhiên là hắn sẽ không nói.

Nếu không phải là Bobby đã bắt đầu dính phải số con rệp, không hiểu thấu đi vào trong cơn ác mộng do Freddy làm ra, Luke ngay cả anh ra cũng sẽ gạt ra ngoài.

Chuyện này xem như là chuyện riêng của hắn, không cần thiết phải để bọn họ liên luỵ vào, quá nguy hiểm còn chưa nói, bọn họ lại cũng không giúp được gì.

Năm người đi vào trong nhà, trong tay Luke và Bobby đều cầm hai ngọn đèn LED cắm trại.

Ánh sáng màu trắng rực rỡ đánh vỡ bóng tối bên trong căn nhà này.

Khắp nơi đều là tro bụi, hơn nữa rõ ràng là đã thật lâu rồi không có ai đến nơi này.

Đi một vòng, sắc mặt của ba người bọn Kris đều khó coi.

Mặc dù nơi này khác khung cảnh trong cơn ác mộng không ít, nhưng hoàn cảnh tổng thể lại là y hệt.

Bọn họ đã tiến vào bên trong căn nhà này rất nhiều lần ở trong mơ, lại bị Freddy dọa đến mức giật mình tỉnh lại.

Nhìn vẻ sợ hãi của ba người, Luke lại một lần nữa mở miệng: "Đi thôi, nơi này hình như là không có đáp án mà bọn em muốn."

Nancy và Quentin liếc nhau, đi theo hắn tới một hành lang trong nhà, quẹo sang bên, thấy một cánh cửa ở cuối hành lang, phía trên có tấm bảng Maintenance (Phòng bảo trì).

Luke tiến lên đẩy cánh cửa này ra, cất bước đi xuống.

Đây là một tầng hầm, cũng chính là phòng dụng cụ, hoặc là phòng bảo trì, bên trong vẫn là cảnh tượng cũ kỹ phủ đầy tro bụi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!