Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 475: CHƯƠNG 475: MẤY NGƯỜI ĐỦ RỒI, LÀ THỜI ĐIỂM BÀY RA KỸ THUẬT CHÂN CHÍNH

Tối cùng ngày, người nào đó tay cầm con heo vàng kia, rất lâu mới chìm vào giấc ngủ.

Ngoài cửa sổ, đêm lạnh như nước, bầu trời đầy sao.

Ngày thứ ba, là ngày nghỉ chân chính.

Tiệc sinh nhật của Selina đã kết thúc, Luke cũng không có chuyện gì cần phải phiền lòng nữa.

Đối với chuyện Robert gợi ý đi chơi tranh tài bắn nhanh, hắn cũng quả đoán từ chối.

Hắn cũng không muốn Robert hoặc những người khác bị không may, vậy cũng chỉ có thể cố ý thua, đơn thuần là lãng phí thời gian.

Hắn nhàm chán ăn điểm tâm xong, ngồi ở trên ghế sa lon cầm laptop xem tư liệu.

Hai đứa nhóc ở trong phòng khách đang hò hét ầm ĩ chơi game.

Luke ngồi ở đó xem tư liệu trong chốc lát, rốt cuộc tức giận quăng laptop ra, đứng lên: "Đủ rồi hai đứa."

Hai đứa nhóc ngơ ngác quay đầu lại: "A?"

Hắn đi sang, lập tức cướp lấy tay cầm của Claire: "Đám gà bọn bây đánh lẫn nhau, cũng không cảm thấy ngại khi kêu lớn tiếng như vậy sao, là thời điểm bày ra kỹ thuật chân chính rồi đây."

Mấy phút sau, tiếng cười to của Luke vang lên: "Ha ha ha ha, nhìn thấy mười tám chiêu liên tiếp của ta chưa, a đánh đánh đánh đánh..."

Joseph tuyệt vọng buông tay cầm xuống, nhìn nhân vật chiến đấu của mình ở trên màn hình bị nhân vật do Luke điều khiển đánh chi một đường bay thẳng lên trời, ngay cả rơi xuống không được.

Chữ đỏ đậm nhắc 1, 2, 3... 18 hit không ngừng tuôn ra ở trên màn hình, sau cùng ở bên trong một tiếng gào thê thảm thật dài, nhân vật của Joseph bị vùi dập giữa chợ.

Nhìn Luke đang cười khằng khặc giống hệt như nhân vật chiên đấu trong game, con ngươi của Joseph đảo một vòng, đưa tay cầm cho Claire: "Chị tới đi."

Không tới hai phút, bên trong loa TV vang lên một tiếng kêu thảm thê lương ai oán của một cô gái: "A ~~~ "

Thiếu nữ học sinh cấp ba ở trên màn hình cũng bị đánh cho vùi dập giữa chợ không thể dậy nổi.

Claire tức giận trừng mắt về phía ông anh nào đó đang dương dương đắc ý bên cạnh: "Anh chơi xấu!"

Luke: "Anh chơi xấu chỗ nào? Anh cũng không bật hack."

Claire: "Sao anh có thể đánh cho em một mực lơ lửng trên trời, sau đó lập tức thắng? Chuyện này không công bằng."

Luke: "Chính trò chơi quy định luật chơi như vậy, sao có thể trách anh...!"

Cho tới buổi trưa, Luke lần lượt thay đổi trò chơi, lần lượt hành hạ hai đứa nhóc một lần.

Giữa trưa khi Catherine trở về, kỳ quái nhìn một mình hắn ngồi trong phòng khách xem laptop, đã không thấy hai đứa nhóc đâu nữa.

"Bọn nhóc đâu?" Catherine vẫn biết, hai đứa nhóc kia vô cùng dính Luke, đặc biệt là hắn rất lâu mới trở về một lần như thế.

Luke cười hắc hắc: "Cháu chơi game thắng bọn nó, cho nên bọn nó ôm máy chơi game đi tìm bọn Thalia rồi."

Catherine dở khóc dở cười: "Cháu... Không cần phải làm như vậy chứ?"

Luke gượng cười: "Nhất thời hưng khởi, quên nhường bọn nó."

Catherine lắc đầu đi vào trong phòng bếp, lười nói với hắn.

Ba đứa này, một người muốn đánh, hai đứa nguyện chịu, ai cũng đừng trách người nào.

Một ngày này trôi qua vô cùng bình tĩnh, mãi đến lúc chạng vạng tối, Luke mới nhận được một cú điện thoại.

Nhìn dãy số này, hắn cười nhận cuộc gọi: "Palmer, cô rất ít khi gọi điện thoại cho tôi nha."

Palmer ở bên kia im lặng trong chốc lát, thở dài nói: "Đúng vậy, cho nên... Là có chuyện muốn tìm cậu."

Luke không nói chỉ vỗ vỗ trán, ừ một tiếng: "Tôi nghe đây."

Palmer biết hắn xưa nay không thích nói nhảm, có việc gì cứ nói thẳng là được, lập tức đi thẳng vào chủ đề: "Martin từ trong trại an dưỡng chạy ra rồi."

Luke cũng không lên tiếng, tiếp tục nghe.

Chạy ra cũng không phải là đại sự gì cả, muốn tìm người cũng không tới lượt hắn, hắn vẫn còn đang ở Texas đây.

