Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 463: CHƯƠNG 463: MỘT, HAI, FREDDY TỚI TÌM BẠN!

Quentin chú ý tới điểm rơi tầm mắt của hắn, nghẹn ngào khẽ hô: "Anh, sẽ không phải là bắt em nằm ở trên mặt đất đấy chứ?"

Luke xấu hổ cười.

Không thể không nói, cảm giác của Quentin vẫn vô cùng chính xác.

Vừa rồi Luke nghĩ, chính là để cho Quentin nằm ở dưới chân hắn, như vậy hắn sẽ có thể dùng chân tiếp xúc với Quentin, phát động năng lực kết nối tâm linh.

Hai tay đương nhiên là phải để lại cho hai cô gái, cũng không thể để hắn đưa chân chạm lên trán Kris và Nancy được.

Chủ yếu là, để người khác đụng vào thân thể của hắn cũng không hiệu quả bằng hắn dùng tay chân của mình với tư cách làm cầu nối để phát động năng lực.

Ngón tay tới đâu, sẽ phát động công kích tới đó, đây là thói quen của rất nhiều tay súng.

Chân? Miễn cưỡng cũng được.

Trong không khí, đột nhiên xuất hiện tình huống yên tĩnh trong chốc lát.

Vẫn là Kris đánh vỡ cục diện bế tắc này: "Luke, em. . . hình như là không ngủ được."

Luke ngạc nhiên, Kris lúng túng cúi đầu xuống: "Buổi chiều, ngủ quá lâu, bây giờ giống như là không hề cảm thấy buồn ngủ."

Luke im lặng, trong lúc nhất thời hắn cũng không nhớ tới chuyện này.

Kris ngủ từ xế chiều năm giờ đến hơn mười giờ tối, tới bây giờ thì mới tỉnh lại hơn một giờ.

Muốn tiếp tục buồn ngủ cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Luke chỉ có thể nói: "Vậy thì Quentin và Nancy nằm lên trên giường đi, em tìm một chỗ ngồi xuống."

Quentin như trút được gánh nặng thở dài một hơi.

Một lát sau, Nancy và Quentin song song nằm ở trên giường đơn, Kris thì lại tìm một cái ghế, ngồi ở bên cạnh Luke.

Quentin rốt cuộc không nhịn được hỏi: "Anh muốn làm gì?"

Luke lộ ra vẻ mặt nghiêm túc nhìn thoáng qua Bobby ở bên ngoài, hạ giọng nói: "Chờ một chút nữa sẽ để cho vị nhà ngoại cảm chuyên nghiệp kia hỗ trợ, để anh tiến hành kết nối tinh thần với bọn em, đi theo bọn em cùng đi vào trong giấc mơ."

Quentin mờ mịt: "Nhà ngoại cảm ở đâu?"

Kris vội vàng chỉ ra Bobby trong phòng bên ngoài: "Chính là vị kia. Buổi chiều chính là anh ấy, trợ giúp Luke đi vào trong giấc mơ của tớ để cứu tớ."

Quentin và Nancy nhìn lẫn nhau, nhưng nhìn sang Kris, lại không thể không tin tưởng.

Bằng không thì, bọn họ cũng rất khó lý giải tại sao, như thế nào mới từ trưa tới giờ mà Kris lại tín nhiệm vị thám tử này như vậy, quả thực chính là nhắm mắt theo đuôi.

Nhìn Nancy và Quentin hơi có vẻ khẩn trương, Luke cười cười: "Không cần quá sợ hãi, gã cũng không khủng bố giống như trong tưởng tượng của bọn em đâu. Buổi chiều nay anh và Kris đã gặp gã, không phải là bây giờ vẫn còn sống khỏe mạnh hay sao!"

Đương nhiên, nếu bọn em đơn độc gặp phải gã, sợ rằng sẽ chết rất nhanh. Trong lòng của hắn âm thầm bổ sung một câu.

Đây không phải là hắn xem thường hai người.

Nancy và Quentin đều chỉ là học sinh trung học bình thường, cũng không phải là người siêu phàm gì cả, cũng chưa từng được huấn luyện chuyên môn.

Để bọn họ đi đối kháng với Freddy, muốn thắng thì chỉ có thể dựa vào vận may.

Cũng may là cho tới bây giờ Luke chưa bao giờ dựa vào vận may, mặc dù hắn vẫn luôn rất may mắn.

hHai người nằm xuống gật gật đầu, rốt cuộc nhắm hai mắt lại.

Mới đầu bọn họ còn rất khẩn trương, theo bản năng không muốn chìm vào giấc ngủ, nhưng hoàn cảnh yên tĩnh sau khi nằm xuống sau làm cho bọn họ không tự chủ được đã buông lỏng tinh thần.

Bọn họ đã rất nhiều ngày không ngủ được một giấc sâu, cộng thêm vừa rồi lúc Luke an ủi bọn họ, sử dụng một chút năng lực kết nối tâm linh, để bọn họ càng tín nhiệm hắn hơn.

Mấy phút sau hai người đã phát ra tiếng hít thở đều đều.

Luke cũng không lập tức đi vào trong giấc mơ của bọn họ, mà lại đưa tay lên tai nghe trên tai nhẹ nhàng gõ hai cái, lập tức lại nhận được tiếng gõ tương tự.

Đó là Selina đang trả lời hắn, biểu thị là cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng.

Luke có lá bài tẩy của mình, nhưng hắn càng thích làm nhiều chuẩn bị hơn một chút, Selina bây giờ đang thông qua camera giám sát mà hắn lắp đặt, tùy thời kiểm tra động tĩnh bên trong gian phòng.

