Selina đột nhiên kinh hãi hô lên một tiếng: "Luke, Martin điên rồi."
Luke: "A?" Nghiêng đầu nhìn sang, khóe mắt của hắn run rẩy.
Bên trên hình ảnh theo dõi, Martin từ bên tay lái phụ thò đầu ra, trên vai vác một ống thép tròn.
Vèo! Ầm ầm!
Một vệt lửa từ bên trong đầu ống thép bay ra, chiếc xe bảo tiêu đoạn hậu vẫn đang dây dưa với xe của Roger kia, bị vệt lửa này bắn trúng phần đuôi.
Trong nháy mắt, phần đuôi chiếc SUV màu đen vốn đang phi nhanh bỗng nhiên nổi lên, nổ bắn ra một đám lửa, ở trên không xoay vòng rồi vẽ ra một đường vòng cung hoàn mỹ.
Sau cùng. . . Một tiếng ầm vang nện vào cánh cổng tự lực bằng inox tiêu chí của Tijuana.
Luke: . . .
Selina: . . .
Uhm, hiển nhiên là Martin đã điên thực sự. Thế mà ngay cả súng phóng tên lửa RPG-26 đều đã lấy ra.
Bệnh tâm thần à! Món đồ chơi này là dùng để bắn ô-tô sao?
Xung quanh cánh cổng tự lực, đã hoàn toàn rối loạn, mọi người kêu thét la hét, đều đang nhanh chóng rời xa nơi nguy hiểm này.
Luke cũng không thể không giảm tốc, tránh những người đi đường đang kinh hãi này.
Nhưng mà, hắn cũng lười lo lắng cho Roger và Martin.
Hai ông già này, lần này tuyệt đối là sẽ bị ngã hỏng, chỉ chờ xem là không may tới trình độ nào mà thôi.
Mặt trời sắp lặn chỉ còn lại một chút ánh sáng, thành thị hỗn loạn tưng bừng dần dần ảm đạm xuống.
Trên đường cái ngoại thành, ba chiếc xe đều cách nhau một khoảng lao vùn vụt về hướng đông, ở trên đường đất vàng mênh mông kéo ra một vệt bụi mù thật dài.
Hơn 10 phút sau, Selina nhắc nhở: "Xe của Tito đi vào một. . . Trang viên? Có rất nhiều bảo tiêu đang đi ra."
Luke ừ một tiếng, tiếp tục đi tới.
"15 người. . . 22 người. . . 29 người. . . 37 người. . . 45 người. Đây là hang ổ của Tito à?" Selina nhìn hình ảnh do máy bay không người lái truyền về, tắc lưỡi không thôi.
Luke lắc đầu: "Không phải, nhân viên vũ trang dưới tay gã vượt qua hai ngàn người. Mặc dù gã không thể nhét toàn bộ số người kia vào trong trang viên này, nhưng quy mô 50 người vẫn là quá nhỏ."
Selina ách một tiếng: "Cậu nói đúng. Từ bên trong một tòa kiến trúc mới vừa có hơn 30 người chạy ra, bây giờ nhân viên vũ trang ở nơi này đã tương đương với một đại đội."
Luke ừ một tiếng, biểu thị đã biết.
Theo thế lực của Tito, bảo tiêu tùy thân của gã không có khả năng ít, nếu ít sẽ bị đối thủ hoặc cảnh sát phục kích.
Vừa rồi lúc ở trong khách sạn, hơn hai mươi bảo tiêu đã là loại phối trí thấp nhất rồi.
Trang viên này khẳng định là một cứ điểm quan trọng của gã, nơi này có một hai trăm nhân viên vũ trang cũng là chuyện rất bình thường.
"Chúng ta còn cách trang viên kia khoảng ba cây số nữa." Selina nhắc nhở.
Luke dừng xe: "Martin và Roger ở đâu?"
"Bọn họ. . . Xông vào theo."
"Roger đã lớn tuổi như thế mà cũng nổi điên theo sao?" Luke không nhịn được lầm bầm một câu, hắn còn tưởng rằng ông lão da đen đầu trọc này sẽ khôn ngoan hơn một chút.
Vừa lẩm bẩm, hắn vừa bắt đầu thay đổi trang bị.
Selina dành thời gian nhìn hắn một cái: "Tôi thì sao?"
Tay vẫn Luke cũng không ngừng sửa sang lại trang bị, miệng nói: "Cô tìm một chỗ ở gần đây ẩn núp chờ đợi. Trong ba lô còn có một chiếc máy bay không người lái nữa, cũng cho bay lên không để cung cấp phương hướng hành động cho tôi đi. Mặt khác, chú ý Tito, đừng để tên này vụng trộm chạy mất."
Selina: "Cậu xác định chứ?"
Luke gật đầu: "Xác định. Tôi cũng sẽ không điên giống như bọn Martin đâu, hai chúng ta cùng đi vào thì mục tiêu quá lớn, dễ dàng kinh động tới những nhân viên vũ trang khác."
Selina cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Sức chiến đấu của cô kém Luke bao nhiêu, trong lòng hai người đều nắm chắc.
Trong lúc hai người chiến đấu, cô ta chủ yếu phụ trách hậu cần cùng tình báo tiếp viện, tránh cho Luke vì rườm rà công việc phân tâm.
Lúc nói chuyện, Luke xuống xe, thuận tiện căn dặn một câu: "Chú ý an toàn."
