Kris vẫn theo sát đằng sau hắn, Bobby thì lại đi theo ở sau lưng hai người bọn họ, Nancy và Quentin đã đang tìm kiếm ở nơi này.
So với Kris đã được Luke cứu hai lần, hai người bọn họ càng muốn làm rõ ràng, đến cùng là Freddy muốn làm gì.
Quentin cầm lấy một vật từ trên một cái bàn cũ nát lên, miệng lẩm bẩm nói: "Không sai, nơi này khẳng định là chỗ của gã."
Thứ Quentin cầm trong tay, là một cái móng vuốt, cũng chính là một bộ phận của mẫu vũ khí móng vuốt mà Freddy đeo.
Nancy thì lại quét nhìn một lát, tới gần một bức tranh: "Tớ. . . Cảm thấy, đằng sau bức tranh này có thứ gì đó."
Khứu giác linh mẫn của Luke đã sớm phát hiện ra điều này, gật đầu tiến lên: "Để đấy cho anh đi."
Treo đèn cắm trại trong tay lên trên tường, hắn đưa tay xé rất nhiều bức tranh giống như trẻ em vẽ xấu xuống, lộ ra một cánh cửa nhỏ phía dưới.
Hai tay nhẹ nhàng dùng sức, hắn mở cánh cửa nhỏ này ra, đi tới bên cạnh, ngồi xổm xuống nhìn nhìn, phát hiện ra bên trong là một căn phòng nhỏ bí ẩn.
Hắn gỡ đèn cắm trại trên tường xuống, đưa vào bên trong căn phòng nhỏ bí ẩn này: "Bọn em muốn đi vào xem thử không?"
Nancy và Quentin đều gật đầu, Kris lại không lên tiếng, chỉ nhìn Luke.
Một lát sau, Bobby bị bỏ lại ở căn phòng bên ngoài, bốn người bọn Luke chui vào bên trong gian phòng nhỏ này.
Gian phòng này nhỏ hơn nhiều so với gian bên ngoài, là mượn nơi hẻo lánh vốn có trong căn phòng này, lại xây thêm hai bức tường, một lần nữa tạo thành một không gian mới.
Bên trong chỉ có một cái giường đơn, bên trên có một đống chăn đệm xám xịt, không có đồ dùng trong nhà nào khác.
Chỉ có ở trên vách tường xung quanh, rải rác các loại hình vẽ vụng về dùng sơn vẽ xấu ra.
Thời gian xa xưa, màu sơn đều đã biến thành màu xám đen, nhìn không hề đáng yêu một chút nào, nhìn kỹ lại có vẻ rất rung rợn.
Nancy nhìn chăm chú những bức vẽ kia, vươn tay đụng vào bọn chúng, miệng lẩm bẩm nói: "Những thứ này hình như là. . . Em vẽ khi còn bé."
Luke cũng không quá mức để ý, nhìn khắp bốn phía, từ trên mép giường cầm lấy một cái hộp giấy phủ kín màu đen tro bụi, sau khi mở ra, bên trong lộ ra một cuốn album ảnh cũ kỹ.
Hắn lật ra, phát hiện ra đó là một ít bức ảnh cũ đã bị ố.
Hắn chỉ lật hai trang, đã đẩy tốc độ lật nhanh hơn, lướt qua những bức ảnh bên trong tập album.
Vài giây sau, hắn đã khép bộ ảnh lại, nhíu mày suy tư.
Quentin chú ý tới biểu lộ của hắn, không khỏi cất tiếng hỏi: "Bên trong là cái gì thế?"
Kris và Nancy đều nhìn về phía bộ ảnh trong tay Luke.
Luke lắc đầu, không trực tiếp trả lời câu hỏi này.
Hắn nhìn thoáng qua Nancy, lại liếc mắt nhìn Kris: "Thứ này, có lẽ chính là thứ mà gã muốn bọn em nhớ tới."
Hai cô bé theo bản năng đi lên một bước, Nancy không nhịn được hỏi: "Là cái gì thế?"
Luke im lặng một lát: "Là đáp án mà bọn em muốn, chuyện xảy ra ở nhà trẻ này năm đó."
Nancy lại một lần nữa tiến lên một bước, vươn tay ra: "Có thể cho em xem một chút được không?"
Luke nhíu mày suy tư một lát, nhìn về phía Kris: "Anh đã đại khái hiểu ra vì sao gã lại muốn để cho bọn em tới nơi này, nhưng vật này là cạm bẫy do hắn để lại. Cho nên, bây giờ anh xác nhận lại một lần, bọn em thực sự muốn xem chứ?"
Nancy hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu: "Em muốn xem."
Kris nhìn biểu lộ của Luke, đột nhiên lắc đầu: "Em không xem."
Luke ừ một tiếng: "Vậy thì tốt, Nancy chờ một chút."
Nói xong hắn nhanh chóng rút ra bộ phận tấm ảnh trong bộ ảnh, sau đó mới ném bộ ảnh tới cho Nancy.
Sau đó, hắn móc một cái bật lửa ra, đi đến nơi hẻo lánh, nhóm lửa toàn bộ hơn 10 tấm ảnh trong tay, nhìn bọn chúng biến thành một bãi tro tàn.
