Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 473: CHƯƠNG 473: NGHỈ NGƠI 1 NGÀY, SELINA NGƠ NGÁC

Nhìn hai người này đang điên cuồng cho mình ăn ‘cơm chó’, Luke trợn mắt một cái: "Được rồi. Nghe cháu nói này, chờ tới lúc nghỉ hè hai người cũng có thể đi du lịch một lần, đã bao lâu hai người không đi du lịch rồi, 5 năm hay là 10 năm? Không nên sinh hoạt kiểu người già như thế, hai người mới ngoài bốn mươi thôi, vẫn còn rất trẻ."

Robert và Catherine liếc nhau một cái, cũng có chút động tâm.

Robert: "Thế nhưng mà Joseph và Claire..."

Luke: "Gửi ở nhà ông ngoại đi. Để hai đứa đi tới nông trường của ông ngoại chơi mười ngày nửa tháng, vừa có thể rèn luyện thân thể, cũng có thể huấn luyện năng lực chiến đấu, một công ba việc."

Hai người phía đối diện không lên tiếng, nhưng nhìn vẻ mặt của bọn họ, hiển nhiên là đã động tâm.

Tới lúc nghỉ hè, Claire cũng tốt nghiệp trung học, việc lựa chọn học trường đại học nào cũng có thể tiến hành sớm hoặc hơi muộn hơn một chút.

Hơn nữa, trên cơ bản thì cô bé cũng đã được tính toán là người trưởng thành, gia đình này đã dạy cho cô bé đầy đủ năng lực tự kiềm chế.

Cho nên, ông ngoại của Luke chỉ cần trông chừng tên nhóc nghịch ngợm Joseph kia là đủ.

Nông trường của ông ngoại cũng không thiếu người, bác gái đã từng nuôi trẻ con cũng có mấy người, không có vấn đề gì quá lớn.

Trước đó hai người còn chưa từng nghĩ tới chuyện này, đây cũng là được Luke mở ra cánh cửa dẫn tới thế giới mới.

Luke là cháu của Catherine, Claire lại là con gái của chồng trước của bà, Joseph mới là kết tinh tình yêu của Robert và Catherine.

Gia đình này có chút đặc biệt, để hai người cần phải bỏ ra càng nhiều tinh lực hơn để duy trì và chăm sóc.

Ở bên trong quá trình phải chăm sóc gia đình và ba đứa trẻ quá lâu, bọn họ đều đã quên mất chính mình hẳn là cũng nên có cuộc sống riêng.

Luke cũng là từ tình huống của vợ chồng nhà Jeff mới nghĩ tới chuyện này.

Hai đứa con gái của vợ chồng Jeff vẫn còn đang học trung học, đều có thể đi Morocco ngắm cảnh đẹp của sa mạc Sahara, không có lý gì Robert và Catherine lại không thể đi du lịch, dù sao thì bây giờ bọn họ cũng không thiếu tiền, càng không thiếu thời gian.

Hàn huyên chuyện này một hồi, đêm cũng dần sâu, ba người trở về phòng của mình để nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, Selina ở nhà ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao mới rời giường, đây là đãi ngộ mà đã rất nhiều ngày không có.

Có lẽ là vì khó có dịp được về nhà thăm người thân một lần, Luke đã sớm nói rõ cho cô, trong mấy ngày nghỉ này cô đều có thể lười biếng nằm lỳ.

Trên thực tế, Selina ngủ đến 9 giờ đã tỉnh, chỉ là vẫn nằm lỳ trên giường không muốn dậy mà thôi.

Vẫn giống như lúc ở nhà vào nửa năm trước, cô mặc áo thun rộng xỏ dép lê đi ra khỏi phòng.

Chỉ nghe thấy tiếng bước chân, Sandra cũng không quay ra nhìn, miệng cất tiếng: "Bữa sáng ở trong phòng bếp, tự vào ăn đi, mẹ còn phải đi mua chút đồ."

Selina ngáp một cái: "Có cần con lái xe đưa mẹ đi không?"

Sandra đã mở cửa phòng ra: "Không cần, cũng không đi đâu xa."

Selina lười biếng ăn điểm tâm xong, mở ti vi lên xem, thế mà lại có cảm giác nhàm chán.

Nếu như ở Los Angeles có thể có loại đãi ngộ này, cô có thể làm cá ướp muối cả ngày.

Sau khi trở về có thể làm cá ướp muối, nhưng cô lại cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.

Nghĩ trong chốc lát, cô bất đắc dĩ vỗ vỗ trán: "Khốn kiếp, sao mình luôn có cảm giác là chút nữa tên kia sẽ xuất hiện, gào thét bắt mình đi huấn luyện."

Nói đến đây, cô ta lại không nhịn được bật cười lên.

Mặc dù cô thường xuyên bị người nào đó gào thét bắt đi huấn luyện, nhưng đó cũng là có chỗ tốt, ít nhất thì các loại đồ ăn ngon đều có không ít, chỉ cần hoàn thành lượng huấn luyện, đi làm còn có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi.

Lúc ở Los Angeles, sống cuộc sống vừa bận rộn, lại vừa thoải mái dễ chịu.

Đổi thành những người khác, mặc kệ là Sonya hay là Elizabeth, bận rộn là chuyện khẳng định, nhưng thoải mái dễ chịu thích ý thì chỉ là nằm mơ.

