Sau khi Luke dần dần ngăn chặn khí thế hung hăng của Freddy, thần trí của Nancy cũng dần dần trở nên rõ ràng hơn.
Để cho cô bé cảm thấy lúng túng là do quần áo trên người.
Freddy đã biến ra cho cô một bộ váy liền áo giống như lúc còn bé, trẻ con mấy tuổi đương nhiên là không thể nào mặc áo ngực, sau đó Freddy lại còn đùa ác cắt vạt của váy liền áo ra.
Cái váy rách này, mới vừa rồi lúc ở trên lò lửa còn bị đốt cháy hơn phân nửa nữa, bây giờ áo quần của cô bé ở tình trạng vô cùng rách rưới.
Cũng may là Luke và Freddy đang đấu khẩu chém gió với nhau, lực chú ý đều không đặt ở trên người cô, bằng không thì sợ là cô đã phải ngồi xổm xuống.
Giờ phút này, thế giới của Nancy cũng đang điên cuồng hỏng mất.
Mấy ngày trước, cô phát hiện ra sự tồn tại của Freddy, đồng thời tận mắt nhìn thấy Dean tự sát, khi đó thế giới của cô bé đã sụp đổ một lần.
Khi đó cô mới biết được, giấc mơ thật sự có thể giết người.
Nhưng bây giờ, đột nhiên cô bé phát hiện ra, tên Freddy mà mình vô cùng e ngại kia trong lúc đối mặt với một người đồng lứa khác, lại có vẻ không như là có biện pháp, chỉ có thể dựa vào miệng lải nhải.
Loại tình huống đảo ngược to lớn này, để trong lòng cô hoài nghi: Một tên như vậy, làm thế nào kém chút đã dọa cho mình tè cả ra quần?
Ngay lúc ba người ở đây đều có ý nghĩ riêng, vẻ mặt của Freddy khẽ động, Luke cũng đột nhiên nghiêng đầu nhìn lại.
Trên một vách tường, đột nhiên có thêm một cánh cửa mở rộng, từ bên trong có một người chui ra.
"Luke?" Giọng nói run rẩy của Bobby vang lên.
Luke trợn to mắt.
Vận rủi của vị quản lý bộ phận PR nào đó thật sự đúng là quá thần kỳ, lại bị kéo vào nơi đây, còn đi thẳng vào khu vực trung tâm.
Freddy lộ ra vẻ đắc ý mỉm cười: "A ha, nhìn xem là ai đến này? Lại là một gương mặt thân quen nha. Xem ra, hôm nay là ngày may mắn của tao rồi."
Luke khịt mũi coi thường: "Bobby, anh xem gã như là con hắc tinh tinh kia, hung hăng dạy dỗ gã đi."
Freddy: "A?"
Bobby: "Gì cơ?"
Hắc tinh tinh là cái quỷ gì?
Bobby theo bản năng hô lên: "Gã nào trông giống như Doctor! Doctor vô cùng đáng yêu."
Doctor, chính là con hắc tinh tinh mà Bobby nuôi kia.
Bobby luôn hi vọng nó sẽ càng ngày càng thông minh hơn, cho nên mới đặt tên cho nó là... Doctor (tiến sĩ).
Luke: "... Vậy anh cho rằng gã là loại gì đó ngu xuẩn rồi hung ác dạy dỗ đi, ví dụ như chó hoặc là gấu gì đó."
Bobby còn định cãi lại, anh ta cũng rất thích chó, cho tới bây giờ vẫn còn chưa bao giờ ngược đãi bọn chúng.
Gấu... Anh ta chưa bao giờ thuần qua.
Freddy cũng không thèm để ý tới lời nói nhăng cuội của hai người này, lắc mình một cái, xuất hiện ở trước mặt Bobby.
Nhìn quái nhân đáng sợ này, Bobby theo bản năng dựa theo lời Luke nói mà làm.
Chỉ thấy anh ta dồn khí xuống bụng, hai mắt trợn lên trừng trừng, trong miệng phát ra tiếng gào thét: "Cút! Bằng không thì tao sẽ quất chết mày."
Freddy đột nhiên sững lại một chút.
Trong nháy mắt lúc Bobby trừng mắt rống to vừa rồi, dường như là gã nhìn thấy một cái roi dài đang mãnh liệt quất tới, tiếng gió vù vù cho thấy lực lượng trên cái roi này cực kỳ khổng lồ, tuyệt đối là có thể quất cho người ta sợ chết khiếp.
Trong lòng đột nhiên nổi lên một loại cảm giác sợ hãi, để thân hình của gã dừng lại, đứng im duy trì tư thế giơ tay.
Một tiếng rống này của Bobby, luyện ra lúc thuần hổ và sư tử bên trong gánh xiếc thú.
Năng lực kết nối tâm linh phối hợp với khí thế và roi da, nhất định phải trực tiếp ngăn chặn khí thế của những con mãnh thú kia, nếu không bọn chúng sẽ phản kháng lại sự huấn luyện càng thêm mãnh liệt.
Đây là công việc mà anh ta làm trong hơn mười năm, cơ bản đã trở thành bản năng.
Tinh thần và năng lực phối hợp hầu như là hoàn mỹ không có khiếm khuyết, lại ở bên trong hoàn cảnh đặc thù trong giấc mơ này, trong nháy mắt đã làm cho Freddy ngoan ngoãn.
Tất nhiên Freddy không phải là mãnh thú, càng không sợ roi da, nhưng Bobby ngưng tụ tinh thần cao độ để lộ ra khí thế mạnh mẽ, làm gã ta theo bản năng dừng lại.
