Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 471: CHƯƠNG 471: NHÀ, NƠI ẤM ÁP

Sandra cười tiếp nhận lời ca ngợicủa hắn, hai người ôm chào một cái.

Bà ta vỗ vỗ lên lưng hắn: "A ha, cháu lại cường tráng lên không ít a."

Luke cười gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy ạ, cháu vẫn còn đang ở tuổi lớn mà."

Sandra không phản bác được.

Luke liếc mắt ra hiệu cho bà, hai người đi vào trong nhà, hạ giọng lẩm bẩm một hồi lâu, Sandra cười đánh hắn mấy lần: "Tên nhóc lanh lợi này."

Nói xong bà ta không kìm lòng đặng cất tiếng thở dài: "Nếu như đây là cầu hôn, giống như là càng thích hợp hơn một chút đi."

Luke nghe thấy thế lập tức đổ mồ hôi trán, gượng cười hai tiếng: "Uhm, vẫn là khuân đồ vào trước đi. Selina chuẩn bị cho mọi người rất nhiều quà nha, vẫn không có thời gian đưa về."

Mấy phút sau, Luke lại một lần nữa ngồi lên xe.

Sandra lại lên tiếng giữ lại: "Thực sự là không ở lại à? Ăn bữa tối xong rồi về cũng được."

Luke lắc đầu: "Ha ha, làm như thế thì Catherine sẽ rất tức giận. Cháu về đây, Sandra, tối mai gặp lại."

Nói xong, hắn lại lên tiếng chào bốn chị em đang từ bên kia đi tới, nhanh như chớp lái xe rời đi.

Lái xe dừng ở trước cửa nhà, hắn hoài niệm thở dài một tiếng: "Nhà, nơi ấm áp."

Sau khi xuống xe, trong tay hắn đã có thêm một hòm hành lý, bên trong là quà cho người nhà mình.

Lấy chìa nhà đã thật lâu rồi không sử dụng ra, mở cửa, hắn đẩy cửa đi vào, vừa vặn đối mặt với một người mới xoay người đổi giày.

Hắn nở nụ cười, vươn tay đặt lên cái đầu kia xoa một trận: "Ha ha, có ngạc nhiên hay không hả?"

Đối phương sững sờ trong chốc lát, bỗng nhiên kêu lên: "Luke, làm sao anh trở về rồi! A a a!" Nói xong lập tức nhào lên treo ở trên người hắn.

Luke cười ôm lấy cô bé, chân hướng về phía sau móc một cái, đóng cửa lại, ôm cục cưng giống như con gấu nghịch ngợm này đi vào bên trong: "Trở về thì làm sao, trở về cũng không thể trì hoãn việc em đi ra ngoài chơi hử."

"Thôi đi, gọi điện thoại là được, dù sao cũng chỉ là một buổi tụ hội nhàm chán trước khi tốt nghiệp mà thôi." Cô bé nói xong, cố gắng giãy dụa, từ trong lòng hắn leo ra sau lưng hắn.

"Claire, em nói như vậy, sẽ để cho bạn thân của em đau lòng nha." Luke cười, một tay nâng cô bé lên, miễn cho cô bé bị rơi xuống.

Cô nhóc nghịch ngợm này, đương nhiên chính là em gái Claire của hắn.

Claire cũng lười nhác trả lời loại vấn đề nhàm chán này, chỉ hưng phấn hỏi thăm: "Làm sao anh lại về nhà thế? Có phải là muốn đi cùng với em tới tham gia vũ hội hay không? A ha, nhìn cơ tay, cơ lưng rắn chắc này xem, anh luyện như thế nào mà được như thế này?"

Luke bất đắc dĩ, nhưng cũng mặc cho cô bé sờ tới sờ lui ở trên lưng mình.

Cô nhóc Claire cũng là một cô nàng cuồng cơ bắp, hơn nữa yêu cầu còn vô cùng cao.

Dùng một từ ở kiếp trước để hình dung, đó chính là loại hình mà cô bé ưa thích thuộc về —— King Kong Barbie.

Khuôn mặt cẫn phải nhu hòa đẹp mắt, dáng người lại phải có cơ bắp rõ ràng, nhưng lại không có khả năng là loại cơ bắp quá mức khoa trương kia.

Đương nhiên là loại yêu cầu này vô cùng hà khắc.

Rất không may chính là, bây giờ Luke lại tương đối tiếp cận thể loại này.

Từ phòng bếp bên kia truyền tới tiếng bước chân, mặt mũi Catherine tràn đầy vẻ ngạc nhiên đứng ở cửa phòng bếp: "Luke, cháu về à?"

Luke cười tiến lên, cho bà một cái ôm thật chặt: "Ha ha, ngạc nhiên chứ! Cháu rất nhớ mọi người."

Catherine ôm chặt lấy hắn, một hồi lâu mới buông tay ra: "Xem ra cháu sống cũng không tệ lắm nha, ít nhất là cũng không béo phì."

Luke đưa tay làm ra tư thái khỏe đẹp cân đối: "Cháu thường xuyên rèn luyện nha. À này, Claire, em còn muốn úp sấp tới lúc nào nữa hả?"

Claire giả chết.

Loại cơ hội được danh chính ngôn thuận úp sấp ở trên người Luke như thế này cũng không có nhiều.

