Luke cười tiến lên, đưa tay: "Xin mời, đêm nay chúng ta có một hoạt động cần phải tham dự."
Selina ồ một tiếng, ngược lại cũng không cảm thấy kỳ quái.
Có khi Luke cũng sẽ chơi một chút trò đùa nhỏ, không quá phận, nhưng vô cùng nhói.
Mọi người chia nhau đi hai xe, xe của Robert và Catherine ở phía trước, chở theo ba người bọn Thalia.
Xe của Luke ở phía sau là Claire và Joseph.
Trên xe phía trước, Robert tiện tay cầm lấy bộ đàm: "Được rồi, chúng ta xuất phát, bắt đầu dọn dẹp."
Bên trong bộ đàm rất nhanh đã truyền tới câu trả lời: "Được rồi, sếp."
Catherine ngồi bên cạnh thấy thế lập tức bật cười: "Đây cũng không phải là đi bắt trộm, có phải là mấy người làm quá khoa trương không? Còn dọn dẹp nữa chứ."
Robert nhún nhún vai: "Thằng nhóc thúi kia muốn chơi, thì tham gia chơi đùa với nó chứ sao. Uhm, em nói xem, lúc nào chúng ta sẽ đi ra ngoài du lịch đây?"
Catherine tức giận trừng mắt liếc ông ta một cái: "Ông ấy, không biết học Luke một ít sao? Chuyện này không phải là ông nên chuẩn bị kỹ càng, rồi lại làm cho tôi phải ngạc nhiên vui mừng hay sao!"
Robert mờ mịt: "A? Thế nhưng mà, nếu như không bàn bạc với bà, sao tôi có thể xác định được lúc nào bà rảnh?"
Catherine tuyệt vọng ngẩng đầu lên, rất muốn hỏi Thượng Đế một câu, có phải là đầu của ông chồng mình từng bị đá hoa cương nện trúng hay không, nhưng rất nhanh bà lại cười.
Chính là loại chân thành, hoặc phải nói là sự thành thật này của Robert, đã đả động bà.
Sau khi chính miệng ông ta cam đoan, sẽ đối xử với Luke và Claire giống như đối xử với con ruột của mình, sẽ không bắt ép bà sinh con, cuối cùng Catherine mới lựa chọn gả cho ông ta.
Sự thành thật của Robert đã đạt tới trình độ nào?
Mấy năm trước, sau khi ông chính thức nói với Catherine, đồng thời còn đi trưng cầu ý kiến của Luke và Claire xong, mới có Joseph xuất sinh.
Đã lựa chọn sự thành thật của ông ta, thì cũng không thể lại trách cứ ông chất phác.
Trải nghiệm của Catherine để bà hiểu rõ một chuyện, trong cuộc sống hôn nhân, loại phẩm chất thành này thật sự là vô cùng quý giá.
Selina ngồi trên xe, nhìn Luke: "Cậu đang suy nghĩ gì thế?"
Luke mờ mịt: "Cái gì?"
Selina: "Tôi luôn cảm thấy là cậu đang làm một ít chuyện, lại không muốn để tôi biết."
Luke xấu hổ: "Thật sao? Chẳng lẽ là cô cũng học được bệnh đa nghi của Karen rồi à?"
Selina nhíu mày, thu hồi ánh mắt: "Được rồi, có lẽ là hơi có một chút nguyên nhân này."
Trước đây không lâu mới được chứng kiến Karen dùng bệnh đa nghi vạch trần một đôi tình lữ đặc công, sau đó hai cô con gái sinh đôi của Karen lại phát hiện ra dấu vết chuyện Freddy đi vào giấc mơ giết người, mặc dù bọn nó cũng không nghĩ tới là sẽ phát hiện.
Selina cảm thấy, chính mình cũng có chút nghi thần nghi quỷ.
Nơi này là Shackelford, Luke đang ở bên cạnh, làm sao có thể xảy ra chuyện gì.
Cô ta không chú ý tới, Claire và Joseph ngồi ở hàng ghế phía sau đang che miệng cười trộm.
Lúc này xe đã lái đến bên ngoài nhà Selina, sau khi cô ta xuống xe lại kinh ngạc nhìn nhà mình.
Nhà mình thế mà một tia sáng cũng không có, tối mò giống như là không có ai vậy.
Chẳng lẽ là Sandra đi ra ngoài rồi? Nhưng mới rồi Robert kéo ba đứa em trai em gái trở lại, như thế nào cũng không thấy?
Cô nghi hoặc mà nhìn nhà mình.
Phía sau cô, ba người bọn Luke cũng xuống xe.
Hai đứa nhóc ha ha ha cười chạy vào trong sân, Luke thì lại tiến lên giữ lấy cô: "Đi thôi đi thôi, làm sao lại ở chỗ này ngẩn người."
Selina ồ một tiếng, cũng không quá để ý.
Một lát sau, cô ta kỳ quái hỏi thăm một câu: "Tại sao lại không vào nhà? Đây là... đi ra phía sau sân mà, cậu muốn làm gì?"
Luke cười nói: "Nhìn thử xem có phải là Sandra đang ở sân sau hay không."
"Khẳng định là không, đèn trong nhà đều không bật sáng." Selina nói, nhưng cũng tùy ý để hắn kéo đi về phía sân sau.