Trừ khi Martin chạy về quê quán của mình là El Paso, thế thì cách Shackelford tương đối gần.

Palmer lại im lặng.

Luke cũng không vội, chính mình nhàn nhã cầm chén trà lên uống một hớp.

"Martin đi tìm Tito - Flores." Palmer rốt cuộc mở miệng nói.

Luke suy nghĩ một lát, đã đại khái nhớ ra cái tên này: "Thủ lĩnh của gia tộc Flores ở Mexico?"

Palmer: "Đúng thế."

"Vì sao? Martin không phải là người của bên DEA (Lực lượng chống ma túy) các cô mà." Luke hỏi.

Palmer lại thở dài: "Lúc tôi điều tra đã vô tình phát hiện ra một ít manh mối. Vợ của Martin... chính là do Tito sai người đâm chết, lúc đó bà ấy còn đang có thai."

Luke lấy tay che trán.

Móa nó đây chính là mối thù giết vợ, mối hận cướp con nha! Ở bên trong bảng xếp hạng các loại thâm cừu đại hận, tuyệt đối có thể xếp vào ba vị trí đầu.

Tito - Flores đều làm ra.

Với tính tình của Martin, sợ là ông ta sẽ nổi điên.

"Cô muốn tôi làm gì?" Hắn mở miệng hỏi.

Palmer lại im lặng, chỉ mơ hồ nghe tiếng thở nhẹ trong ống nghe, để Luke biết cô ta vẫn chưa cúp điện thoại.

"Giúp đỡ một chút, đưa Martin trở về." Palmer nói.

Luke: "Theo thực lực của Martin, tôi đi qua thì khả năng càng lớn hơn là chỉ để cứu cái mạng nhỏ của Tito - Flores."

Martin thế nhưng là một vị chuẩn thần xạ thủ từ trong hải quân lục chiến giải nghệ.

Chỉ cần có một khẩu súng ngắm, lại thêm đầy đủ công tác chuẩn bị, Martin muốn giết chết Tito cũng không tính là việc gì khó.

Luke cảm thấy mình thật sự là không cần thiết phải đi qua.

Loại con buôn lớn như Tito - Flores, Luke không đi tiêu diệt gã, thuần túy là bởi vì đường quá xa.

Palmer: "Martin chỉ có một mình, cận vệ của Tito lại có trên hai mươi tên, còn có càng nhiều thủ hạ hơn có thể tiếp viện vào bất cứ lúc nào. Hơn nữa, gần đây trạng thái tinh thần của Martin rất tồi tệ. Cậu hẳn cũng rõ ràng, chuyện này sẽ có ảnh hưởng lớn cỡ nào đối với việc chiến đấu chứ?"

Luke suy nghĩ một lát, mở miệng nói: "Lát nữa tôi sẽ điện thoại cho cô."

Sau khi cúp điện thoại với đại mỹ nữ đặc vụ xong, hắn lập tức gọi sang cho Roger: "Lão huynh, gần đây sống thế nào?"

Roger bên kia không thấy trả lời ngay, nhưng Luke mơ hồ nghe thấy tiếng nhai nuốt rất nhỏ, cho thấy là bên kia đang ăn gì đó.

Một lát sau, giọng nói mơ hồ của Roger mới vang lên: "Cũng tạm được, vẫn còn đang trong kỳ nghỉ phép."

Luke nghe thấy từ trong ống nghe lẻ tẻ truyền tới tiếng nói chuyện ở nơi xa, không phải tiếng Anh, mà là tiếng Tây Ban Nha.

Hắn không khỏi nở nụ cười: "Đi Mexico nghỉ phép?"

Roger: "Được rồi, Tracy nói cho cậu rồi à?"

Luke nở nụ cười: "A ha, tôi cũng không dám quấy rối đại luật sư nhà ông, chỉ có ông mới có thể tiếp nhận khí thế của bà ấy, đúng không."

Trên thực tế, Luke cảm thấy dùng từ "Hưởng thụ" lại càng phù hợp với thái độ của Roger đối với vợ mình là Tracy.

Hưởng thụ sự chèn ép trên khí thế của nữ luật sư mạnh mẽ, chuyện này không phải là người đàn ông nào cũng có thể làm được.

Roger không nghe ra ý trong lời nói của Luke, ngược lại còn nở nụ cười: "Đúng thế. Vậy là Dustin nói cho cậu?"

Luke ho nhẹ một tiếng: "Không, vừa rồi Palmer gọi điện thoại, nói cho tôi biết Martin đã đi Mexico."

Bên kia Roger im lặng một lát, mở miệng nói: "Được rồi, đúng là có chuyện này, cậu muốn hỏi chuyện gì."

Lúc này Luke mới hỏi tình huống của Roger bên kia, mấy phút sau cúp điện thoại, trầm ngâm.

Trong lòng suy tư được mất, hắn bấm số điện thoại của Palmer: "Palmer, thật xin lỗi, chuyện này sợ là tôi không giúp đỡ được gì rồi, tôi không thích hợp nhúng tay vào."

Palmer vô cùng thất vọng, nhưng cũng chỉ có thể nói xin lỗi đã quấy rầy, lập tức cúp điện thoại.

Luke lại mở tài liệu ra, thẩm tra tình báo ở Mexico bên kia.

Không bao lâu sau, hắn đứng dậy: "Catherine, tối nay cháu muốn đi cắm trại, cô làm xong bữa tối chưa?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!