Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 480: CHƯƠNG 480: BẮN LÉN 20, TRẠNG THÁI MẠNH NHẤT CỦA ROGER

Luke tăng tốc độ lên, phóng tới chỗ cầu thang ở cách đó không xa.

"Đôi thủ chủ yếu ở gần ba cánh cửa hướng 6 giờ, 9 giờ và 12 giờ, đang lần lượt tới gần căn phòng chỗ Martin và Roger, bên ngoài có khoảng 30 người." Selina tiếp tục thông báo động tĩnh của phe địch.

"Kẻ địch phân bố trên lầu hai như thế nào?" Hắn hỏi một câu.

Selina: "Phía cậu không có người, thế nhưng hướng 6, 9, 12 giờ đều có lượng lớn kẻ địch tụ tập."

Lúc này Luke dùng gương nhỏ quét nhìn tình hình ở chỗ rẽ dưới lầu hai.

Vị chủ nhân Tito của trang viên xây căn lầu này cũng có chút thú vị.

Kết cấu của nó là một hình chữ hồi (回), ở giữa là vườn hoa, hồ bơi và bãi cỏ, vây căn lầu này vào bên trong.

Ở hướng 3, 6, 9, 12 giờ của lầu chính đều có một cầu thang, bên trong tầng lầu có hành lang hình chữ hồi, đây cũng là nguyên nhân làm cho Martin và Roger nhanh như vậy đã bị vây quanh chèn ép đến nơi hẻo lánh.

Chỉ có ở nơi hẻo lánh mới để cho bọn họ có thể tránh tình cảnh phải đối đầu với kẻ địch từ hai phía, nhưng cũng làm cho bọn họ không còn đường lui.

Luke hơi hơi điều chỉnh lại hô hấp, khẩu P226 gắn dụng cụ giảm thanh đặc chế chuyên dùng cho việc bắn lén trong tay, hơi nhô ra ngoài chỗ rẽ.

Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!

20! 20! 20! 20!

Trong lúc nổ súng, trong lòng Luke cũng đồng thời theo bản năng phối hợp âm thanh.

Đêm nay quái NPC cần phải xử lý để lấy kinh nghiệm sợ là sẽ không ít, hắn cảm thấy cần thiết phải dựa theo phương thức luyện cấp của game online để khích lệ chính mình một chút, bằng không thì cần phải giết tới lúc nào mới hết!

Cách đó hơn 30m, đầu bậc thang hướng mười giờ, bốn bảo tiêu đang nhắm vào bên trong gian phòng xạ kích lần lượt ngã xuống.

Luke cũng ngay lập tức lui về, lại một lần nữa dùng gương nhỏ quan sát động tĩnh ba mặt.

Không ai chú ý tới nơi này, căn bản là không ai để ý tới bốn tên xui xẻo bị vùi dập giữa chợ kia, những bảo tiêu khác lập tức bổ khuyết vị trí của bọn họ.

Đám ô hợp! Luke bĩu môi, lại một lần nữa dời họng súng ra.

Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!

Bốn tên bảo tiêu mới vừa thay thế đi lên, đứng ở cửa ra vào nổ súng lại bị vùi dập giữa chợ.

20! 20! 20! 20!

Lần này Luke cũng không vội mà rút về nữa, dù bận vẫn ung dung lộ ra nửa gương mặt và một con mắt, đánh giá phản ứng ba phía khác.

Uhm! Xem ra là có quá nhiều người, chết mất tám tên cũng không quan trọng. Trong lòng của hắn im lặng.

Nhanh như vậy đã có tám người ngã xuống, thế mà không ai nghĩ đến chuyện đi kiểm tra xung quanh.

Bảo tiêu của Tito, thật đúng là "Tinh nhuệ" a!

Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!

20! 20! 20! 20!

Một lần nữa có thêm bốn người bị vùi dập giữa chợ, rốt cuộc lại gây ra một chút bạo động nho nhỏ.

Đám bảo tiêu bên ngoài cửa ra vào đều chần chờ, không dám lập tức đến gần cửa ra vào.

Chưa tới hai phút, cửa ra vào đã chất đầy thi thể, móa nó chứ hai tên bên trong phòng kia đang bật hack chăng!

Lần này Luke cũng không quá tiện để ra tay.

Nếu như rời xa cửa phòng, thì ngay cả heo đều biết không phải là bọn Martin bên trong phòng làm.

Tròng mắt của hắn đi lòng vòng, dời nòng súng đi, ngắm chuẩn hai tên bảo tiêu đứng ngoài ở hướng 6 giờ dưới lầu một bóp cò.

Cộc! Cộc! 20! 20!

Hai người trực tiếp bị headshot.

Một tên trong đám bảo tiêu ở lại thủ ở đầu bậc thang hướng 12 giờ đối diện dường như phát giác được chuyện khác thường, nghi hoặc nhìn về phía đối diện.

Cộc! Cộc! 20! 20!

Gã và tên đồng bạn bên cạnh cũng bước theo gót hai tên bảo tiêu phía đối diện.

UHm, đây là con quái mang kinh nghiệm thứ bao nhiêu bị mình giết rồi? Được rồi, chớ để ý tới con số nhàm chán đi! Trong lòng Luke thoáng qua suy nghĩ không đáng tin cậy này, lại ngay lập tức dứt bỏ nó.

Lúc này, từ trong phòng chỗ Martin và Roger đột nhiên có một vật lăn ra.

Có hai người trong đám bảo tiêu bên ngoài phòng đang lại một lần nữa tới gần kinh hãi hô hoán: "Lựu đạn!"

