Luke cũng không xa lạ gì đối với cả hai loại cảm giác, chỉ là trước đây căn bản đều luôn dùng tay, bây giờ lại là toàn bộ thân thể tiếp xúc tới.
Loại cảm giác này... Một lời khó mà nói hết.
Nhưng mà, hắn vẫn còn dư lực để quan sát phản ứng của Quentin.
Trong hiện thực, Quentin đã sớm nên bị loại vật chất như chất lỏng này làm cho sặc tỉnh, nhưng bây giờ cậu ta lại vẫn hôn mê như cũ.
Chẳng lẽ, bởi vì Quentin hôn mê, nên không tiếp thu được kích thích ở trong cơn ác mộng, hoặc là tiếp thu không có hiệu quả, dẫn đến loại công kích do Freddy làm ra này mất đi hiệu lực?
Ý nghĩ của Luke nhanh chóng chuyển động, vũng bùn máu đen lại giống như là vĩnh viễn không thấy đáy, thân thể của hai người đang không ngừng chìm xuống phía dưới.
Một bên khác, sau khi Nancy chìm vào vũng máu đen, lập tức cảm thấy có cảm giác ngạt thở.
Loại máu đen nhơ nhớp kia điên cuồng rót vào trong miệng mũi của cô, mùi hôi thối và msùi máu tươi nồng nặc, làm cho cô có cảm giác như rơi xuống Địa Ngục.
Loại cảm giác này, giống hệt như là cảm giác khi người bình thường rơi vào trong hố phân vậy.
Dường như dài đằng đẵng, lại giống như chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, thân thể đang rơi của cô bé ở bên trong vũng máu đen bỗng nhiên hụt một cái, trước mắt cũng từ một vùng tăm tối trở nên hơi hơi sáng lên.
Cô bé trợn to hai mắt, cảm thấy mình rơi lên trên một tấm giường mềm mại, đỉnh đầu chỗ ánh mắt chiếu tới, một đám vết máu màu đỏ thẫm đang nhanh chóng biến mất, trong giây lát lại đã quay trở lại trần nhà màu xám trắng.
Nơi này là... Phòng ngủ của mình?
Mặt mũi Nancy tràn đầy vẻ mờ mịt, nhưng vừa cúi đầu nhìn xuống, lại phát hiện ra áo thun và quần jean trên người mình lại đã biến thành một bộ váy liền áo của trẻ em màu trắng.
Sắc mặt của cô bé tái đi.
Nhìn kiểu dáng và màu sắc của cái váy này rất quen mắt.
Đó là cái váy mà cô bé từng thấy bé gái ở trong giấc mơ kia mặc, mà bé gái kia lại hẳn là chính mình khi còn bé, lúc ở nhà trẻ Badham.
"Ba! Hai! Một!" Cùng với giọng nói trầm thấp vang lên, cửa phòng mở ra.
Freddy dựa nghiêng ở cửa ra vào, móng vuốt trong tay gõ lên trên cửa, phát ra tiếng gõ cửa cốc cốc cốc: "Chú sắp vào đây, nhóc Nancy à."
"Không, không được qua đây." Nancy sợ hãi lầm bầm.
Freddy lại hắc hắc hắc tới gần: "Ánh mắt của cháu nói không! Không! Miệng của ta lại đáp là có! Có!"
Lúc nói chuyện, gã duỗi móng vuốt ra búng một cái về phía giường bên này, tứ chi đang giãy dụa của Nancy lập tức bị một sợi dây thừng vô hình trói buộc, bị trói giang ra cố định ở trên giường.
"Cầu, cầu xin ông, đừng!" Nancy đã triệt để rơi vào trong tuyệt vọng.
Freddy dùng tư thế ưu nhã, nhảy lên trên giường, nằm nghiêng ở bên cạnh cô, tay trái chống đầu, móng vuốt thép bên tay phải đưa xuống, đầu ngón tay bén nhọn mà lạnh lẽo đặt lên trên bàn chân trần của cô, chậm rãi trượt lên trên.
Đầu ngón tay ma sát ở trên da phát ra âm thanh rất nhỏ, Nancy cảm thấy vô cùng sợ hãi, giống như là bắp chân đang chảy máu.
Trên thực tế, bắp chân của cô chỉ xuất hiện mấy vết trầy màu trắng nhỏ xíu mà thôi.
Móng vuốt của Freddy tiếp tục hướng bên trên, vén mép váy liền áo màu trắng lên: "Nhớ rõ chứ, đây là cái váy cháu mặc mà chú thích nhất."
Nancy khó khăn lắc đầu: "Không, tôi không biết."
Freddy cạc cạc cười: "Cháu đã nhớ lại rồi. Chú biết, cháu đã xem qua món quà mà chú để lại, bây giờ trong lòng của cháu đang tràn ngập đau khổ và sợ hãi, bọn nó đang kêu gọi chú kìa."
Miệng gã thì nói, đầu ngón tay cũng đang dần dần dời lên trên, từ từ theo mép váy đi lên, vượt qua đầu gối, vượt qua đùi.
Nancy đau khổ nhắm hai mắt lại: "Ai, ai tới cứu, cứu tôi với!"
