Sử dụng tư duy lại linh hoạt một chút, vậy năng lực đi vào trong giấc mơ kia dường như là vạn năng, lại không cần lo tới vấn đề gì khác.
Trong hiện thực, nếu như Freddy muốn làm ra loại sân chơi này, đầu tiên sẽ phải cân nhắc tới vấn đề bảo mật, sau đó sẽ phải cân nhắc tới cải tạo, cân nhắc tới vấn đề điện lực, thông tin, giao thông các loại.
Trụ sở chính quy bí mật bên trong tưởng tượng của Luke vẫn chưa được tạo dựng lên kia, cũng có những yếu tố này ở bên trong.
Nhưng ở trong giấc mơ, nơi này muốn trở thành dạng gì, chỉ giới hạn ở vấn đề năng lực lớn nhỏ mạnh yếu.
Đáng tiếc là tên biến thái Freddy này phung phí của trời, lại coi nơi này là sân chơi cho gã giết người.
Ai bảo gã vừa không cần ăn uống, cũng không cần tiền tài, thứ yêu thích duy nhất lại là hành hạ người giết người.
Trong lúc suy nghĩ về những điều này, Luke cất bước đi tới.
Tia sáng màu đỏ sậm mà lay động, từ mấy chỗ nồi hơi đang bùng lên ngọn lửa truyền tới, làm cho cả không gian có vẻ khô nóng mà khủng bố.
Một tràng tiếng ha ha ha cười to từ đằng xa truyền tới, còn có tiếng kim loại va chạm keng keng.
Đó là Freddy.
"Nhóc Nancy của chú, cháu cho rằng mang theo một người bạn trai đi vào, là có thể cứu cháu hay sao?" Giọng nói trầm thấp vang lên, đột nhiên hơi xoay chuyển: "Vậy sẽ chỉ làm cho nó chết cùng cháu mà thôi! Bởi vì nó chỉ là một con gà hèn nhát, nó không cứu được cháu đâu, thậm chí còn không cứu được chính nó. ví dụ như thế này. . ."
"A!" Quentin kêu lên một tiếng đau đớn, hẳn là đã bị thương.
Luke lại vẫn duy trì nhịp độ bước chân không nhanh không chậm.
Hắn đối với tính cách của Freddy, từ một loạt các sự việc, đã dần dần hiểu rõ.
Tên này, con mồi tới tay, tuyệt đối sẽ phải hung hăng đùa bỡn một phen, mới có thể thực sự ra tay.
Là muốn khoe khoang? Hay là niềm vui biến thái? Luke cũng không thể xác định, có lẽ là còn có nguyên nhân khác.
Mèo vờn chuột, là một hình tượng ví von tương đối chuẩn xác.
"A ~" Quentin lại phát ra một tiếng kêu sợ hãi.
"Nhóc Nancy, cháu nhìn xem, bạn trai của cháu thật là tệ, chính mình cũng có thể làm cho chính mình té ngất đi. Sao nó có thể bảo vệ cho cháu đây?" Tiếng của Freddy lại vang lên, trở nên vô cùng ngả ngớn: "Đến, mau tới chỗ chú Freddy nào, cháu chính là đứa mà ta yêu nhất, ha ha ha ha."
Lúc này Luke đã đi ra ngoài hành lang này, từ trong khe hở giữa hai cái nồi hơi, thấy Quentin đang nằm ở đó.
Mà Nancy đang tràn đầy sự kinh hoàng lùi đến một chỗ cầu thang sắt ở cách đó không xa, bắt đầu chạy trốn.
Freddy không nhanh không chậm đuổi theo, tay phải gõ gõ ở trên ống thép làm lan can cầu thang, móng sắt ma sát với ống thép, phát ra tiếng kim loại ma xát có tiết tấu, tiếng két két quanh quẩn ở bên trong phòng đặt nồi hơi này.
Luke thở dài: Con hàng này thực sự biết huênh hoang! Rất muốn bắn chết gã.
Bên kia Freddy đang đuổi theo "nhóc Nancy" của gã, biến mất ở trong hành lang nào đó ở trên lầu.
Luke đi đến bên cạnh Quentin, kéo cậu ta đứng lên.
Cậu trai này cũng không có việc gì, chẳng qua là bị Freddy ngại vướng bận, nhưng lại không nghĩ tới chuyện giết chết ngay lập tức, dứt khoát đánh ngất đi ném ở nơi này.
Xách Quentin theo, hắn bước nhanh hơn.
Luke còn muốn xem những loại thao tác kia của Freddy, nhưng lại không thể để cho Freddy thao tác thoải mái, thuận tay xử lý Nancy được.
Đuổi theo về phía tiếng cười ghê tởm kia của Freddy, sau khi Luke bước tới lối ra của một hành lang, phát hiện ra nơi này đã biến thành một loại khung cảnh khác.
Hắn đột nhiên đi vào trong một ngôi nhà dân phổ thông.
Tiếng sấm tia chớp ở ngoài cửa sổ, nhưng trong ngôi nhà nhỏ này lại có vẻ rất yên tĩnh.
Đương nhiên, không kể tới tiếng chạy trốn và tiếng thét chói tai từ trên lầu truyền tới, đó là Nancy đang bị Freddy đùa giỡn đuổi theo.
