Freddy phun ra từng ngụm từng ngụm máu màu đỏ thẫm, yếu ớt hỏi: "Khụ khụ, mày đang làm gì vậy?"
Luke: "Ông không cần ngại. Chẳng mấy chốc nữa ông sẽ chết thôi, bây giờ ông có thể sống tới, chẳng qua là tôi muốn lợi dụng phế vật một chút mà thôi."
Tiện tay xé lỗ tai của tên này, hắn định thu nó vào bên trong không gian trữ vật, kết quả là không có phản ứng.
Luke khẽ ồ lên một tiếng.
Bộ phận trên thân thể của tên này, thế mà cũng có vẻ là vật sống, bởi vậy nên không có khả năng để vàotrong không gian trữ vật.
Hắn dứt khoát ném cái lỗ tai này vào bên trong nồi hơi, nắm một cái xẻng sắt dùng để cào tro bếp bên cạnh tới, ấn mặt Freddy hướng vào bên trong nồi hơi: "Nghĩ kỹ lần sau sẽ trở lại vào lúc nào rồi chứ? Có muốn tôi nghĩ giúp ông hay không?"
Freddy: "Tao sẽ còn quay về..."
Keng!
"Một chút sáng tạo đều không có, ngu ngốc!" Xẻng sắt bên tay trái của Luke chém xuống phía dưới, đầu của Freddy lập tức rớt xuống.
Keng keng keng keng keng keng!
Sau một tràng tiếng chặt chém, Luke lại nhíu mày: "Quả nhiên không phải là người."
Lỗ tai bị xé xuống lúc trước của Freddy nhanh chóng mục nát, biến thành một đống giòi bọ, ngọ nguậy ở nơi đó, nhìn vô cùng buồn nôn.
Đầu của Freddy lại lộ ra một nụ cười dữ tợn: "Tao sẽ còn..."
Choang!
Luke lại dùng xẻng đập cho cái đầu này phải im miệng, tay trái với một thùng xăng tới, giội xăng lên thân thể của Freddy.
Bật lửa lên, tiện tay ném vào bên trong nồi hơi, ngọn lửa phừng một tiếng bốc cháy lên.
Thân thể của Freddy ở bên trong ngọn lửa biến thành từng con giòi, phát ra tiếng nổ lép bép, trong đó mơ hồ còn có tiếng kêu rên và la khóc.
Lời uy hiếp của Freddy đối với Luke, ngay cả một tên kẻ cướp cầm súng cũng không sánh bằng.
Không vào trong giấc mơ, khả năng cận chiến của Freddy chỉ ở mức một con gà yếu.
Đi vào trong giấc mơ, tất cả năng lực của Freddy đều bị Luke khắc chế.
Nhưng năng lực giết người trong giấc mơ của Freddy quá gian lận, lực sát thương đối với người bình thường quá lớn.
Luke kiêng kỵ Nancy và Quentin, bởi vậy mới một mực cố ý trì hoãn ở trong giấc mơ, để quan sát các loại nhược điểm của cảnh tượng trong giấc mơ của Freddy, tranh thủ một lần mang Freddy đi, không cho gã có cơ hội để phản công.
Nếu không, hắn mới vừa vào giấc mơ, chưa quan sát hết con bài chưa lật của Freddy, không thể giải quyết Freddy triệt để, khi đó Nancy và Quentin chết mất thì làm sao bây giờ.
Hơn nữa, không nghiên cứu hệ tinh thần của một con gà yếu không có chút uy hiếp nào như Freddy, chẳng lẽ về sau gặp phải một vị cao thủ đầu trọc nào đó, hắn lại xông lên nghiên cứu hay sao?
Lại nhìn nhắc nhở của hệ thống, Luke biết tên Freddy này quả nhiên là không chết.
Hắn lắc đầu, chuyện trừ ma này, mình cũng không tính là chuyên nghiệp.
Hệ thống: Nhiệm vụ ngăn cản Freddy - Krueger giết người, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 200, điểm tích lũy: 200.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 95%, đạt được 190 điểm kinh nghiệm, 190 điểm tích lũy.
Hệ thống: Kí chủ đánh bại Freddy - Krueger, đạt được danh sách năng lực.
Năng lực của Freddy - Krueger: Đi vào trong giấc mơ (Tà Linh ban tặng, không thể học tập), giấc mơ sợ hãi (Tà Linh ban tặng, không thể học tập), phục sinh (Tà Linh ban tặng, không thể học tập).
Hệ thống nói là đánh bại, tức là Freddy không chết.
Lại nhìn lại ‘kỹ năng phục sinh’ kia, Luke đã đại khái hiểu được là có chuyện gì xảy ra.
Tên Freddy này tương tự như Jason - Voorhees, đều là quái vật có thể sống lại, cũng không thể tính toán là con người, cho nên muốn giết chết bọn họ đều rất khó.
Càng không nói nên lời là, năng lực của Freddy vô cùng kỳ dị.
(Tà Linh ban tặng, không thể học tập) chữ màu đen rõ ràng, để Luke cmar thấy thật sự bất ngờ.
Một phương diện khác, hắn cũng lại một lần nữa xác định được một ít cơ chế phán định của hệ thống.
Ví dụ như những thứ không thuộc về nhân loại, hệ thống ba ba sẽ không đồng ý.
Ví dụ như lúc trước Luke từng giết một đống lớn nhện khổng lồ biến dị ở thị trấn Prosperity, nhưng điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy đều là do cứu vớt dân trấn mà có.
