Hai mắt Joseph sáng lên, ném sách trong tay lên trên ghế sa lon, ôm chặt lấy quả bóng bầu dục này: "A, nó quá đẹp."
Luke mỉm cười: "Haizz, cô bé mỹ nữ ma pháp sư kia thế mà không bằng quả bóng này à? Em cẩn thận về sau không tìm được bạn gái đâu."
"Bạn gái tùy tiện là có thể tìm được mà, vô cùng đơn giản." Joseph cũng không thèm để ý tới hắn, thuận miệng trả lại hắn một câu, ở chỗ đó hưng phấn thưởng thức quả bóng bầu dục kia.
Nửa giờ sau, hai đứa nhóc vẫn còn ở trong trạng thái phấn khởi bị gọi xuống ăn bữa tối, ánh mắt lại vẫn thỉnh thoảng nhìn lên trên lầu.
Đó là chỗ hai đứa cất bảo bối mới —— phòng ngủ.
Đáng tiếc, bây giờ đã muộn rồi.
Claire không có cách nào đeo những chiếc đồng hồ màu sắc tươi đẹp, tạo hình thời thượng kia đi ra ngoài tìm khuê mật để khoe khoang.
Joseph không có cách nào cầm bóng bầu dục mới ra bên ngoài chơi.
Vẫn là Catherine có thể giữ trạng thái bình thản tốt nhất, dù đã nghe Claire líu ríu nói là Luke tặng đồ cho mình, bà cũng chỉ mỉm cười nói con gái chú ý, đừng phun vụn bánh mì lên trên mặt bàn.
Chỉ có Robert là vẫn không thấy xuất hiện, hôm nay ông đi tới nhà đồng nghiệp cùng xem bóng.
Theo Luke đi tới nơi khác làm việc, Claire cũng sắp tốt nghiệp trung học, Joseph bắt đầu lên tiểu học, Robert và Catherine cũng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Mặc dù Luke không trực tiếp gửi tiền về nhà, thế nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ gửi vài thứ trở lại cho Catherine và Robert.
Từ quần áo đến các loại đồ dùng gia đình, từ giày mũ đến đồ trang điểm đều có.
Robert và Catherine vốn cũng không quá nóng lòng mua đồ, có những thứ Luke gửi về này, cũng đã tiết kiệm được một khoản chi tiêu.
Mấy ngàn đô la tiền học phí đại học vốn dành cho Luke, đã biến thành học phí đại học cho Claire, gần đây Robert cũng không cần quá mức tiết kiệm tiền, thời gian cũng rủng rỉnh hơn rất nhiều.
Joseph à? Cậu nhóc mới sáu tuổi, Robert còn mười mấy năm nữa để tích học phí đại học cho nó.
Thời gian thoái mái hơn, tần suất Robert đi tới nhà đồng nghiệp xem bóng cũng nhiều hơn.
Ngay cả Catherine cũng đã nhặt dụng cụ vẽ tranh đã lâu không đụng tới lên, thỉnh thoảng vẽ chút tranh sơn dầu mà bà từng yêu nhất.
Mặc dù bà là cô giáo môn sinh vật ở trường trung học, nhưng trong lòng cũng có một trái tim yêu quý nghệ thuật.
Ăn xong bữa tối, Luke lôi kéo Catherine, hai người ở trong phòng bếp vừa rửa chén, vừa nói một số việc.
Nghe Luke nói, Catherine nhíu mày: "Chuyện này, cháu vẫn nên nói cho Robert đi."
Luke trợn mắt một cái: "Với tính xấu của ông ấy, nếu như cháu dám nói với ông ấy, khẳng định là ông ấy sẽ rống to một trận vào mặt cháu."
Catherine biết đây là việc khẳng định, nhưng vẫn lắc đầu: "Nếu là sự nghiệp do cháu làm ra, chính cháu kinh doanh là được, không cần thiết phải giao cho chúng ta."
Luke thở dài: "Chuyện trên đời này ai có thể nói được rõ ràng. Người mà cháu có thể tín nhiệm, cũng chỉ có cô và Robert. Cháu có một ít nguyên nhân, không thể danh chính ngôn thuận nhận là của chính mình."
"Chỗ cháu. . . có uy hiếp gì à?" Catherine lo lắng hỏi thăm.
Luke nở nụ cười: "Không ghê gớm như cô nghĩ đâu. Thế nhưng, có ít người sẽ dùng một ít thủ đoạn để làm người khác buồn nôn, cháu cũng chỉ là lo trước để khỏi hoạ mà thôi."
Hắn ở trong phòng bếp trao đổi với Catherine rất lâu, đem mấy lý do đã sớm nghĩ kỹ đều nói ra một lần, cũng giải thích cặn kẽ nguyên nhân trong đó, mới khiến cho bà ta miễn cưỡng gật đầu.
Đợi tới lúc Catherine ký tên ở trên hợp đồng Luke mới lấy ra, cổ phần của công ty ở mỏ vàng trong thị trấn Prosperity ở Arizona bên kia, đã chuyển vào trong tay Catherine và Robert.
Về sau Luke sẽ chỉ thông qua một ít loại tài khoản, để điều động tài chính của công ty này, mà không còn là người sở hữu của công ty này nữa.
Mà một khi hắn xảy ra chuyện, mỏ vàng này của công ty sẽ thuộc về Robert và Catherine.