Lúc làm chuyện này, Luke dùng thân thể che ánh mắt của những người khác, không để cho bọn họ nhìn thấy hình ảnh trên tấm ảnh.
Bên kia, Nancy xem mấy tấm ảnh trong tay, sắc mặt bỗng nhiên đỏ lên, sau đó rất nhanh lại trở nên tái nhợt: "Không, sẽ không."
Lúc này thân thể Quentin giật giật, giống như là muốn đi lên xem bộ ảnh.
Thân hình Luke lóe lên, đến bên cạnh cậu ta, đè đầu vai của cậu ta lại: "Đó là thứ thuộc về cô ấy."
Quentin yên lặng.
Bây giờ cậu ta có muốn đi qua đều không làm được, lực lượng tác dụng lên đầu vai làm cho cậu ta căn bản là không có cách nào tiến lên.
Nhìn thấy Nancy đột nhiên tuôn trào nước mắt, Luke cũng không hề áy náy.
Theo lòng hiếu kỳ mà Quentin và Nancy biểu hiện ra, nếu như hắn trực tiếp đốt toàn bộ những tấm ảnh kia, sợ là sẽ làm cho hai người này nghi thần nghi quỷ.
Còn may là độ tín nhiệm của Kris đối với hắn vô cùng cao, lòng hiếu kỳ cũng không nặng lắm.
Luke đi tới, đưa cái bật lửa trong tay ra: "Hẳn là em cần thứ này."
Nancy mờ mịt nhìn cái bật lửa một lát, tinh thần mới hồi phục lại, cầm lấy bật lửa, bắt đầu nhóm lửa.
Thế nhưng mà, hai tay của cô bé lại kịch liệt run rẩy, hơn nữa còn vô cùng bất lực, bật liên tục vài cái vẫn không đánh lửa được.
Luke cũng không hỗ trợ, chỉ xoay người, ngăn cản ánh mắt của hai người khác.
Sau một lúc lâu, chóp mũi cuar hắn truyền tới mùi ảnh bị đốt, bên tai cũng có tiếng nức nở của Nancy.
Sau một lúc lâu, hắn mới dịch sang một bên, đi đến bên cạnh Kris.
Nancy? Cô ta có Quentin tới an ủi, hai người này rõ ràng là có tình ý với nhau, không cần hắn thò một chân vào.
Chú ý tới vẻ kinh nghi bên trong ánh mắt của Kris, hắn nói khẽ: "Đã có dự định dứt bỏ quá khứ, vậy thì không nên xoắn xuýt, không phải là tất cả hồi ức đều tốt đẹp."
Kris nhìn Nancy ở bên kia đang khóc vô cùng thê thảm, trong lòng lại đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.
Cô có dự cảm, nếu như chính mình lựa chọn xem những tấm ảnh kia, sợ rằng sẽ không chịu được giống như Nancy bây giờ.
Bây giờ, cô đã có suy đoán đại khái đối với những tấm ảnh kia, nhưng không tận mắt thấy, sẽ không phải tiếp nhận loại xung kích cực lớn này.
Con người, có đôi khi là sinh vật hết sức am hiểu việc bịt tai trộm chuông.
Một hồi lâu sau, rốt cuộc Nancy đã dần dần bình tĩnh lại.
Luke mới mở miệng nói: "Được rồi, Nancy. Anh biết là em rất khó chịu, thế nhưng chúng ta hẳn là đã giải quyết được căn nguyên của vấn đề, không phải thế sao?"
Nancy ngẩng đầu lên, nhìn hắn chăm chú một lát, chậm rãi gật đầu.
Quentin không nhịn được, hỏi: "Giải quyết gã ta như thế nào đây?"
Luke đánh giá hai người: "Hai đứa đã lâu rồi không ngủ ngon giấc đi?"
Hai người cười khổ gật đầu.
Luke: "Bây giờ, đi lên giường nằm xuống, sau đó đi ngủ."
Hai người nhìn cái giường vừa bẩn vừa nát kia, có chút khó chịu vặn vẹo thân thể.
Luke cũng đã đi tới, đẩy cái giường đơn kia ra ngoài, lại cẩn thận chậm rãi cuốn chăn đệm ga giường nhàu nát phía trên thành một đoàn, ném tới góc tường.
"Như vậy hẳn là có thể chứ." Hắn nhìn cái giường đơn chỉ còn lại ván gỗ dát giường, thỏa mãn gật đầu.
Nancy và Quentin đều nhẹ nhàng thở ra.
Mặc dù ván gỗ dát giường hơi cứng, nhưng ít ra cũng không có bụi.
Lúc này, chỉ nghe thấy Luke tiếp tục nói: "Kris, Nancy, bọn em đến đó nằm xuống."
Vừa nói, hắn vừa kéo một cái ghế gỗ bên cạnh tới, thử mức độ chắc chắn một chút, ngồi ở trên đầu giường: "Đầu dựa vào bên này."
Mặt mũi Quentin tràn đầy vẻ ngơ ngác, không kìm lòng được cất tiếng hỏi: "Vậy. . . em thì sao?"
Hai cô gái không khỏi nhìn cậu ta một cái, lại nhìn cái giường đơn một cái.
Luke mới vừa ngồi xuống ghế trên đầu giường, nghe thấy câu hỏi này, theo bản năng nhìn. . . Sàn nhà dưới chân một cái.