Tròng mắt của Freddy chuyển động, bỗng nhiên cắm một móng vuốt ở trên cánh tay của Quentin: "Tỉnh lại đi, bạn gái của mày sắp chết rồi."
Quentin lại chỉ mơ hồ ậm ừ một tiếng, vẫn bảo trì trạng thái hôn mê.
Freddy lúng túng thu hồi móng vuốt, trên cánh tay của Quentin lại chỉ xuất hiện một vết thương nho nhỏ.
Luke cười híp mắt hỏi: "Chớ phí sức. Bây giờ coi như ông biến ra một hố phân cho cậu ta ăn, cậu ta cũng không có phản ứng gì đâu."
Ánh mắt của Freddy chớp lên: "Thật sao? Vậy còn mày?"
Luke nhíu nhíu mày: "Cho nên, tôi nói là, nhất định phải đánh chết ông."
Một cái chân của hắn bỗng nhiên đạp tới.
Freddy xoay người một cái, nhảy ra đằng sau, miệng nở nụ cười: "Ha ha ha ha, cho nên miệng mày ăn đầy phân, đúng không? Vậy ăn nhiều một chút đi, ăn nhiều một chút đi!"
Trong nháy mắt căn phòng lại một lần nữa chuyển đổi khung cảnh, một lần nữa trở lại bên trong phòng nồi hơi.
Nancy vẫn bị trói giang rộng tứ chi, nhưng đã biến thành trạng thái bị bốn sợi xích sắt treo ở trên không trung.
Dưới thân thể của cô bé là một cái lò lửa lớn, miệng lò khổng lồ đang phun ra từng chuỗi ngọn lửa, vừa vặn sát qua hai mảnh váy liền áo bị hư hao, đốt nó dần dần.
Nancy lập tức phát ra một tiếng thét lớn, ngọn lửa đang đốt váy kia giống như là đang thiêu đốt linh hồn của cô bé, làm cho cô cảm thấy vô cùng đau đớn.
Luke lại nhìn xuống chân mình, nơi đó lại một lần nữa biến thành một vũng máu đen, chất lỏng đỏ thẫm đang nhanh chóng nuốt hết thân thể của hắn.
Hắn không nhịn được thì thào: "Loại cảm giác này, thể nghiệm một lần đã đủ rồi."
Nói xong, hai chân của hắn bỗng nhiên đạp mạnh.
Bành!
Một tiếng vang trầm vang lên, vũng máu đen màu đỏ thẫm nổ tung ra thành một cái hố lớn, thân thể của Luke lại bay lên, nhào tới Nancy đang bị treo ở trên không trung.
Hai tay của hắn vung vẩy, xích sắt trói tứ chi của Nancy lập tức bị kéo đứt, lại thuận thế đưa một chân ra, đỡ cho cô bé rơi xuống mặt đất bên cạnh.
Tay chân của Nancy đạt được tự do, liều mạng lăn lộn ở trên mặt đất, luống cuống tay chân dập ngọn lửa ở trên váy, miệng vẫn tiếp tục kêu thảm.
Luke xoay người một cái, cũng rơi xuống bên cạnh cô bé, bất đắc dĩ đè cô ta lại, tiện tay vỗ mấy cái, trong nháy mắt ngọn lửa trên người cô bé đã biến mất.
Nancy ngơ ngác nhìn bộ váy liền áo rách nát trên người mình, còn chưa hiểu ra là có chuyện gì đang xảy ra.
Ánh mắt của Luke nhìn về phía Freddy ở cách đó không xa đang lộ ra vẻ mặt kinh nghi, miệng nói: "Nancy, có cần anh nhắc nhở em, thật ra là em mặc áo thun và quần jean đi vào hay không?"
Nancy mờ mịt: "A, cái gì?"
Luke: "Cho nên, váy liền áo, còn có ngọn lửa trên váy, thậm chí trạng thái trần trụi của em, đều là do chính em tưởng tượng ra, đã rõ chưa!"
Nancy ngơ ngác lắc đầu, đầu óc của cô vẫn là một vùng hỗn độn, căn bản là không nghĩ ra những chuyện này.
Luke cũng không nói thêm gì nữa.
Hắn biết, điều này cũng không thể trách Nancy.
Không phải là cô bé ngu xuẩn, mà là ác mộng mà Freddy chế tạo đang ảnh hưởng tới ý thức của cô bé, để cô bé xem nhẹ những chỗ không hợp lý ở trong giấc mơ
Rất nhiều người nằm mơ, sẽ mơ thấy chính mình bay lượn, rơi xuống vách núi, bị người đuổi giết các loại.
Ở những thời khắc như thế, rất ít người sẽ đi phân tích tính hợp lý của giấc mơ.
Nằm mơ, vốn chính là thời khắc con người buông lỏng nhất.
Cảnh tượng trong mơ, cũng là thứ dễ bị lực lượng tinh thần vặn vẹo nhất.
Sở dĩ Freddy thông qua cảnh tượng trong mơ để giết người, là bởi vì lực lượng của gã ở trong hiện thực căn bản là không hề lợi hại giống như vậy.
Chỉ có thông qua cảnh tượng trong mơ vặn vẹo nhận thức của những người trẻ tuổi như Nancy, từng bước một thôi miên bọn họ.