Đương nhiên, Luke cũng không muốn một ngày nào đó, loại tình huống này sẽ xuất hiện.
Không phải là không nỡ bỏ ích lợi từ mỏ vàng, mà là hắn hi vọng chính mình có thể còn sống khỏe mạnh.
Không để cho Robert biết chuyện này, đương nhiên là bởi vì tính tình của Robert cực kì thối.
Nếu Luke nói muốn chuyển cổ phần công ty của mình cho Robert, ông già này tuyệt đối là sẽ nổi bão.
Theo Luke phỏng đoán, không phải là Robert không có cơ hội kiếm tiền, chẳng qua là ông ta không muốn đi kiếm.
Bằng không thì, từ một ít quan hệ của Robert, ví dụ như cục trưởng Thomas ở Houston, cũng có thể tìm tới cho ông ta rất nhiều cách để kiếm tiền.
Trước đây, những năm tháng mà Robert tham gia quân ngũ ở nước ngoài kia, hẳn là cũng không đơn thuần.
Nếu như nói ông chú già cẩu thả này không có cơ hội kiếm chút tiền đen, vớt chút lợi ích, đánh chết Luke cũng không tin.
Có lẽ là Robert chán ghét loại cuộc sống đó, cũng không muốn đi vớt những đồng tiền không trong sạch kia, mới có thể trở lại Shackelford làm một vị cảnh sát trưởng dưỡng lão.
Mức chi tiêu ở trong thị trấn nhỏ cũng không cao, ông và Catherine đều không phải là người vung tay quá trán, cuộc sống cũng không hề khó khăn.
Cho tới bây giờ, không phải đồng thời nuôi ba đứa trẻ, cũng không cần tích trữ tiền học phí cho Luke và Claire, cuộc sống của bọn họ lập tức trở nên vô cùng nhẹ nhàng.
Sau khi làm xong chuyện này, mới thấy Robert cao hứng bừng bừng trở về nhà.
Luke cảm thấy, hôm nay khẳng định là đội Dallas Cowboys đã thắng trận.
Robert vào nhà, người cũng không có chút mùi rượu nào.
Ông ta vẫn vô cùng tiết chế trong việc uống rượu, cũng chỉ uống chút bia, hơn nữa cũng sẽ không uống quá nhiều.
Sau khi vào cửa, ông ta vừa ném chìa khoá trong tay xuống, vừa lên tiếng hỏi: "Thân ái, ai đến chơi thế?"
Chiếc xe Luke đậu ở bên ngoài kia, đương nhiên là ông ta nhìn thấy.
Luke cười từ trên ghế salon nghiêng đầu sang: "Ngạc nhiên không! Robert."
Robert sững sờ, chợt trừng mắt hỏi: "Thằng nhóc thúi này, làm sao lại trở về rồi? Sẽ không phải là bị LAPD đuổi về nhà đấy chứ!"
Catherine và Luke đều trợn trắng mắt.
Vị này chỉ cần ở cùng với Luke, miệng vĩnh viễn luôn thúi như vậy.
Đương nhiên, Luke cũng không tốt lành gì hơn, lập tức phản kích: "Xem bộ dáng này của chú, cháu còn tưởng là hôm nay đội Dallas Cowboys thắng Green Bay Packers nữa chứ!"
"Sớm muộn gì cũng sẽ thắng." Robert vô ý thức đáp trả.
Sau đó, hai người đều im lặng trong chốc lát, cùng nhau nở nụ cười.
Loại màn đấu võ mồm này, vẫn giống hệt như tình huống nửa năm trước.
Ngồi trong phòng khách, mọi người nói chuyện xảy ra trong thời gian qua.
Trên cơ bản thì hai ba ngày Luke và Catherine sẽ gọi một cuộc điện thoại để tâm sự, hơn phân nửa là vào buổi tối trước khi đi ngủ, Robert cũng sẽ thuận tiện nói vài câu, hai bên vẫn nắm được tình hình gần đây của nhau.
Chỉ là một ít chuyện ví dụ như là một ít biến hóa trong thị trấn nhỏ, còn có loại chuyện vặt vãnh như chuyện học tập của Claire và Joseph, cũng chỉ có lúc này mới có thể tâm sự.
Ba người lớn trò chuyện loại chủ đề đáng sợ này, rất nhanh đã dọa cho hai đứa nhóc chạy mất hút.
Nhìn hai đứa nhóc đã đi lên trên lầu đi ngủ, ba người im ắng cười trộm.
Lúc này Luke mới nhắc tới chuyện sinh nhật của Selina, đồng thời để Catherine ngày mai hỗ trợ.
Robert là một người đàn ông cẩu thả, không thể làm được những công việc tỉ mỉ như thế này.
Nghe hắn nói xong, Robert nghi ngờ nhìn hắn: "Chau. . . không phải là muốn đột nhiên cầu hôn Selina đấy chứ?"
Mặt mũi của Catherine tràn đầy nụ cười đánh Robert một cái: "Nghĩ gì thế, nó mới mười tám tuổi thôi mà."
Robert vỗ trán một cái: "Anh quên mất. Nhưng mà, chẳng may nó đã làm ra ‘sản phẩm’ rồi thì sao? Được rồi, anh sai rồi, thân yêu."
Người đàn ông cẩu thả nói ra loại giọng điệu thô bỉ này, lại một lần nữa bị Catherine nhẹ nhàng đánh một cái.