Tiếng Freddy tiếp tục quanh quẩn ở trong phòng: "Ha ha, chúng ta chơi trò chơi trốn tìm một lát nhé? Nếu như bị bắt được, nhóc Nancy cháu sẽ phải hắc hắc hắc! Được rồi, chú Freddy phải đếm rồi...! Mười, chín, tám. . ."
Luke trợn mắt một cái, sở thích của vị này quá ghê tởm a.
Trên lầu, giờ phút này Nancy đã vô cùng hoảng sợ trốn ở bên trong một cái tủ bát.
Còn tại sao cô bé lại phải trốn ở chỗ này? Cô cũng không biết, chỉ có cảm giác sợ hãi đang không ngừng tăng cường ở trong đầu. Đang liều mạng thúc giục cô bé trốn đi.
Cô bé căn bản là không ý thức được, suy nghĩ của mình trở nên trì độn mà mơ hồ, thậm chí ngay cả Quentin cùng đi vào đều đã quên đi.
Luke? Căn bản là cô bé không nhớ nổi người này.
Nancy khẩn trương dùng hai mắt từ khe hở của tủ bát quan sát bên ngoài, đột nhiên thân thể của cô bé cứng đờ.
Một lát sau, cô bé chậm rãi nghiêng đầu, một gương mặt dữ tợn bị cháy đến nát nhừ, máu thịt be bét xuất hiện ở ngay bên cạnh cô bé.
Ánh mắt của hai người nhìn nhau, khuôn mặt xấu xí này sáng sủa cười một tiếng: "Ngạc nhiên chưa! Bắt được cháu rồi nha."
Nancy phát ra một tiếng thét xé lòng, mở cửa lập tức xông ra ngoài.
Bên trong một hàng lang thẳng tắp, cô bé mới chạy được mấy bước, sàn nhà dưới chân đột nhiên biến thành thứ giống như bùn nhão màu đen, làm cho bước chân của cô bé không tự chủ được phải dừng lại, lại từ từ chìm xuống dưới.
Freddy ở cách đó không xa, mặt đất dưới chân gã vẫn là ván gỗ: "Hắc hắc, cháu chạy không thoát đâu, nhóc Nancy ạ."
Nancy liều mạng giãy dụa, nhưng lại càng ngày càng bị vũng bùn nuốt vào sâu hơn.
Trong miệng mũi của cô bé đều là loại chất lỏng sền sệt gần như màu đen kia, tỏa ra mùi máu tươi gay mũi và mùi hôi thối.
Cho nên, đây là một chỗ đầm máu bị hư thối.
"A!" Cô bé phát ra một tiếng thét tuyệt vọng sau cùng, cả người đã hoàn toàn bị lún vào bên trong đầm máu đen này.
Freddy hắc hắc hắc cười: "Cầu khẩn, sợ hãi, tuyệt vọng, thật sự là quá thú vị." Trong lúc nói, bóng dáng của gã đã biến mất ở trong hành lang.
Giờ phút này Luke vừa vặn cất bước đi lên, nghe thấy câu nói kia của Freddy, trong lòng im lặng: Một cô bé đáng yêu như thế, mà mày chỉ nghĩ đến làm chuyện này? Hừ, đúng là loại bê đê, mông nát!
Đi đến biên giới vũng bùn máu màu đen kia, dưới chân của hắn vẫn là gỗ sàn nhà, cách xa một bước bên kia lại là đầm máu đen buồn nôn bốc lên mùi hôi, nhìn nhơn nhớt kia.
Khứu giác linh mẫn của Luke đã phân tích qua loại máu đen này.
Kết luận rất đơn giản: Nó là thứ chân thực, cũng là hư giả.
Giống như loại bông tuyết trong giấc mơ của Kris trước đó, bọn chúng có được đại bộ phận thuộc tính của vật thật bên trong thế giới hiện thực, lại khuyết thiếu tính chất phức tạp của vật thật trong thế giới chân thật.
Trên thế giới không thể có hai mảnh hoa tuyết giống hệt nhau! Tương tự, trên thế giới cũng rất khó sáng tạo ra có một đầm lớn có mùi giống như mùi máu đen.
Có khả năng đó là do năng lực của Freddy còn chưa đủ mạnh, cũng có thể là gã không định làm cho vấn đề phức tạp hơn, người bị gã lôi vào cũng không có mấy người có thể bình tĩnh phân tích cảnh trong giấc mơ giống như Luke.
Luke suy nghĩ một lát, thở dài: "Được rồi, sớm muộn gì đều sẽ phải trải qua loại chuyện này."
Nói xong, hắn bước ra một bước, mang theo Quentin đã hôn mê đi vào bên trong vũng bùn máu đen, chậm rãi chìm xuống.
"Thì ra, bị máu bao phủ, là loại cảm giác này." Hắn tìm vui ở trong khổ cực.
Cảm ơn Freddy, cảm ơn khứu giác linh mẫn, để Luke có thể xác định đây đều là ảo giác mô phỏng chân thật.
Bằng không thì, ở trong hiện thực, hắn thật sự là chưa chắc đã có dũng khí dám nhảy xuống.
Bởi vì. . . Thực sự là rất thúi, rất buồn nôn.
Cảm thụ được loại chất lỏng nhơ nhớp, thối hoắc bao vây chính mình, nhiệt độ của loại chất lỏng này còn không giông nhau.
Có chỗ ấm áp, có chỗ lạnh buốt, giống như là sự khác nhau của máu mới vừa chảy ra và máu đã lạnh.