Đợi đến lúc nhận thức của bọn họ xuất hiện vấn đề, ví dụ như là ở thời điểm họ chỉ biết hoảng sợ kêu khóc thét lên giống như Nancy, Freddy sẽ có thể tuỳ tiện giết chết bọn họ.
Trên thực tế, giết chết bọn họ không chỉ đơn thuần là lực lượng của Freddy, còn có của chính bọn họ.
Có đôi khi, người nào đó cho rằng mình chết rồi, vậy nên họ chết thật.
Năng lực tạo ác mộng của Freddy, chính là tiến thêm một bước mở rộng loại hiện tượng này, thậm chí đã biến thành lực lượng của mình.
Giờ phút này, Freddy kinh nghi nhìn hắn chăm chú: "Mày... Là cái gì?"
Luke trợn mắt một cái: "Tôi là người."
Freddy hầm hừ: "Năng lực mà vừa rồi mày dùng, lại không hề giống con người."
Luke bất mãn: "Hừ, sao ông lại mắng chửi người như thế! Tôi muốn đánh chết ông." Thân hình hơi lắc lư, dưới chân hắn phát lực, nhào về phía Freddy.
Freddy không hề do dự giơ móng vuốt ra vồ tới.
Gã cũng không tin, cánh tay của Luke có thể so với móng vuốt của chính mình, hơn nữa nơi này còn là sân nhà của mình.
Luke khoát tay, phát sau mà đến trước, nắm lấy cánh tay của gã, Freddy lập tức biến thành tư thế giơ móng vuốt lên nhìn trời.
Hắn thuận thế đã một cú, đá trúng hạ bộ của Freddy, hai tay dùng sức nện Freddy xuống đất.
Freddy ai nha ai nha kêu hai tiếng, đột nhiên nhổm dậy, từ trong tay hắn biến mất: "A a, mày quả nhiên là Bruce Lee, thế nhưng vô dụng thôi. Ha ha ha ha, đây là thế giới của tao."
Luke thu hồi hai tay rỗng tuếch, cười nhạo: "Loại không có ‘chim’ như ông, có cái gì mà đắc ý thế. Hơn nữa, thế giới này của ông thực sự là quá kém cỏi, ông nên đọc thêm sách vào."
Freddy: "Ha ha, tức giận rồi à? Nhóc Skywalker. Không nên vội, chú Freddy sẽ chơi với mày."
Két két!
Mặt Luke không thay đổi thả chân phải mới đạp ra về phía sau: "Trò mèo này ông đã chơi mấy chục năm rồi, có thể thay một trò mới thú vị hơn hay không? Thời đại này, nếu không sáng tạo cái mới sẽ bị tụt hậu nha, tụt hậu thì sẽ bị đào thải, cụ Freddy ạ!"
Freddy bò lên bên trên một đường ống, vuốt vuốt mũi: "Bởi vì tao thích. Hơn nữa, từ trước tới giờ những thứ kinh điển thì thời gian đều không thể thay đổi được ."
Luke nhún nhún vai: "Cho nên, ông không có chiêu gì mới đúng không? Nói cho ông biết một tin tức tốt, ta còn có hai đồng bạn nữa, lúc nào cũng có thể đánh thức bọn tôi, thời gian của ông cũng không còn nhiều đâu."
Freddy cạc cạc cạc cười, đứng ở trên đường ống trên cao, cũng không đi xuống.
Gã phát hiện ra, rất khó đối phó với Luke.
Đầu tiên, Luke không hề sợ hãi gã một chút nào.
Thêm nữa, biểu hiện của Luke để cho thần trí của Nancy càng ngày càng bình thường, mà Quentin vẫn còn đang hôn mê.
Chuyện này làm cho lực lượng giấc mơ của Freddy đang tiếp tục yếu bớt đi.
Cảnh tượng trong cơn ác mộng của gã cũng cần có lực lượng để duy trì, cũng không phải là từ không sinh có.
Mà năng lực giết người ở trong giấc mơ, cũng cần một ít lực lượng để hoàn thành, cũng không có khả năng từ không sinh có.
Nếu như sau khi đi vào giấc mơ là có thể tùy ý giết chóc, gã đã sớm giết sạch tất cả mọi người trong thị trấn Springwood rồi.
Sau cùng, lực lượng tinh thần của Luke rất mạnh, hoàn toàn không bị cảnh tượng trong cơn ác mộng của gã ảnh hưởng.
Tình huống tạm thời rơi vào giằng co.
Giống như trước đó hai người chỉ đấu khẩu nói một đống lớn, cuối cùng ra tay cũng chỉ mới mấy lần, mục đích của hai người đều không đơn thuần.
Luke có một đống lớn con bài chưa lật, bây giờ chẳng qua chỉ đang mượn cơ hội quan sát thêm hư thực của cảnh tượng trong cơn ác mộng này của Freddy, loại tuyển thủ với năng lực như thế này quá khó gặp.
Freddy lại muốn kéo dài thời gian, để cho mình có thời gian hấp thu sợ hãi và đau đớn của Nancy, để cho mình trở nên mạnh hơn.
Trong lòng hai người đều có tính toán riêng, lúc này đứng ở nơi đó giằng co đấu khẩu chém gió.
Tương đối oan uổng chỉ có Nancy và Quentin.
Quentin bị hôn mê nên cũng không khổ sở gì lắm, Nancy thì giờ phút này lại đáng thương ôm ngực đứng ở nơi đó, cả người đều cảm thấy không được tự nhiên.