Freddy cười quái dị: "Nơi này không có người nào khác, kể cả cậu bạn trai nhỏ của cháu."
Cùng với lời nói của gã vang lên, váy phát ra một tiếng xoẹt, vạt váy đã bị móng vuốt cắt đứt.
"Mở mắt ra, nhìn chú đi!" Freddy đột nhiên hô lên.
Rõ ràng là Nancy vô cùng kháng cự, lại theo bản năng mở hai mắt ra, ngay sau đó bỗng nhiên trợn to: "OMG!"
Freddy lại a một tiếng: "Không, nơi này chỉ có chú thôi! Mà chú, chỉ có thể cho cháu đi xuống Địa ngục."
Nhưng Nancy lại giống như là chưa tỉnh, tiếp tục thì thào: "Quentin? Ách... Luke?"
Freddy ngẩn người, bỗng nhiên quay đầu lại.
Giờ phút này ở nơi hẻo lánh trên trần của căn phòng, một đoàn chất lỏng đỏ thẫm "Phun ra" hai người, đang nhanh chóng thu về.
Đầu và tứ chi của một người trong đó đều đã rủ xuống, rõ ràng là đang ở trong trạng thái hôn mê.
Thân thể của một người khác cũng đang vặn vẹo ở trên không trung, từ tư thế nằm thẳng biến thành đứng thẳng, vô cùng nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất.
Nhìn ánh mắt của hai người trên giường đang quăng tới, hắn đứng đấy lấy tay che trán: "Freddy! Freddy! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, không nên làm những việc xấu xa như vậy đối với những cô gái xinh đẹp! Tên thái giám chết bầm kia!"
Vẻ kinh ngạc của Freddy lóe lên lập tức biến mất, chậm rãi đứng dậy: "Lại là mày à?"
Luke: "Đúng thế, tao chính là người trừ gian diệt ác, hóa thân của chính nghĩa —— Skywalker!"
Freddy ngạc nhiên, chợt cười to, cười đến mức gập cả người xuống: "Ha ha, ha ha, Skywalker? Ha ha, tao rất sợ hãi nha! A, kiếm ánh sáng của mày đâu? Áo choàng của mày đâu? Quan trọng hơn nữa là, nguyên lực của mày đâu?"
Nói xong, gã lại xoay người lên giường, ghé vào bên cạnh Nancy, móng vuốt lướt qua da thịt bóng loáng của cô bé một cái: "Tao thích tiếng móng vuốt cắt đứt làn da của bọn họ, càng thích nghe tiếng thét và kêu rên của bọn họ hơn..."
"Cầm thú! Buông cô bé kia ra!" Luke hét lớn một tiếng: "Để cho ta tới ~ "
Freddy: "A? !"
Nancy: "Cái gì cơ?!"
Luke cười xấu hổ: "Ha ha, lời thoại tiếp theo... Uhm! Hẳn là —— không cho phép được đụng tới cô ấy!"
Freddy nghe thấy lời kịch quen thuộc kia, cảm thấy tiết tấu rốt cuộc đã trở lại trong lòng bàn tay của mình.
Đầu ngón tay của gã tiếp tục hướng bên trên, xoẹt xoẹt cắt đứt váy liền áo màu trắng, biến nó thành mớ vải giống như vạt áo: "Thứ đẹp mắt như vậy, làm sao ta có thể từ bỏ được."
Nói xong, đầu ngón tay của gã dừng lại ngay vị trí ngực của Nancy, hơi hơi dùng sức, nơi đó cũng bắt đầu lõm xuống, đầu ngón tay bén nhọn dường như là ngay một giây sau sẽ cắm vào trong.
Luke nhìn tình hình này, đột nhiên nói một câu: "A, con gái lớn như thế rồi, như thế nào lại không có mặc áo che ngực?"
Freddy: "A?"
Nancy: "Cái gì?"
Lúc Luke hỏi câu này, đồng thời cũng ném Quentin trong tay tới.
Freddy nhìn Quentin đang bay tới, đầu cũng không thèm quay lại, trong nháy mắt đã biến mất khỏi giường.
Quentin đang hôn mê cứ như vậy, nặng nề nện lên trên người Nancy, để cô bé phát ra một tràng tiếng thở dốc đau đớn.
Cô ta không kêu được.
Thân thể Quentin cực kỳ nặng, lần va chạm này giống như đã nện bẹp bụng cô bé.
Bóng dáng của Freddy lại một lần nữa xuất hiện ở mép giường: "A ha, bây giờ hình như là tao có hai món đồ chơi rồi."
Luke bĩu môi: "Không có việc gì, dù sao thì cậu trai kia đang ở phía trên, ông cứ tùy tiện giết."
Freddy: "A?"
Nancy: "Gì cơ?"
Lúc này Luke mới chậm rãi đi tới: "Tôi cũng không phải là gay, tại sao phải bảo vệ một cậu trai. Đàn ông, nên tự lực cánh sinh."
Freddy: ...
Nancy: ...
Lời này nói ra quá mức có đạo lý, vậy mà chúng tôi không phản bác được.