Selina cầm hồ sơ lên lập tức rời đi, cô cũng lười nhác quan tâm xem Luke lại có trò gì tiếp theo.
Đợi cho cô ta ra cửa, Luke đóng cửa lại, lập tức xoay người, làm mặt đơ tiến đến trước bàn của Elsa: "Sếp, hai ngày nữa tôi và Selina muốn về quê ở Texas một chuyến, muốn xin nghỉ."
Trong đầu Elsa suy nghĩ một chút, lập tức hiểu ra.
Cô ta tức giận lườm một cái: "Cho nên, bây giờ cậu mới liều mạng nhận vụ án. Nói đi, lần này muốn về nhà chơi mấy ngày."
Luke vô cùng thẳng thắn duỗi một bàn tay ra: "Năm ngày."
Elsa giật nảy mình: "Cậu đang nói đùa à? Cuối tuần trở về, các cậu còn muốn nghỉ phép thêm ba ngày?"
Cho tới bây giờ hai người bọn Luke vẫn chưa từng nghỉ phép đợt nào dài như vậy.
Luke hắc hắc: "Hai ngày cuối tuần cộng thêm năm ngày phép, cho nên chúng tôi muốn nghỉ ngơi một tuần."
Elsa: "WTH!" (Quái gì thế)
Lúc này Luke mới giải thích: "Mấy ngày nữa là sinh nhật của Selina, tôi muốn đưa cô ấy về thăm nhà với người nhà một chút. Chị cũng biết đấy, chúng tôi đã rời nhà khoảng nửa năm rồi. Người nhà tôi còn từng tới thăm một lần, nhưng người nhà Selina lại vẫn không có thời gian tới thăm."
Cha của Selina là Marino đang làm việc ở nông trường, là loại nhân công trường kỳ toàn thời gian kia, một năm bốn mùa dường như đều ở nông trường.
Mẹ cô ta là Sandra cần phải trông nom chăm sóc ba đứa em trai em gái của cô, không thể dẫn ba đứa nhóc đến Los Angeles được.
Trên thực tế, tính từ lúc đến Houston làm việc, Selina đã gần nửa năm chưa gặp lại người nhà.
Elsa chẹp chẹp miệng, lấy tay che trán, nghĩ trong khoảng nửa phút, sau đó chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu: "Được rồi."
Luke và Selina thế nhưng vừa là thủ hạ thân tín, lại là thám tử đắc lực nhất của cô ta.
Nghiêm chỉnh mà nói, Selina và cô ta còn có chút tính chất khuê mật.
Selina gần nửa năm mới về nhà thăm người nhà một lần, lại còn là sinh nhật, cô ta cũng không có cách nào bác bỏ điều thỉnh cầu này.
Huống hồ, hai người bọn Luke trở về là dùng đến ngày phép, nói cho cô ta một tiếng thì chẳng qua chỉ là tôn trọng cô ta mà thôi.
Nhìn thấy Luke thỏa mãn xoay người định rời đi, Elsa không nhịn được hỏi: "Cậu nói với cô ta chưa?"
Luke quay đầu, sáng sủa cười một tiếng: "Niềm vui sinh nhật! Đương nhiên là phải giữ bí mật rồi."
Elsa hừ một tiếng, vừa cúi đầu xem hồ sơ, vừa đưa tay chỉ một cái: "Cậu đi ra ngoài cho tôi."
Móa nó chứ, mình từng có nhiều cộng tác như vậy, như thế nào lại không có một ai có tấm lòng như vậy? Người đàn bà thép đột nhiên có cảm giác trong lòng chua xót, tim nhói đau.
Không đúng! Luke khẳng định là được tính vào, nhưng thời gian cô ta cộng tác với Luke quá ngắn, chưa từng tới ngày sinh nhật, vì vậy cũng không được hưởng thụ loại đãi ngộ này.
Bằng không thì, có một người vừa làm tri kỷ lại có thể làm cộng tác, cùng mình trở về Miami tắm nắng mừng sinh nhật, sinh nhật như vậy há không phải là quá tuyệt vời hay sao!
Cứ như vậy, người mạnh mẽ như Elsa cũng khó kiềm chế đã sa vào bên trong một chút ưu thương.
Luke bên kia bắt đầu tự mình chuẩn bị, trong vài ngày tới đều cố gắng phá án, xem như là sớm làm xong công việc của những ngày nghỉ.
Lần này trở về, nếu như tình huống phù hợp, hắn còn có thể đi nơi khác chơi một chút.
Selina sinh nhật cộng thêm thăm người nhà, nghỉ ngơi một tuần vèo cái là hết, hắn lại chưa tới sinh nhật, nghỉ ngơi ở Shackelford ba ngày đã đầy đủ rồi.
Ở bên trong loại tình trạng bận rộn này, mấy ngày gần đây nhất Selina luôn loay hoay xoay vòng, không hề lưu ý đến việc chính mình đang lặng lẽ tới gần ngưỡng hai mươi sáu tuổi.
Mãi đến chiều ngày 21 tháng 4, Luke sớm trốn ca đưa cô ta về nhà sớm: "Thu dọn đồ đạc đi, chúng ta về nhà."
Selina: "A?" Bây giờ không phải là hai người đang ở trong nhà hay sao?