Đánh giết đám nhện lại không có một chút điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy nào cả, trong hệ thống cũng không đưa ra năng lực nhả tơ hoặc dệt lưới.
Đối với chuyện này, hắn chỉ nghi ngờ một chuyện: Nếu như là người ngoài hành tinh, đến cùng thì hệ thống sẽ liệt kê bọn họ vào loại gì.
Vừa nghĩ, vừa chăm chú nhìn Freddy đã hóa thành một đống tro tàn ở bên trong nồi hơi, Luke cầm xẻng đảo vài cái, lại một lần nữa đổ thêm xăng vào đốt lần thứ hai.
Chẳng may có cá lọt lưới, để Freddy không chết thì sao!
Đáng tiếc, đợi cho thi thể đã biến thành một đống bột phấn kia của Freddy đều bị hắn dùng xẻng sắt nghiền nát, lại đốt thêm một lần, nhưng vẫn không thấy hệ thống ba ba có nhắc nhở đánh giết Freddy.
Luke chỉ có thể tiếc nuối lắc đầu: "Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần phải cố gắng a."
Nói xong hắn mới nhìn về phía Bobby đang run lẩy bẩy đưa lưng về phía mình ở cách đó không xa: "Được rồi, để bọn họ đi ra đi."
Thân thể Bobby run lên: "Được, được rồi. Mọi người, mọi người có thể ra ngoài."
Vừa rồi tiếng động và mùi truyền tới từ sau lưng thật đáng sợ, để loại người thành thật như Bobby trở nên càng thành thật hơn.
Kris, Nancy, Quentin cũng từ bên trong cánh cửa nhỏ chui ra.
Ngay từ đầu, bọn họ còn có chút hiếu kì, muốn đi ra nhìn thử.
Nhưng bóng chiếu ở trên vách tường và tiếng động mơ hồ, tiếng keng keng keng keng giống như là chặt thịt heo kia, để bọn họ lựa chọn yên tĩnh.
Giờ phút này ba người đi ra, đều ngẩng đầu nhìn về phía Luke.
Nhưng trong nháy mắt nhìn vào mắt Luke, ba người lại cùng nhau quay đầu sang bên cạnh.
Luke dở khóc dở cười: "Nghĩ gì thế, tên kia cũng không phải là con người, không tin thì tự sang đây mà xem."
Kris quả đoán nhất, trực tiếp lắc đầu: "Em không nhìn."
Nancy hơi do dự một chút, cũng lắc đầu: "Em cũng không xem."
Ánh mắt của Luke nhìn về phía Quentin.
Quentin: "Em..."
Luke: "Cậu là đàn ông, sao có thể nói là không xem được, tới đây cho tôi."
Quentin lộ ra vẻ mặt cầu xin, những cũng chỉ có thể đi tới.
Người có thể bắt được Freddy chặt thành từng khối, cậu ta thực sự là không thể trêu chọc.
Luke: "Cậu hiểu thường thức chứ? Thân thể xương cốt cho dù bị đốt ở bên trong lò thiêu chuyên dụng, cũng không có khả năng hoàn toàn biến thành tro. Vừa rồi tôi chỉ dùng một ít xăng."
Quentin mờ mịt: "Là như vậy à?"
Kris lại chêm lời: "Em đã từng xem phim về pháp y, bên trong xác thực là có đề cập tới chuyện này."
Luke gật đầu tán thành: "Vậy cậu xem thử xem bên trong nồi hơi có xương cốt hay không?"
Quentin rầu rĩ, nghiêng mắt nhanh chóng liếc xuống, lập tức thu hồi ánh mắt, sợ thấy cảnh tượng kinh dị nào đó.
Nhưng tình hình thực tế, để cậu ta lại lập tức quay đầu lại, quan sát tỉ mỉ trong chốc lát, mới quay đầu lại hỏi Luke: "Anh... Thật sự là thiêu gã ta ở trong này à?"
Luke gật đầu rồi lại lắc đầu: "Tình hình cụ thể thì không cần phải nói tỉ mỉ, nhưng gã ta cũng không phải là người, thứ lưu lại cũng không phải là thân thể. Cho nên, mấy đứa đừng có dùng ánh mắt nhìn tội phạm giết người để nhìn anh, anh là thám tử, không phải là tội phạm."
Tất cả mọi người đều cười xấu hổ, kể cả Bobby.
Tiếng động mà vừa rồi người nào đó làm ra, không khác mấy so với hình tượng sát nhân điên cuồng kinh điển bên trong phim ảnh, có người nào lại không sợ?
Dù sao thì Bobby cũng là người trưởng thành, gan lớn hơn nhiều, thấy Quentin không có vấn đề gì khác thường, cũng tiến lên nhìn một chút, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc: "Chỉ là thứ này? Làm sao nhìn lại giống như là một đống tro vậy."
Luke gật đầu: "Chỉ là thứ này."
Hai người nói như vậy, Kris và Nancy cũng không nhịn được cũng tiến lên ngó vào, không nhịn được cũng lặp lại: " Chỉ là thứ này?"
Lần này Luke chỉ hơi gật đầu, sau đó lại nói với Bobby: "Anh dẫn bọn họ đi ra ngoài đi, ta thu thập thứ này một chút."
Mọi người đều kỳ quái đưa mắt nhìn hắn.
Luke nhún nhún vai: "So với con mắt nhìn, tôi tin tưởng vào khoa học hơn, tôi tương đối ưa thích nghiên cứu những thứ ly kỳ cổ quái."
Mọi người: ...