Lần này Selina cũng không có xe công vụ để phối hợp, phải tự lưu ý vấn đề an toàn của chính mình.
"Biết rồi." Selina đáp lời.
Luke xuống xe, kéo che đầu xuống, mượn bụi cây và sườn đất ở trên hoang mạc ẩn núp tiến về phía trang viên.
Trong tai nghe, thỉnh thoảng truyền đến tiếng nhắc nhở của Selina: "Bọn Martin đã bắt đầu bắn nhau với nhân viên vũ trang. . . Bọn họ vọt vào trong khu kiến trúc chủ đạo. . . Bọn họ bị bao vây. . ."
Luke vừa nghe tình hình chiến đấu, vừa nhanh chóng tiến lên.
Giờ phút này, sắc trời đã chạng vạng, bốn phía bắt đầu tối xuống.
Bóng dáng của hắn giống như một bóng ma, xuyên qua đám cỏ dại.
Phần mềm giám sát bên trong điện thoại di động nhãn hiệu giả, cũng không thấy cảnh cáo phát hiện ra thiết bị giám sát điện tử.
Hiển nhiên là hệ thống bảo an của tên đại ca Tito này còn chưa tiến vào thời đại mới, có lẽ là gã càng tin tưởng vào đội ngũ bảo tiêu gần trăm người của mình kia hơn.
Bây giờ, những bảo tiêu này đều bị hấp dẫn đến gần kiến trúc chính của trang viên, Luke chui vào vô cùng dễ dàng.
Rất nhanh, đến gần căn lầu chính của trang viên, Luke vẫn không ngừng bước.
"Bên trái lầu chính, hướng ba giờ có cửa vào, chỉ có năm người." Selina nhắc nhở vô cùng kịp thời.
Cô ta dùng máy bay không người lái và phần mềm giám sát toàn bộ trang viên, còn thuận tiện hơn nhiều so với Luke dùng khứu giác linh mẫn.
"Bọn Roger đang bị ép về hướng chín giờ của lầu chính."Cô ta nhắc nhở lần nữa.
Luke im lặng tiến lên.
Năm tên bảo tiêu đang cầm súng, rụt đầu rụt cổ đề phòng ở cửa ra vào, cũng không có ý định đi vào trong lầu tham chiến.
Lần này hiển nhiên là Martin đã đánh nhau thật tình.
Dù rằng về mặt nhân số tuyệt đối là chiếm cứ thế yếu, nhưng phản kích của ông ta lại vô cùng hung ác.
Tiếng súng lục súng trường không ngừng vang lên, thỉnh thoảng còn có tiếng nổ, đó là Martin đang dùng lựu đạn dạy đám bảo tiêu của Tito cách làm người.
Ở dưới loại động tĩnh này, sự tiếp cận của Luke cũng không làm cho năm người hoặc đứng hoặc đi ở hai bên cửa ra vào chú ý, vẫn quay lưng về phía hắn.
Luke cũng không vội vã hành động.
Ở bên trong loại hoàn cảnh u ám này, hành động quá mức nhanh chóng đột ngột ngược lại sẽ làm cho những bảo tiêu khác ở cách đó không xa chú ý.
Dưới chân im ắng, hắn giống như là một bóng ma trôi nổi đi đến sau lưng năm người.
Cách cách cách cách!
Năm tên bảo tiêu không có bất kỳ phản ứng gì, sau gáy đã lần lượt trúng một đòn.
Hai tên trong đó ăn đấm, ba tên khác bị mũi chân đá trúng.
Lực đạo của Luke vô cùng tinh chuẩn, để tuyệt đại bộ phận lực lượng đều xuyên vào đầu của bọn họ, cũng không đánh bay thân thể của bọn họ, trong nháy mắt năm người đã xụi lơ tại chỗ.
"Bên trái có hai người tới, cách chỗ rẽ còn 8m, 5m, 2m. . ."
Động tác của Luke nhanh chóng, dùng cả tay chân ném năm bộ thi thể vào trong cửa, chính mình cũng trốn vào trong.
Hai người mới vừa chạy tới chạy đến trước cửa, một tên trong đó kỳ quái nói: "Tại sao lại không có ai? Không phải nói là có người canh giữ ở bên này sao?"
"Đám khốn kiếp kia, lại nói láo rồi!" Một người khác hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ: "Đám người kia, lúc lĩnh tiền đều nhanh hơn bất cứ ai khác, gặp phải nhân vật hung ác lại lập tức trốn."
Tròn thời gian hai người nói hai câu này, đã chạy đến trước cửa, đẩy cửa đi vào.
Bành! Bành!
Trong nháy mắt mở cửa, nghênh đón bọn họ chính là hai nắm đấm giống như hai bao cát.
Một đấm một tên, nện lên bên trên hốc mắt của bọn họ.
Cổ hai người phát ra tiếng tạch tạch nhỏ, thẳng tắp ngã về phía sau.
Luke một tay một người kéo bọn họ lại, tính cả năm thi thể trước đó, nhét hết vào bên trong một góc nào đó chỗ cửa lớn cách đó không xa.
"Bọn Martin sắp bị vây chết, trên tầng hai lầu chính, hướng mười giờ." Selina nhắc nhở một lần nữa.
Hắn tiện tay kéo lấy hai khẩu AK trên lưng trên thi thể, cũng lấy mấy băng đạn tới, cắm vào trong túi đựng trước ngực.