Ầm ầm!
Một tiếng nổ vang, sóng khí kịch liệt từ trong căn phòng mà hai người mới vừa chạy ra ngoài thổi ra, thổi cho một chút khí thế mà Roger mới vừa có được tan tành.
Được rồi, vẫn nên mau chóng chạy đi thì hơn! Ông ta chỉ có một khẩu súng lục nhỏ, dựa vào cái gì đối chọi với RPG của người ta!
Nghĩ như vậy, Roger lại một lần nữa bóp cò.
Cùm cụp một tiếng, súng trong tay phát ra âm thanh do hết đạn.
"Đáng chết!" Ông ta tức giận mắng một tiếng, vội vàng thay băng đạn mới.
Cộc! Cộc!
Cộc! Cộc!
Lại thêm bốn tên bảo tiêu nữa ngã xuống đất, tay Roger đang thay băng đạn ngừng lại: Ồ! Chuyện này không đúng! Móa nó chứ mình đang thay băng đạn, làm sao đối phương lại đột nhiên ngã xuống như thế, chẳng lẽ là giả chết? Những tên bảo tiêu này thật sự là quá âm hiểm!
Trong lòng ông ta giật mình, động tác trên tay càng nhanh hơn, sau khi đổi xong băng đạn, lại một lần nữa điên cuồng nổ súng.
Cần gì phải quan tâm xem bọn họ có giả chết hay không! Giả chết mà dám đứng lên, sẽ bắn cho chết thật. Trong lòng Roger tức giận, bám theo Martin tiếp tục vọt tới phía trước.
Một trận giết chóc điên cuồng này, đội ngũ bảo tiêu cấp tốc lùi lại, chỉ là ở bên trên hành lang nhỏ xung quanh căn phòng, bọn chúng đã có hơn bốn mươi người nằm xuống.
Cộng thêm mấy tên bảo tiêu ở đầu bậc thang bị Luke xử lý lúc trước, 50 tên bảo tiêu cứ như vậy đã không còn.
Nhóm bảo tiêu vốn nên bù đi vào cũng không có động tĩnh, để Martin và Roger dùng thế như chẻ tre giết xuống lầu hai, phóng về hướng mười hai giờ trong căn lầu.
Luke lặng yên đi lên lầu hai, di chuyển một vòng ở bên trong hành lang, lần lượt bổ sung một phát súng cho những tên bảo tiêu chưa chết.
"Bọn Martin hẳn là tấn công vào phòng khách của Tito, những bảo tiêu kia đều đang đuổi tới nơi đó." Trong tai nghe truyền tới tiếng của Selina.
Luke thầm hát một bài hát: ". . . Tropical the island breeze
All of nature wild and free
This is here I long to be
La isla bonita. . ."
Selina ở xa xa lườm một cái: Đây là bán đảo California, đâu phải là đảo nhỏ gì hử!
Mấy người vẫn còn ở bên trong, vừa có lựu đạn lại còn có RPG, rầm rầm rầm loạn xạ, moi ở đâu ra cảnh đẹp!
Luke vừa lẩm nhẩm hát, vừa đi xuống lầu.
Hắn không đi theo phía sau hai người bọn Martin, mà lại từ vị trí cửa ở hướng chín giờ đi ra ngoài.
Trên đường đi, năm tên bảo tiêu từ bên này chạy vào trong nhà, hầu như là trong nháy mắt nhìn thấy hắn đã lập tức bị bắn chết.
Số lượng đám bảo tiêu đã không còn nhiều, phần lớn đều ở chỗ Tito bên kia, Luke ở đây làm việc không cần kiêng kỵ gì cả.
Số lượng bộ đàm của những tên bảo tiêu này chỉ hữu hạn, hơn nữa chỉ cần không để cho bọn họ có cơ hội nói ra, mớ bộ đàm kia chẳng khác nào là không tồn tại.
Một đường chạy chậm, Luke từ cách cửa hướng chín giờ vòng tới lối vào ở hướng mười hai giờ.
Lần này hắn không gặp phải tên bảo tiêu nào, tất cả bọn chúng đều ở bên trong hướng mười hai giờ của lầu chính, đang đọ súng với Martin và Roger.
"Có xe đi ra. Một chiếc xe Benz, ba chiếc Chevrolet SUV, có thể là Tito." Selina đột nhiên nói ra.
Luke ừ một tiếng, không ngừng bước, nhảy vọt một cái, bò lên trên lầu hai, đập vỡ cửa sổ chui vào.
Mở cửa phòng, hắn từ bên trên nhìn xuống dưới, nơi đó là một đại sảnh.
Bên trong tràn ngập bụi mù, thi thể nằm la liệt.
Martin nổi giận lên thực sự là rất khủng bố! Chỉ ở trrong phòng khách bên này đã bắn chết gần hai mươi tên bảo tiêu, khó trách Tito lại muốn chạy trốn.
Đội vệ sĩ hơn 100 người kia của gã đã sắp bị giết sạch, không chạy cũng chỉ có thể chờ chết.
Selina: "Roger và Martin đi ra rồi. . . Bọn họ lái xe đuổi theo."
Luke: "Hai phút sau lái xe tới cửa sau, chú ý an toàn."
Vừa nói, hắn vừa đi xuống lầu, khaiar P226 liên tục nổ súng, bù một nhát cho tất cả nhưng tên bảo tiêu không chết.
Xuống đến đại sảnh, chui vào một căn phòng bên hông, một lát sau hắn chạy ra, đi thẳng đến cửa sau.
Bên ngoài cửa sau, hai tên bảo tiêu cầm súng đang nơm nớp lo sợ, khẩn trương nhìn khắp bốn phía.