Trong lúc nói chuyện, hai đứa nhóc phía trước đã vòng qua khu nhà, chui vào sân sau.
Luke kéo Selina theo, cũng vòng qua khu nhà, sân sau xuất hiện ở trước mắt hai người.
Selina nhìn một mảnh u ám ở sân sau, luôn cảm thấy hình như là có thêm ra vài thứ, hơn nữa còn sạch sẽ khoáng đạt hơn nhiều so với lúc bình thường: "Không có ai a, chúng ta vào nhà..."
"Surprise!" Xung quanh đột nhiên có từng ánh đèn nhiều màu sáng lên, sau đó một đám người từ bên trong các ngõ ngách xông ra, trong miệng đều hô to từ này.
Mặt mũi Selina tràn đầy vẻ ngơ ngác: "A?"
Đây đâu phải là vui mừng gì, quả thực chính là kinh hãi!
Nếu không phải là Luke giữ lấy tay của cô, cô đã định theo bản năng móc súng ra.
Buổi tối, ở sân sau an tĩnh nhà mình, đột nhiên tuôn ra một đám người đen nghịt, ai có thể không cảnh giác được chứ.
Giờ phút này, toàn bộ sân sau đều đã sáng đèn.
Từng chuỗi đèn trang trí cỡ nhỏ trải dài ở bên trong sân sau tỏa ra ánh sáng sáng năm màu, bốn phía còn có mấy bóng đèn LED sáng tỏ, Selina rất dễ dàng đã thấy rõ khuôn mặt của những người kia.
Cha Marino của cô, mẹ Sandra, ba đứa em trai em gái đều hiện ra vẻ mặt tươi cười nhìn cô.
Sau đó là nhà Robert, còn có mấy vị đồng sự ở đồn cảnh sát trong thị trấn nhỏ, những người khác là mấy người họ hàng thân thích của cô.
Luke ở bên người cô, cười nói: "Sinh nhật vui vẻ, Selina."
Selina: "A?" Đầu óc của cô ta vẫn còn chưa kịp phản ứng lại.
Một lát sau, cô ta nhẩm tính ngày một lát, mới bừng tỉnh: "Sinh nhật? Đáng chết, tôi lại quên mất."
Mọi người cười vang, nhìn Luke đưa tay, đồng thanh nói: "Sinh nhật vui vẻ!"
Selina nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, đột nhiên ôm chầm lấy Luke bên cạnh, hôn lên trên mặt hắn một phát: "Cám ơn."
Mọi người lại một trận ồn ào.
Catherine nhìn đến đây, lại không nhịn được lôi kéo Robert lẩm bẩm: "Hai đứa nó sẽ không thực sự là... uhm, cái kia đấy chứ?"
Robert: "A?" Không phải là tối hôm qua em mới bảo anh là không nên suy nghĩ nhiều hay sao?
Đương nhiên, mọi người cũng sẽ không suy nghĩ nhiều đối với cử động vừa rồi của Selina.
Ở đây, chỉ cần cao hứng, đàn ông cho đàn ông một cái hôn đều là chuyện rất bình thường, nhưng có thể bị đánh hay không thì lại là một câu chuyện khác.
BBQ rất náo nhiệt, trừ người nhà và đồng sự, còn có không ít hàng xóm có quan hệ tốt cũng tới dự.
Hôm nay là cuối tuần, bảy tám đứa trẻ cũng được nghỉ, trong sân hi hi ha ha chơi đùa.
Nhưng mà, tối nay Selina là người chói mắt nhất kia.
Mặc kệ là bản thân cô, hay là bộ váy liền áo màu trắng kia, đều để cho cô lộ ra vẻ vô cùng mê người.
Mãi đến đêm muộn, mọi người mới lần lượt chào rời đi.
Lúc này Luke mới kéo Selina vào trong nhà, đưa cho cô một cái hộp nhỏ: "Quà sinh nhật."
Selina vui mừng: "Còn có?" Cô ta cho rằng bộ y phục trên người chính là quà của hắn.
Luke mỉm cười: "Quần áo thì sẽ có lúc lỗi mốt, mà thứ tôi tặng cô bây giờ, cam đoan là sẽ vĩnh viễn không lỗi mốt."
Selina không kịp chờ đợi mở cái hộp ra, trợn mắt há hốc miệng nhìn đồ vật bên trong: "WTH!" (Cái quỷ gì đây)
Chỉ thấy, một con heo màu vàng nhỏ nhắn đáng yêu đang yên tĩnh nằm ở bên trong hộp trang sức.
"Heo vàng tồn vĩnh cửu, một con mãi truyền lưu." Luke cười: "Được rồi, chúc cô có giấc mơ đẹp."
Nói xong hắn lập tức chạy, miễn cho cô nàng tham ăn nào đó kịp lấy lại tinh thần.
Một lát sau, Selina mới nghiến răng nghiến lợi: "Tên khốn này đang giễu cợt mình ăn nhiều à?"
Một tay tóm lấy con heo vàng nhỏ nhắn đáng yêu, ngây thơ chân thành kia, cầm nó ở trong tay: "A, sờ còn rất thoải mái nha."
Nhìn heo vàng trong chốc lát, cô ra thở dài: "Được rồi, tao thừa nhận, kỳ thật trông mày rất đáng yêu, đáng yêu hơn tên kia nhiều."