Đặc biệt là loại thám tử mới như Elizabeth, áp lực rất lớn, trong lòng có ý nghĩ lười biếng, cũng không thể thực hiện nổi.

Cá ướp muối đến trưa, không đến hai giờ sau bữa sáng, Selina lại vui sướng ăn cơm trưa, sau đó lại bị đám em trai em gái lôi kéo, đi tìm Joseph chơi.

Từ khi Selina cộng tác với Luke đi tới thành phố lớn xông xáo, quan hệ giữa hai nhà đã gần gũi hơn khá nhiều, tình huống đám trẻ con gặp nhau chơi đùa cũng tương đối thường xuyên hơn.

Sắp tới tháng năm, thời tiết ở Texas đã nóng lên, Selina mặc áo thun quần đùi đi cùng em trai em gái ra ngoài, còn không quên dẫn Dollar đi theo.

Dollar cũng cực kì ngoan ngoãn, từ đầu tới cuối luôn duy trì khoảng cách nửa bước ở bên cạnh cô, không xa không gần.

Mười hai tuổi nên nó đã là một con chó già nua, thiên tính hoạt bát của giống golden cũng không ngăn cản nổi năm tháng làm hao mòn, chỉ có tính cách càng thêm an tĩnh để nó yên lặng đi theo nhóm chủ nhân của mình.

Đợi tới lúc bọn Thalia đã nhập bọn chơi cùng Joseph, Selina mới lười biếng tới chỗ Luke nói: "Hôm nay làm gì?"

Luke thầm cười trộm, nhưng ngoài miệng lại nói: "Không có việc gì, cô có thể đi chơi quanh cùng với Dollar."

Selina không thú vị thở dài, sờ sờ đầu con chó già đang nằm ở bên cạnh: "Nó già rồi, đối với loài chó mà nói, nó đã là một người già 70 tuổi, không thể để cho nó phải khổ cực nữa."

Dollar hơi lắc lư cái đầu chó, cọ xát tay của chủ nhân đang vuốt ve đầu nó, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

Luke có chút ao ước.

Nhà không nuôi chó, nghe nói Robert có chút nhạy cảm đối với chuyện này, tiếng chó sủa hoặc là những loại động tĩnh khác rất dễ dàng làm cho ông ta bừng tỉnh —— giới hạn ở phạm vi chó trong nhà.

Luke đại khái hiểu là có chuyện gì xảy ra, bởi vậy cũng chưa từng đưa ra yêu cầu, mặc dù hắn vô cùng thích chó.

Nhưng mà, lúc này hắn cũng cảm thấy có chút may mắn.

Nếu như Dollar được ăn ngon uống sướng, đoán chừng sẽ còn có thể sống thêm ba, năm năm nữa, nhưng đó đã là cực hạn.

Chỉ hi vọng ngày nào đó, lúc Dollar triệt để rời đi, Selina đừng khóc quá kịch liệt.

Cứ như vậy, Selina và đám em của mình ở nhà Luke chơi một buổi chiều.

Đợi đến lúc sắp ăn bữa tối, cô lại phát hiện ra Catherine mặc một bộ quần áo mới đi ra.

Bộ quần áo này cũng không tính là hoa lệ, nhưng lại thuộc về loại trang phục chính thức, không giống như cách ăn mặc tùy ý lúc làm việc bình thường ở nhà.

Cô ta cười nói: "Đây là Luke mua cho cô à? Cháu đã từng thấy qua."

Catherine nở nụ cười: "Đúng vậy, nhưng cháu cũng cần đi thay một bộ quần áo mới đi."

Selina: ⊙_⊙?

Claire cũng đi ra, cũng mặc giống như Catherine, một bộ quần áo mới hơi hơi có chút chính thức.

Đương nhiên, cũng là Luke mua.

Hai mẹ con cười kéo Selina lên trên lầu.

Hơn hai mươi phút sau, mặt mũi Selina tràn đầy vẻ ngơ ngác đi ra, cô ta cũng đã thay một bộ quần áo mới.

Khác với hai người bọn Catherine chính là, bộ y phục này của cô ta tương đối xinh đẹp, tuyệt đối không thể tính toán là phong cách hằng ngày.

Ít nhất thì có rất ít phụ nữ lại mặc một bộ váy xinh đẹp như vậy để làm việc nhà.

Đây là một chiếc váy liền áo màu trắng, kiểu dáng cụ thể cùng loại với chiếc của Natalie mặc ngày trước.

Selina đi ra lập tức nhìn về phía Luke: "Cậu mua lúc nào thế?"

Cô ta không cần đoán cũng đã biết khẳng định đây là bút tích của hắn.

Lúc trước thấy Natalie mặc chiếc váy màu trắng kia, cô đã tỏ vẻ hâm mộ, đương nhiên là Luke sẽ không quên.

Luke mỉm cười nói: "Trước khi trở về không lâu."

Mặt mũi của Selina tràn đầy sự hoài nghi: "Có chuyện gì không? Sao tôi luôn có cảm giác mọi người đều có điểm gì đó là lạ, giống như là... Có chuyện gì đó đang gạt tôi."

Mọi người xấu hổ.

Làm thám tử của tổ trọng án lâu như vậy rồi, quả nhiên là trực giác vô cùng nhạy bén.

Mặc dù đang ở trong hoàn cảnh buông lỏng như thế, Selina cũng phát giác được một chút dị thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!