Một tiếng hô lên, đám người ở xung quanh cửa ra vào đều sợ chết khiếp hốt hoảng tìm công sự che chắn —— ví dụ như trốn ở phía sau đồng bạn trước mặt, cũng giữ chặt lấy thân thể của đồng bạn.

Martin có chuẩn bị mà đến, đại bộ phận lựu đạn ném ra đều là lựu đạn nổ.

Với tư cách là người từ trong đội tinh nhuệ của hải quân lục chiến giải nghệ, lựu đạn của ông ta ném ra tương đối tinh chuẩn, mỗi lần đều có thể đánh ngã mấy người.

Đám bảo tiêu này đều đã bị lựu đạn của Martin nổ ra bóng ma tâm lý, cho nên bọn họ mới lâu như vậy vẫn không tấn công vào trong gian phòng.

Vừa rồi một nhóm bảy tám người tràn vào, đã bị một quả lựu đạn của Martin thanh lý toàn bộ.

Lúc hai người kia hô lựu đạn, Luke đã chuẩn bị kỹ càng.

Ầm!

Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!

Đồng thời với lúc tiếng nổ vang lên, hắn đã nhìn chằm chằm vào một đám người đang trốn ở sau lưng đám bảo tiêu xui xẻo khác mãnh liệt hạ độc thủ.

Bên trong một vùng bụi mù và tiếng kêu thảm thiết phía đối diện, không ai chú ý tới năm người đã chết cùng một lượt.

Luke không ngừng cố gắng, hướng về phía... Người đứng phía sau những tên bảo tiêu đang kêu thảm kia tiếp tục bắn lén.

Gào thảm là những tên xui xẻo bị nổ cho nửa tàn phế, để bọn chúng còn sống để gây ra bầu không khí hỗn loạn lại càng tốt.

Cộc! Cộc!

Cộc! Cộc!

Bên kia, lại có bốn tên đang co đầu rút cổ ẩn núp ngã sấp xuống.

Cộng thêm mấy tên bị lựu đạn của Martin nổ cho đang oa oa gào thảm, bọn bảo tiêu thoáng chốc đã tổn thất hơn 10 người, xung quanh cửa ra vào đã biến thành bãi tử thi, một đống lớn ngang dọc ngả nghiêng nằm rạp.

Loại cảnh tượng hung tàn này, làm cho bọn bảo tiêu vốn khí thế hung hăng đã thành thực hơn rất nhiều.

Móa nó chứ người nào chịu nổi? Bọn họ có không tới 100 người, cứ như vậy cũng sẽ không đủ chết trong nửa giờ.

"Luke, bảo tiêu bên ngoài lầu cầm một khẩu RPG tới." Tiếng Selina vang lên, nói ra một tin tức không được tốt cho lắm.

Luke: ... Đây coi như là một thù trả một thù à?

Thầm nghĩ, trong tay hắn đã nhanh chóng thay băng đạn mới cho khẩu P226.

Martin không phải là đồ ngốc.

Bảo tiêu ngoài cửa đã tử thương thảm trọng, bảo tiêu bên ngoài cầm RPG, trốn theo hướng nào, đây là một sự lựa chọn rất đơn giản.

Quả nhiên, góc đối diện trong cửa đột nhiên lại một lần nữa có một quả lựu đạn bay ra.

Liếc thấy hình dạng đại của quả lựu đạn này, Luke quả đoán lui về góc tường.

Bành một tiếng, ánh sáng trắng như tuyết đồng thời lóe lên.

Vài tiếng kêu thảm vang lên, sau đó chính là tiếng gào hốt hoảng: "Con mắt, con mắt của tao!"

Lựu đạn choáng tục xưng là "Sáng mù mắt chó", chính là dùng tốt như vậy.

Sau khi ánh sáng tắt đi, Luke lại một lần nữa nhô ra góc tường, giơ khẩu P226 trong tay lên.

Martin và Roger cũng từ trong phòng vọt ra.

Martin khẽ khom người, khẩu M4A1 trong tay nhanh chóng di chuyển họng súng với biên độ nhỏ, phanh phanh phanh phanh thanh lý đám bảo tiêu bên trái cửa phòng.

Roger ở sau lưng ông ta, súng lục trong tay cũng liên tục khai hỏa, bắn cho mấy tên bảo tiêu ở bên phải cửa ra vào phải núp ở sau công sự che chắn, không dám ló đầu ra.

Luke cũng lợi dụng thời cơ để ra tay.

Cộc! Cộc!

Cộc! Cộc!

Mấy tên bảo tiêu bên phải chỗ Roger phụ trách lập tức ngã xuống.

Nhìn vẻ mặt có chút không hiểu thấu của Roger, Luke âm thầm cười trộm, động tác trong tay vẫn không ngừng.

Cộc! Cộc!

Cộc! Cộc!

Cộc! Cộc!

Theo trình tự từ gần đến xa, hắn lần lượt đánh ngã sáu tên bảo tiêu bên phải.

Kỹ thuật bắn và vũ khí của Martin đều vô cùng tốt, phía trước họng súng, hầu như không để lại bất cứ kẻ địch nào.

Roger lại không được.

Dù sao thì ông ta cũng chỉ là thám tử, không phải là cảnh sát đặc nhiệm, càng không phải là bộ đội đặc chủng.

Bắn hết một băng đạn, kỳ thật Roger không bắn trúng một tên địch nào cả.

Nhưng được Luke giật dây phối hợp, Roger phát hiện dường như là mỗi lần mình nổ súng đều có thể đánh ngã một hai tên, có thể xưng là trạng thái cực tốt.

"Ha ha, ai nói kỹ thuật bắn của tôi không được!" Ông ta không nhịn được hô một câu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!