Mặc dù tiếng súng đã dừng lại, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy bốn phía đều có kẻ địch ẩn giấu.
Đến tận bây giờ bọn họ đều không hiểu rõ, hai người kia làm thế nào lại có thể giết sạch đồng bạn của mình.
Đó chính là hơn một trăm người! Mổ heo đều không nhanh như vậy được.
Đang suy nghĩ, một tràng tiếng bước chân vang lên, hai người vội vàng nâng họng súng lên.
Cộc! Cộc!
Họng súng của bọn họ mới giơ lên được một nửa, trên trán đã có thêm một cái lỗ máu, Luke nhanh như gió chạy qua.
"Thật sự là có cá lọt lưới! Martin Roger, lần này trở về tôi nhất định phải bắt các ông mời một bữa tiệc lớn." Luke lầm bầm, chạy ra ngoài lầu chính, đặt mông ngồi lên ghế lái, lái xe chạy đi.
Selina không ngẩng đầu: "Tốt nhất là cậu nên nhanh hơn một chút, bọn họ đã cách chúng ta hơn mười cây số, tôi chỉ có thể miễn cưỡng dùng ống kính nhìn đêm nhìn thấy một chút."
Luke: "Đã biết, xin thắt chặt dây an toàn! Xuất phát!"
Ô tô vèo một tiếng vọt ra ngoài.
Selina không hỏi Luke vừa rồi nán lại bên trong làm gì, cô ta cũng không cần biết rõ chuyện này, cũng lười biết rõ, miệng tiếp tục nói: "Trong tư liệu về Tito, từng nhắc tới, có khả năng là gã có khu gieo trồng bí mật ở vùng núi hướng Đông Nam Tijuana. Phương hướng mà gã đang chạy trốn Bbây giờ, vừa lúc là hướng Đông Nam."
Luke ừ một tiếng: "Có lẽ là nơi đó còn có người của gã, có thể giúp gã ngăn cản Martin, để gã tiếp tục chạy trốn."
Vừa đáp lời nói, hắn vừa nhìn vào đồ vật ở bên trong không gian trữ vật.
Nói nhìn cũng không quá chính xác.
Trên thực tế, hắn chỉ dùng ý niệm quét qua không gian trữ vật, đã có thể biết rõ các loại đồ vật ở bên trong.
Vừa rồi, hắn ở trong tầng hầm ngầm của trang viên của Tito cướp sạch một đống lớn tiền mặt xanh biếc, còn có một bộ phận vàng thỏi, một nhóm nhỏ kim cương.
Đối với chuyện này, hắn chỉ có thể mắng một câu: Nhà giàu mới nổi!
Đây cũng không phải là trọng điểm.
Mớ tiền mặt xanh biếc và vàng, kim cương này, bên trong không gian trữ vật của hắn vốn cũng không thiếu.
Quan trọng hơn chính là, hắn tìm được mấy thứ cùng loại với sổ sách ghi chép.
Cụ thể chúng có phải là sổ sách hay không, hắn cũng không có thời gian xem kỹ, cũng có thể là sổ ghi chép thu chi hàng hóa.
Những cuốn sổ sách này ghi chép vô cùng không quy phạm, Luke nhìn vài lần đều không quá hiểu.
Lão già không có học thức Tito này, cũng không biết là sổ sách thu chi nhất định phải rõ ràng hay sao! Cũng không sợ thủ hạ nuốt hàng của lão hay sao.
Nhưng mà, những cuốn sổ sách này tuyệt đối là hữu dụng, đương nhiên là hắn sẽ không bỏ qua.
Dọc theo đườngđi, Luke còn trông thấy hai chiếc SUV bị lật.
Đây là xe của bảo tiêu bị Martin đánh lật Tito, bên cạnh chiếc xe còn có hai ba bóng người đang loạng choạng đứng.
Luke không dừng xe, chỉ là lúc sắp đến gần hơi buông lỏng chân ga, hạ cửa sổ xe xuống.
Selina đã sớm ngửa người ra sau, nhường tầm bắn ra cho hắn.
Cạch cạch! Cạch cạch! Cạch cạch!
Bóng người đứng bên cạnh hai chiếc xe đều ngã xuống.
Luke hơi nhún chân, một lần nữa đạp xuống chân ga, ô-tô tăng tốc rời đi.
Chỉ để lại hai chiếc SUV yên tĩnh nằm ở nơi đó.
Cứ như vậy một đường phi nhanh, lại hơn 10 phút nữa trôi qua.
Luke cũng không có hứng thú tăng tốc cản Tito lại, Martin muốn báo thù thì để cho ông ta làm đi.
Thứ hắn cảm thấy hứng thú chính là hang ổ của Tito.
Mặc kệ là bắn chết phần tử trong băng đảng, hay là tiêu hủy dược phẩm vi phạm lệnh cấm, đều có thể cho hắn lượng lớn điểm tích lũy.
Ngay mới vừa rồi, nhắc nhở của hệ thống đã đến.
Hệ thống: Nhiệm vụ phá huỷ cứ điểm của Tito – Flores, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 3000, điểm tích lũy: 3000.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 60%, đạt được 1800 điểm kinh nghiệm, 1800 điểm tích lũy.
Đây là vì Tito không giấu dược phẩm vi phạm lệnh cấm ở trong trang viên cư trú, bằng không thì số lượng điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy sẽ còn nhiều hơn một mảng lớn nữa.
Martin và Roger cũng không có thời gian quan tâm những thứ này, Luke lại có thể thuận tay vớt một mớ.