Như thế đã quá đầy đủ.
Luke phản ứng cực nhanh, gần như là đồng thời lao đến, lập tức bắt được hai tay của Freddy.
Thể năng bộc phát, phát động!
Trong nháy mắt, tim của hắn đập điên cuồng vượt qua nhịp độ cao nhất mỗi phút 400 lần, trái tim cường tráng đủ để chèo chống loại nhịp đập này, thân thể lập tức từ bên trong ngủ say tỉnh lại.
Trong hiện thực, hai mắt của Luke vừa mở, đã từ trong giấc mơ đi ra.
Thân thể của hắn cấp tốc lui lại, hai tay giống như là đang lôi kéo, kéo theo một bóng người mặc áo len hoa văn đỏ xanh từ trong hư không ra ngoài.
"Hoan nghênh đi tới thế giới của tôi!" Khóe miệng của Luke nhếch lên, nhìn Freddy đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy kinh hoàng trong tay mình.
Gần như là đồng thời, Nancy và Quentin đang nằm ở trên giường đơn cũng mở hai mắt ra, bỗng nhiên ngồi dậy, ngoài phòng cũng truyền tới tiếng hô khẽ kinh ngạc của Bobby.
"Holyshxt! Đây là thứ quỷ gì?" Trong tai nghe, Selina khẽ hô một tiếng.
Luke không trả lời, trong nháy mắt kéo lấy Freddy chui ra ngoài cánh cửa nhỏ, trở lại phòng sửa chữa bên ngoài, miệng quát: "Bobby, đi sang cản bọn họ lại, đừng để cho bọn họ đi ra, tôi muốn làm chút chuyện."
Bobby ngơ ngác gật đầu, nhìn hắn kéo quái vật kia giống như kéo một con chó chết kéo đến bên miệng một cái nồi hơi bên cạnh.
"Thất thần làm gì thế? Bọn họ sắp đi ra rồi." Luke quát khẽ.
Bobby giật mình một cái, vội vàng chạy tới, ngăn ở trước cửa nhỏ, ngăn cản ba người bên trong vây xem.
Luke thu tầm mắt lại, nhìn về phía bóng người trong tay, hai tay bỗng nhiên dùng sức bóp mạnh.
Răng rắc hai tiếng, Freddy đau đớn kêu lên, cổ tay của hai tay của gã đã bị Luke bóp nát.
Lúc này Luke mới không nhanh không chậm dùng tay trái lần lượt kéo từng cái móng vuốt thép trên tay phải của Freddy xuống.
Freddy chỉ có thể tiếp tục kêu thảm, lại không có cách nào thoát đi.
Tay phải của Luke còn đang bắt chặt lấy tay phải của gã, làm cho gã không thể chạy trốn.
"Nhỏ yếu, bất lực, lại còn đáng thương!" Luke ha ha ha cười nói: "Cao thủ trong giấc mơ, hèn nhát trong hiện thực, chính là ông! Ngài Freddy - Krueger ạ."
Tròng mắt của Freddy điên cuồng chuyển động, nhưng trong lúc nhất thời lại không nghĩ ra nên nói cái gì.
Trên thực tế, gã đã sớm không phải là nhân loại, đừng nói là bóp nát một ít xương cốt, chính là bị chặt thành thịt vụn, đau đớn cảm nhận được cũng cực kỳ bé nhỏ.
Nhưng sau khi Luke bắt được gã, tay vẫn chưa từng buông ra.
Trong giấc mơ thì Freddy có thể xuất quỷ nhập thần, giống như là biết thuấn di.
Nhưng một khi thực thể của gã xuất hiện ở trong thế giới hiện thực, lại bất lực giống như ma pháp sư bước vào trong cấm ma lĩnh vực.
Lúc Luke nói đến đây, kéo Freddy đến chỗ nồi hơi, tiện tay mở cái nắp sắt hình vuông kia ra: "Ông còn có di ngôn gì không?"
Freddy: "Ha ha ha ha, mày không giết được tao đâu."
Luke như có điều suy nghĩ gật đầu: "Cũng có vẻ đúng."
Freddy cười gằn: "Tao sẽ còn trở về."
Luke: "... Được rồi, ông đừng nói nữa. Nghe thấy câu nói này, đột nhiên cảm thấy ông rất thiểu năng, khó trách ông chỉ biết hù dọa trẻ con."
Freddy: "A?"
Luke cũng lười tiếp tục nói nhảm, tay trái bỗng nhiên liên tục đấm ra mấy chục cú lên trên người Freddy.
Bobby ở bên cạnh nghe thấy tiếng vang răng rắc răng rắc, không tự giác quay đầu liếc nhìn, cả người lập tức toát ra mồ hôi lạnh.
"Nhìn cái gì vậy? Chưa thấy ông chủ nào đẹp trai như vậy à!" Luke thuận miệng mắng anh ta một câu, động tác trên tay trái không ngừng, trực tiếp đánh cho Freddy gãy toàn bộ xương cốt, cộng thêm nhiều chỗ bị xuất huyết bên trong.
Lúc này Luke mới dừng tay, lẩm bẩm nói: "Xương cốt và cơ bắp, đều chịu đánh tốt hơn người bình thường, cũng rất rắn chắc. Nhưng hình như là thần kinh không có cảm giác đau, cho nên sức chiến đấu của ông ở trong hiện thực cũng không yếu nha."