Bên kia, có một người trên lầu cũng chạy xuống: "Luke, Luke, là anh trở về à?"

Luke cười xoay người, dùng một tay nhấc cậu bé này lên: "Joseph, làm học sinh tiểu học như thế nào rồi? Molly và Sijia vẫn còn mang đồ ăn vặt cho em chứ?"

Joseph ha ha ha cười, bởi vì đang bị Luke gãi ngứa: "Ha ha, không cho gãi ngứa. Ha ha, em đổi bạn gái rồi, bây giờ là Jessica và Daisy mang đồ ăn vặt cho em."

Luke: . . .

Claire: . . .

Catherine: . . .

Sau khi hành hạ cậu trai trẻ tuổi chí "lớn" Joseph một trận, Catherine quay về phòng bếp tiếp tục làm bữa tối.

Luke dẫn hai đứa nhỏ về phòng khách chia quà.

"Nước hoa này là của Catherine, món kem dưỡng da này cũng thế, cái vòng tai này cũng thế. . ." Tay Luke thì moi đồ, miệng thì nói: "Chút nữa Claire cầm tới phòng mẹ đi."

Mặt mũi của Claire tràn đầy vẻ buồn bực: "Em không có à?"

Cô bé cũng không bất mãn gì đối với chuyện Catherine có được nhiều quà như vậy.

Rừ khi Luke còn nhỏ, Catherine đã thương yêu hắn nhất, khi Claire còn bé vô cùng ganh tị đối với chuyện này.

May mắn là Joseph hiểu chuyện, Luke đã lớn lên, bằng không thì Joseph cũng sẽ ganh tị.

Luke cười vẫy tay với cô bé, để cô ngồi xuống bên cạnh, sau đó từ trong hòm chậm rãi lấy ra mấy cái hộp, lần lượt mở hộp ra.

Sau khi Claire thấy mấy cái hộp được mở ra, đang định muốn thét lên, lại bị Luke sớm dự liệu được dùng một tay bịt miệng: "Tự mình cách một đoạn thời gian lại dùng thay đổi đi, chớ lấy ra một lúc để khoe khoang, bằng không thì bị Catherine mắng thì anh cũng mặc kệ."

Claire mãnh liệt gật đầu, ôm hết mấy cái hộp kia lên lên, sau đó lập tức chạy về trong phòng mình.

"Cất xong nhớ đi xuống, quà của Catherine vẫn còn đang ở nơi này." Luke kêu một tiếng, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn đối với biểu hiện của cô bé.

Hắn tặng đồ cho Claire thực ra cũng không đắt lắm, mấy kiểu đồng hồ mới nhất của Satch, một chiếc cũng chỉ có giá khoảng một hai trăm đô la, cộng lại đều không đắt bằng bộ mỹ phẩm dưỡng da mà hắn tặng cho Catherine.

Những chiếc đồng hồ này thắng ở chỗ có màu sắc rực rỡ, kiểu dáng trang nhã mới lạ, vừa đẹp mắt thời thượng mà lại thực dụng.

So với những loại đồng hồ nổi tiếng động một tí là hơn mấy ngàn mấy vạn kia,loại này thích hợp với thiếu nữ nhất, giá vừa không quá rẻ, lại rất đẹp mắt, một hai năm qua mùa sẽ có thể không cần do dự tiếp tục thay kiểu mới.

Luke lại còn một lần mang về mấy kiểu, vừa vặn thích hợp với thiếu nữ hay thay đổi như Claire, dựa vào tâm trạng để chọn màu sắc kiểu dáng để đeo.

Không phải là hắn không tặng nổi đồng hồ đắt, mà là không cần thiết.

Claire còn chưa tới tuổi có quan niệm tiền tài hoàn thiện, bạn bè của cô bé cũng giống như thế.

Đeo đồng hồ nổi tiếng giá trị hơn 10 ngàn đô la đi ra ngoài, có lẽ sẽ đạt được một đống ao ước tán thưởng, nhưng quay đi sẽ có một đống lớn nữ sinh mắng chửi ở sau lưng.

Joseph khinh bỉ nhìn cô chị Claire ngu ngốc của mình rời đi, mới yên lặng chăm chú nhìn Luke.

Luke cười hắc hắc, móc ra một tập sách dùng giấy dai bọc lấy: "Đây là tư liệu học tập nổi tiếng dùng cho tiểu học mà anh đặc biệt đi tìm ở Los Angeles về, bây giờ tặng cho em."

Joseph như bị sét đánh: "Gì cơ!?"

Nhìn khuôn mặt nhỏ của cậu bé biến thành chữ quýnh, Luke mới ha ha cười to: "Đùa thôi, đây là cuốn truyện cổ tích « Học Viện Pháp Thuật » mới ra kia, không phải là em vẫn vô cùng ưa thích cô bé. . . mỹ nữ ma pháp sư gì đó hay sao."

"Aida - Vincent." Joseph quả đoán tiếp lời, nhận lấy cuốn sách kia.

Sau khi mở lớp giấy dai bọc ra, Joseph yêu thích không buông tay đánh giá cuốn sách mới, Luke cười nói: "Uy, đọc sách không phải là tất cả, còn có cái này. . ."

Hắn móc một quả bóng bầu dục ra: "Bóng tiêu chuẩn do đội Rams của Los Angeles dùng, chỉ là không có kí tên."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!