Buổi chiều nay Selina cũng ngủ một giờ, tinh thần cực kì tốt, càng không xui xẻo giống như vị quản lý bộ phận PR nào đó.

Luke đạt được câu trả lời của phe hậu thuẫn kiên cường, tinh thần cũng chuyển về trên người bọn Nancy, phát hiện ra thân thể hai người hơi có chút khác lạ.

Hô hấp hơi gấp rút, tim đập nhanh hơn một chút, thế nhưng vẫn còn không có phản ứng quá kịch liệt.

Đây chính là bị Freddy kéo vào cơn ác mộng, nhưng đây chỉ là khúc nhạc dạo, vở kịch còn chưa được diễn.

Hắn nghiêng đầu, cười cười với Kris ở phía đối diện: "Tin tưởng anh, các em đều sẽ bình an vô sự đi ra ngoài nơi này."

Nói xong, hắn nhắm hai mắt lại, hai tay sờ lên đỉnh đầu hai người bọn Nancy, phát động năng lực kết nối tâm linh.

Ngay sau đó, cảnh tượng chuyển đổi.

Xuất hiện ở trước mắt Luke, là một. . . Lớp học.

Ngoài cửa sổ vẫn là một mảnh đen kịt, trong phòng học chỉ có một cái đèn huỳnh quang màu trắng bệch u ám, trong phòng học trống vắng không người, chỉ có các loại đồ chơi trẻ em và vật dụng tán loạn các nơi.

Luke không dừng lại ở chỗ này quá lâu, cất bước đi ra ngoài.

Đứng ở trong hành lang, bên tai hắn quanh quẩn một tràng tiếng hát mơ hồ, giống như là có mấy bé gái đang hát theo một bài nhạc thiếu nhi, còn có tiếng dây thừng có tiết tấu đập lên trên mặt đất.

Hắn đi qua hành lang, lúc đi ngang qua một phòng học cuối hành lang, từ cánh cửa rộng mở, thấy trong phòng học có ba bé gái mặc váy trắng.

Hai bé cái đang vung sợi dây trong tay, một bé gái khác đang nhảy, trong miệng ba cô bé đang hát bài nhạc thiếu nhi kia.

"Một, hai, Freddy tới tìm bạn. . ."

"Ba, bốn, cửa sổ đều phải đóng chặt. . ."

Ba đứa nhỏ dường như là chú ý tới hắn, nhưng trên mặt lại không có bất kỳ vẻ khác thường nào, vẫn vừa hát vừa nhảy như trước.

Ánh đèn huỳnh quang trắng bệch chiếu xuống, ba đôi mắt giống như những lỗ thủng màu đen, yên tĩnh nhìn hắn.

Luke nghiêng đầu, đánh giá cảnh tượng này một chút, đột nhiên cười khẽ: "Tên này thật sự là một tên biến thái! Nhưng cảnh tượng này còn rất có sáng tạo nha. Haizz, đáng tiếc là chưa từng làm chuyện tốt."

Lắc đầu, hắn cất bước tiếp tục đi tới.

Trong phòng học sau lưng, ba cô bé kia nghiêng đầu dõi theo phương hướng hắn rời đi, dây thừng trong tay vẫn đang quất lên mặt đất, bước chân nhảy vẫn không ngừng, tiếng ca đơn điệu vẫn quanh quẩn ở trong hành lang.

"Năm, sáu, lấy được Thập Tự Giá. . ."

"Bảy, tám, thức đêm đến bình minh. . ."

Giờ phút này Luke đã đến cuối hành lang lớp học, kéo cánh cửa viết "phòng bảo trì " kia ra, một lối đi phủ kín các các loại ống sắt xuất hiện ở trước mắt hắn.

Phía sau hắn truyền tới tiếng hát của mấy đứa nhóc: "chín, mười, vĩnh viễn không thể đi ngủ. . ."

Luke một bước đạp vào bên trong, tiếng hát của mấy đứa nhóc sau lưng im bặt mà dừng.

Hắn nghiêng đầu nhìn một cái, phát hiện ra sau lưng cũng không có cánh cửa nào cả, mà đã biến thành một vách tường màu đậm, ở trong không gian ảm đạm bị tia sáng màu đỏ chiếu xuống, nó giống như một bãi máu đã đông lại, nhìn vô cùng buồn nôn.

"Năng lực của người này, thực sự là. . . Quá biến thái a!" Luke lẩm bẩm.

Dùng loại năng lực đi vào giấc mơ để chiến đấu, chẳng qua chỉ là thứ cơ bản nhất, tính áp dụng chân chính càng thiên về phụ trợ hơn.

Hắn chỉ cần tạo ra, ở trong giấc mơ chuẩn bị bãi cát, ánh nắng, vô số điểm tâm thức ăn ngon, vậy còn không phải là sẽ làm cho cô nàng tham ăn nào đó sướng phát điên hay sao.

Hơn nữa nếu như nghĩ tới loại thức ăn ngon nào, lập tức có loại thức ăn đó, vừa không cần sợ ăn quá no, cũng không sợ bị mập.

Đồng lý, nó cũng có thể để cho một ít nghi phạm cho rằng mình đang ở trong hoàn cảnh an toàn, đối mặt với đối tượng an toàn, dễ dàng lách qua phòng tuyến tâm lý của bọn họ, so với bất cứ biện pháp bức cung dẫn dụ nào đều nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đây còn chỉ là ứng dụng đứng đắn của loại năng lực đi vào giấc mơ này ở trong công việc và chiến đấu mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!