Luke: "Về Shackelford, tôi có chút nhớ hai đứa nhóc Claire và Joseph. Cô không nhớ Thalia, Andrée và Julio à?"
Selina: "Gì cơ?!" Vừa mang theo vẻ mặt mơ hờ cô ta vừa bị Luke đẩy vào trong nhà.
Sững sờ trong chốc lát, cô ta reo hò một tiếng, cực nhanh ở trong phòng vơ vét đồ đạc.
Trên cơ bản thì cô ta cũng không có nhiều đồ, rất nhiều đồ của cô ta đều không chuyển đến.
Ngược lại là các loại quà cáp mà cô ta mua cho người nhà, bây giờ rốt cuộc đã có thể mang về.
Cô ta không giống như Luke.
Luke ưa thích dùng FedEX (Công ty chuyển phát nhanh liên bang), trực tiếp gửi quà mua được về nhà, Selina lại chỉ thích tự tay đưa quà cho người nhà.
Cho nên, trong phòng cô ta đã chất đống không ít món đồ.
Kể cả giày da, dây lưng, mũ, kính mát mua cho Marino, đồ trang điểm, quần áo, trang sức, túi xách cho Sandra, đồ chơi hàng mỹ nghệ cho ba đứa em trai em gái, đủ loại nhét đầy hai túi lớn.
Cũng may là Luke chỉ mang một cái ba lô nhỏ gần như là không có đồ gì, chính Selina cũng chỉ có một cái ba lô nhỏ chứa đồ tùy thân, không khác gì lúc bình thường đi ra ngoài.
Hai người lái xe chạy tới sân bay, ngồi lên bay đã mua vé trước, bay thẳng tới Dallas.
Ở bên dưới ánh chiều tà, hai người lái một chiếc xe thuê, phong trần mệt mỏi từ Dallas trở lại thị trấn Shackelford.
Xe mới lái vào thị trấn không lâu, một chiếc xe cảnh sát đã từ phía sau chạy tới.
Một vị cảnh sát trưởng trung niên da trắng nghiêng đầu, nhìn thấy hai người đã quay cửa sổ xe xuống, ngạc nhiên hô: "Ha ha, Selina, nhóc Luke, tại sao lại là hai người! Tôi còn đang thắc mắc tại sao nhìn chiếc xe này rất lạ."
Hai người bọn Luke đều cười hô: "Này, Bob, hôm nay anh lại phải trực ca đêm à?"
Gương mặt béo của Bob lập tức xụ xuống: "Tôi vừa mới tan tầm được chứ? Làm sao tôi lại phải trực ca đêm nữa được."
Hai người bọn Luke đều cười ha hả: "Không có việc gì, dù sao thì trực ca đêm thì anh cũng có thể ở trong cục lười biếng đi ngủ mà."
Bob không phản bác được.
Phất phất tay tạm biệt nhau, hai người bọn Luke tiếp tục đi tiếp, đến nhà Selina.
Thalia, Andrée và Julio đang chơi đùa trong sân không để ý tới chiếc xe đang lái tới.
Con chó già lông vàng Dollar đang yên tĩnh nằm ở bên trên cửa hiên đột nhiên nhổm dậy, cái đuôi cũng bắt đầu ngoe nguẩy, hai mắt nhìn chăm chú vào xe hơi.
Nó ngửi được một loại mùi quen thuộc, là mùi của vị chủ nhân làm bạn với nó từ lúc nó còn nhỏ.
Sau khi phát ra hai tiếng kêu không hề to, nó chậm rãi từ dưới đất đứng lên, dùng bước chân di chuyển không còn nhẹ nhàng, chạy nhanh tới chỗ ô-tô
Lúc này ba đứa trẻ mới chú ý tới chiếc xe, dừng chơi đùa, nhìn lại.
Thalia đột nhiên hét rầm lên: "Là Selina, Selina về."
Nói xong cô bé cũng đuổi theo Dollar chạy tới.
Luke khéo hiểu lòng người dừng xe lại, để Selina đang tràn đầy vẻ hưng phấn xuống xe, nhìn cô ta nhào tới ôm lấy Dollar, trong miệng phát ra tiếng cười vui sướng, liều mạng xoa đầu của nó: "Nhớ tao không? Dollar."
Luke cười, kéo cửa xe lên, tiếp tục lái xe tiến lên.
Thấy cậu nhóc Julio tụt lại sau cùng, hắn gọi một tiếng: "Này, mở cửa giúp anh trước đã, có muốn quà hay không hử?"
Julio dừng chân: "A, Luke, anh tặng quà cho em à?"
Luke cười lắc đầu: "Selina mang rất nhiều quà về cho bọn em nha."
Julio vội vàng xoay người, chạy ra mấy bước, mở cửa sân ra.
Lúc Luke lái xe dừng ở trong sân, bốn chị em bên kia cộng thêm Dollar đã nháo thành một đoàn.
Hắn cười xuống xe, vừa vặn đối mặt với Sandra vừa nghe thấy động tĩnh đi ra kiểm tra.
Mỉm cười tiến lên, cho mẹ của vị đại mỹ nữ này một cái ôm: "Sandra, đã lâu không gặp, cô vẫn là xinh đẹp như trước nha."